Như Châu Tựa Ngọc - Chương 32: Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tấn Ưởng che giấu đốt ngón tay trắng bệch tay áo, vẻ mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chẳng khác nào mặt hồ phẳng lặng, để ai tâm tình của lúc .
Hai bên trong phòng phận hiển hách, một là thúc tổ (ông chú) Bình quận vương còn một là Khang quận vương.
“Bệ hạ, thiên địa Càn Khôn, âm dương điều hoà, nam nữ thành hôn chính là trời định, già , chỉ mong thể thấy Bệ hạ cùng Hoàng hậu cầm sắt hoà minh, long phượng trình tường.” Tư thế của Bình quận vương trông run rẩy nhưng giọng vẫn oang oang vang vọng: “Cô nương Tư Mã gia tài đức vẹn , xuất cao quý, xứng với phượng vị.”
Ông là tuổi tác cao nhất trong hoàng thất, mối quan hệ khá thiết với các quận vương, khi nhắc đến chuyện cưới hỏi với Tấn Ưởng, mặc dù thích xen chuyện của khác, việc cũng thể xem là quá phận.
Chẳng qua hành vi của tuy tính là vượt quá phận, nhưng nghĩa là trong lòng Tấn Ưởng vui vẻ.
Chuyện nhân duyên đời , từ đến nay xem trọng ngươi tình nguyện, đạo lý ép trâu tìm cọc.
Tấn Ưởng hiểu rõ, hiện tại những đang khoa tay múa chân với , bất quá là vì cảm thấy vẫn còn trẻ tuổi vẫn hiểu chuyện, thể gây khó dễ, bọn họ ai cũng âm thầm mưu cầu lợi ích cho riêng .
Bình quận vương hiến kế cho Tư Mã gia, chẳng bởi vì Bình quận vương Thế t.ử phi cũng là cô nương nhà Tư mã gia đó ?
“Quan tâm lo lắng của thúc tổ, trong lòng trẫm hiểu rõ, chỉ là hôn nhân đại sự, cầu là .” Tấn Ưởng nhếch khoé môi, bộ dáng quân vương nhân ái: “Chuyện giáo dưỡng lễ nghi của Tư Mã gia tất nhiên thể xoi mói, chỉ là...”
Hắn ngập ngừng trong giây lát, ánh mắt đưa về phía Khang quận vương: “Những nữ nhi nhà thế gia khác trong kinh thành chẳng ai
đáng để đề cập đến ?”
Từ đến nay Khang quận vương đều là thích đắc tội khác, hôm nay Bình quận vương lôi đến đây, chẳng qua chỉ là thêm thêm miệng mà thôi.
Khi bọn họ còn nhỏ chẳng sủng ái, khi phụ hoàng lâm bệnh qua đời vẫn còn là hoàng t.ử đầu trần, chẳng lấy tước vị nào.
Sau đó hoàng kế vị, may mắn nhớ đến họ, ban cho bọn họ chức quận vương, tuy rằng phong lĩnh thực ấp tám trăm hộ nhưng đất phong, ở hoàng thất cũng chỉ xem là một trong những tiểu quận vương nhàn nhã thực quyền mà thôi.
Hiện tại Tấn Ưởng kế vị, địa vị của bọn họ tuy rằng cao nhưng xét về bối phận, hơn nữa ỷ tiểu Hoàng đế căn cơ bất , liền bày cái phân trưởng bối trong tộc phổ, mượn cơ hội lôi kéo đám thế gia, mưu cầu chút lợi ích cho con cháu nhà .
Bọn họ đần độn qua hơn nửa đời , đầu óc tuy xét dạng thông minh vẫn hồ đồ đến mức chẳng gì, Hoàng thượng hỏi đến mức , trong lòng cũng hiểu Hoàng thượng hài lòng Tư Mã gia.
Bọn họ thể như thế nào? Nói cô nương Tư Mã gia giỏi nhất, những khác đều so sánh ?
Những năm gần đây, vài thế gia chuyển đến sống trong hoàng thành, đều là các danh môn vọng tộc từ các nơi đổ về.
Dù bọn họ thực sự cảm thấy cô nương Tư Mã gia xuất chúng, cũng dám ai bằng .
“Bệ hạ quá lời, thế gia dạy dỗ các quý nữ đều .” Khang quận vương thấy tình thế , vội vàng hoà giải: “Bình quận vương chỉ nhất thời nóng ruột, lo lắng hôn sự của bệ hạ mới vội vã buông lời nóng vội như .”
“Cho dù hai vị thúc phụ lo lắng hôn sự của con trai ai gia cũng nên thương nghị cùng ai gia, đến đây ép hỏi con trai ai gia chứ?”
Hai vị lão quận vương đồng loạt đầu , thấy Chu Thái hậu mặc cửu phượng bào uốn lượn bước đến, nét mặt giận tự uy, khí thế .
Hai thầm đ.á.n.h trống trong bụng, bọn họ dù là trưởng bối là đàn ông, nhiều chuyện thể mặt Hoàng thượng nhưng đối mặt với đứa cháu đang cương vị Thái hậu nhiều kiêng kỵ.
Mặc dù chút khó chịu với thái độ chẳng khác nào gây sự của Chu Thái hậu, hai cũng phận, sang hành lễ với Thái hậu.
Ở trong hoàng thất, từ đến nay đều bàn tôn ti tiên, đó mới luận đến bối phận.
Thái hậu nghiêm trang đó lễ vãn bối với hai họ, đỡ tay của Cố Như Cửu xuống vị trí chủ vị, thong thả lên tiếng: “Chẳng hai vị thúc phụ đề cử cô nương nhà ai hậu?”
Cố Như Cửu cũng từng qua trong kinh hai vị lão quận vương đất phong, một vị hành sự hoang đường, một nay chẳng quan tâm việc gì, xem chính là hai vị .
Theo nàng, hành vi của hai quả thực thoả đáng cho lắm.
Điều thoả đáng nhất chính là lén lút đề cử cô nương Tư Mã gia lên Hoàng thượng mà trình báo việc cũng như thương lượng với Thái hậu .
Là cho rằng Hoàng đế tuổi nhỏ, chỉ cần họ miêu tả cô nương Tư Mã gia thế thế nọ liền nổi lên ham mu,ốn của đàn ông ? Tuy con Tấn Ưởng như ôn hoà, kì thực chủ kiến, như sẽ thiển cận, chỉ cần là chuyện quyết, cho dù dùng tám con ngựa lôi cũng chắc kéo .
Hai vị lão quận vương thấy việc quản con cháu trong nhà dễ dàng quá, lẽ nào cho rằng Tấn Ưởng cũng giống như bọn họ?
Nhận thấy Tấn Ưởng đưa mắt sang phía bên , Cố Như Cửu liền nhoẻn miệng với , đó nhanh ch.óng cúi đầu.
Tấn Ưởng thấy động tác của nàng, bàn tay ống tay áo cũng dần dần buông , khoé môi thoảng chút tiếu ý.
“Thái hậu, lão phu cảm thấy quý nữ thế gia trong kinh đều , việc đương nhiên vẫn chờ ngài đích xem xét mới .
Hậu vị trọng yếu như , già nua hoa mắt, bọn tiểu bối hiện nay nghĩ thế nào, hiểu rõ mấy thứ .” Khang quận vương là lớn tuổi nhất đặc biệt gió chiều nào theo chiều nấy, đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách.
Nghe thấy , Bình quận vương trừng mắt liếc một cái, rõ ràng vô cùng bất mãn với hành vi lập trường kiên định của : “Thái hậu, lão phu cảm thấy cô nương chi thứ ba của Tư Mã gia .”
“Con dâu Thúc phụ chính là Tư Mã thị, thảo nào tín nhiệm Tư Mã gia như .” Thái hậu nhàn nhạt đáp lời: “Đứa con trai của ai gia cũng là của dòng chính Tư Mã thị, cô nương dòng chính Tư Mã gia tựa hồ cùng trưởng tôn của Trưởng tôn công chúa đính hôn?”
“Cô nương dòng chính đính hôn , cô nương chi thứ ba cũng .” Bình quận vương lo lắng bí lời, giọng càng lúc càng nhỏ .
Chu Thái hậu rõ năng lực và tính tình của bọn họ, chẳng vội cũng chẳng nóng, chỉ : “Hai vị thúc phụ quả thật ý , ai gia và bệ hạ ghi nhận trong lòng.
Chỉ là chuyện chọn hậu cũng chuyện đùa, trong lòng ai gia tính toán.”
“Chẳng …” Ánh mắt của Bình quận vương thoáng sáng ngời, xác nhận tin tức chính xác từ trong miệng Thái hậu.
“Đợi lễ mão quan của bệ ha qua , cũng đến sinh nhật của ai gia.
Từ đến nay ai gia đều thích những thanh niên thiếu nữ, đợi đến lúc đó, mời những công t.ử và cô nương thế gia đến biệt cung Thái An dạo chơi công viên.”
Biệt cung Thái An xây dựng ở Kinh Giao, đó là nơi rộng rãi, hoa cỏ tươi , còn khu săn b.ắ.n và suối nước nóng, là nơi giải trí để những ngày đế vương cảm thấy buồn chán thì đến đó chơi đùa.
Hai hiểu ý tứ của Thái hậu, cũng hôm nay bọn họ chọn ngày xuất hành là thuận lợi, đành buồn bực cáo từ rời .
Đợi khi hai , Chu Thái hậu mới nhạo : “Tư Mã gia cũng tốn ít tâm tư mới thể giựt dây Bình quận vương qua đây thám thính.” Cũng ngại phía đẻ của Hoàng đế, bà dám buông lời quá khó nghenhưng quả thật bất mãn đối với loại hành vi của Tư Mã gia.
Cố Như Cửu đóng vai ngoài cuộc cho nên chỉ cúi đầu thưởng thức hà bao thêu tinh tế đeo ở bên hông, như những lời của Thái hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-32-chuong-32.html.]
“Quan hệ nhân tình của Tư Mã gia rắc rối phức tạp, ảnh hưởng lớn đối với thế cục triều đình.” Tấn Ưởng dừng mộ chút: “Tư Mã thị và Lý thị, thể hậu.”
Chu Thái hậu Hoàng đế, gật đầu: “Việc con hiểu rõ là , ai gia tuổi tác cao, sớm nên hưởng thanh phúc.”
“Cô, bệ hạ, thần nữ nhớ đứa cháu chào đời, cho nên cố ý gửi về nhà một phong thư, nhờ Nhị ca mang trở về, để đại ca cho đứa cháu chào đời .” Cố Như Cửu cảm thấy thể tiếp đoạn đối thoại của hai họ, vì nở nụ vô hại ngây thơ thiện lương lên tiếng cắt ngang: “Con thấy Nhị ca phía ngoài điện, chi bằng bây giờ con lấy ngay bây giờ nhé.”
“Biết con là cô cô , mau .” Thái hậu gật đầu đáp ứng.
“Tạ ơn cô.” Cố Như Cửu vui sướng sang Thái hậu hành lễ, liền xoay , một bước dừng , xoay hành lễ với Tấn Ưởng vội vã ngoài.
Nhìn bóng lưng nàng bước cửa điện, Tấn Ưởng nhịn mỉm , đầu thấy Thái hậu đang , mới miễn cưỡng đè nén nụ của xuống.
Thái hậu bộ thấy nụ mặt , chỉ : “Bệ hạ, việc lập hậu cứ đợi lễ mão quan qua , nhưng tiếp tục trì hoãn.”
“Nhi t.ử hiểu rõ.” Tiếu ý mặt Tấn Ưởng nhạt , khi còn ở vương phủ thường thấy hành động của kế vương phi và các thị, còn mấy điêu ngoa tuỳ hứng, cho nên đối với mấy quý nữ thế gia cũng chẳng mong chờ gì.
Hiện tại lập hậu, nguyên nhân lớn nhất chính là thoả hiệp với Lý gia cùng Tư Mã gia, của hai nhà thế lực phức tạp trong triều, rắc rối khó gỡ, gia tăng vinh quang cho hai nhà nữa.
Mẫu mất sớm khi còn bé, kế thất vốn cũng vì nguyên nhân Tư Mã gia mà tỏ vẻ chăm sóc đối với , thấy Tư Mã gia chẳng bao giờ quan tâm đến đứa con ruột như , từ đó cũng dần dần chẳng đoái hoài đến.
Thậm chí mưu tính đổi thế t.ử vị.
Nếu tiên đế con, triệu kinh thành, đó Thái hậu chọn, hôm nay vẫn ở Cẩm Châu như , với thể ốm yếu chẳng c.h.ế.t ngày nào.
Tư Mã gia từng chăm sóc , oán hận nhưng cũng sẽ khởi lòng cận đối với Tư Mã gia.
Tất cả trong triều đình , cái gọi là vây cánh chẳng qua chỉ là tranh đoạt quyền lợi mà thôi.
Trong cái vòng tròn , lợi ích thì hỗ trợ lẫn , đồng dạng cũng sẽ tranh đoạt.
Hắn là đế vương, những đều là thần dân giành lấy càng nhiều quyền thế và lợi ích từ trong tay , đây chính là ưu thế lớn nhất của .
“Bệ hạ.” Chu Thái hậu chậm rãi lên tiếng: “Thân là đế vương, điều quan trọng nhất chính là hiểu nhân tâm.
Hiểu triều thần, hiểu vạn dân, cùng với hiểu chính .”
Tấn Ưởng khẽ run: “Nhi t.ử hiểu rõ.”
Chu Thái hậu thấy thần sắc trấn tĩnh, lên : “Hiểu rõ là .”
Chung quy là đứa con nhận nuôi, bà vẫn đành lòng.
Bên ngoài Cung Càn Khôn, Cố Như Cửu quang minh chánh đại đem phong thư nhét trong tay Cố Tồn Cảnh, ha hả : “Nhị ca, về nhớ bảo Đại ca nhiều cho cháu của đấy.”
“Trước đây khi Phúc Thọ vẫn còn trong bụng , cũng thường xuyên thư, đứa bé vẫn còn đang trong bụng , thể hiểu ?” Cố Tồn Cảnh tuỳ tiện nhét thư trong vạt áo, cũng quan tâm phong thư nhăn : “Chỉ mới bày trò vớ vẩn .”
“Sao vớ vẩn?” Cố Như Cửu phồng má, đắc ý : “Chẳng khi Phúc Thọ sinh , luôn thích hôn dì ?” Nàng đầu trong điện một chút: “Muội về , nhớ để Đại ca đem thư cho cháu của đấy.” Nói xong, lạch bạch chạy trở về trong điện.
“ là hành vi trẻ con.” Cố Tồn Cảnh oán thầm một câu, đầu liếc mấy vị đồng liêu khác, ôn quyền : “Chê , chê .”
Mấy vị đồng liêu khác chỉ khen Cố Như Cửu đáng yêu thiện tâm, ngược cũng cảm thấy cái gì .
Tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, Thái hậu yêu thương, còn băn khoăn đến đứa cháu đời, đây chính là cô nương .
Trong nhà binh sĩ đủ tuổi vẫn đính hôn, bắt đầu len lén động tâm.
Hai ngày khi lễ mão quan của Hoàng đế cử hành, một đạo thánh chỉ từ trong T.ử Thần điện công bố .
Đạo thánh chỉ quan hệ đến triều thần nhưng cho những quan viên ở đây cảm thấy vi diệu.
Bởi vì Cố gia nhị cô nương công hầu hạ Thái hậu, từ Huyện quân ngũ phẩm tấn phong lên Huyện chủ tam phẩm, thực ấp ba trăm hộ lúc đổi thành bốn trăm hộ, còn đế vương đích ban phong hào Trường Nhan.
Mọi đều , khởi nguyên của bộ tộc Cố thị chính là Thanh Nguyên Châu.
Thanh Nguyên Châu một huyện tên là Trường Nhan, những cô gái sinh ở đây luôn xinh trường thọ khác thường, Bệ hạ và Thái hậu chọn tên phong hào cho nhị nữ Cố gia, thể thấy chúc phúc cho nhị cô nương Cố gia.
Từ Huyện quân trực tiếp vượt cấp phong Huyện chủ, tuy đất phong nhưng lấy tên huyện phong hào, gia tăng thực ấp, ân sủng của hoàng gia dành cho Cố nhị cô nương , thật sự ai sánh bằng.
Bọn họ vốn còn tưởng hoàng thất thiên vị bộ tộc Cố thị, nhưng nếu đặc biệt thiên vị Cố thị, như những phong thưởng cũng nên dành cho hai vị con trai nhà họ chứ dành hết cho một vị khuê nữ đang sắp sửa tìm nhà xuất giá thì thật ngờ .
Bất quá hoàng thất ân trọng với Cố gia cô nương như thế là ý gì? Chẳng lẽ là ý định lập con gái Cố thị hậu?
điều cũng đúng, nếu như lập hậu, hà tất còn phí hết tâm tư tấn phong tước vị cho nàng, đây là điều thừa, vẽ rắn thêm chân ?
Hơn nữa loại thái độ Cố gia nuông chiều cô con gái , cũng giống như là giáo dưỡng hoàng hậu tương lai.
Có ai Cố gia vô cùng cưng chiều đứa con gái út , so với con trai chỉ hơn chứ kém.
Chu Thái hậu sẽ chọn một cô nương ngây thơ gì Hoàng hậu?
Thế gia tân quý càng nghĩ càng tìm đáp án, cuối cùng chỉ thể bùi ngùi nhớ những lời đoán tướng quá chuẩn xác của chân nhân Xuất Vân, mệnh cách của vị cô nương Cố gia quá .
Kỳ thực chỉ mỗi bên ngoài, ngay cả Cố gia đều chút ngờ, ai nấy đều bất ngờ phong thưởng của hoàng thất.
Đạo thánh chỉ là do trong t.ử thần điện trực tiếp công bố đến cung Khang Tuyền Tây Phối điện, ngay cả thượng thư lệnh Cố Trường Linh cũng chẳng gì, cho nên khi tin truyền đến tai của thì vẻ mặt của ông cũng thể bình tĩnh so với những khác.
“Bệ hạ là ý gì đây?” Dương thị cau mày, Cố Trường Linh cùng hai đứa con trai.
Cố Trường Linh chậm rãi lắc đầu, lúc đây, ông cũng đoán tâm tư của Hoàng thượng.
“Tồn Cảnh, con luôn ở bên cạnh bệ hạ, việc … Con cũng ?” Cố Trường Linh đầu đứa con trai thứ hai của .
Cố Tồn Cảnh lắc đầu: “Từ đến nay Bệ hạ đều hỉ nộ hiện, khi thánh chỉ ban , con chẳng đến dù chỉ nửa chữ.”
Nghe Cố Trường Linh nhíu nhíu mày, hồi lâu mới : “Ngày mai tiến cung tạ ân với bệ hạ.”