Như Châu Tựa Ngọc - Chương 30: Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngũ Trang Quan mặc dù là hộ chuyên nghiệp tiếp đãi thượng khách hoàng gia, thế nhưng Thái hậu cùng đế vương đồng loạt xuất hành, dù giản lược như thế nào nữa cũng thể qua loa sơ sài.

Sáng hôm , Cố Như Cửu leo lên xe ngựa quy chế Huyện quân, nhịn đầu liếc một đám trùng trùng điệp điệp bên ngoài xe ngựa mui vàng đang đậu ở phía , đầu tiên đập trong mắt nàng chính là Nhị ca đang lưng ngựa.

Cố Như Cửu đưa tay vẫy vẫy Cố Tồn Cảnh, Cố Tồn Cảnh khẽ ho một tiếng, sang với cô em gái nhà .

Mấy đồng liêu xung quanh quen thấy thế, đều pha trò vài câu, cực kỳ hâm mộ một khéo léo như thế.

Hồ Vân Kỳ chính là đường ca của vợ chính Cố Tồn Cảnh, tuổi tác cũng xấp xỉ Cố Tồn Cảnh, hai đều là Long cấm vệ, quan hệ từ đến nay vô cùng cận nên cũng bắt đầu lên tiếng chọc ghẹo, lời hề kiêng dè.

Hắn đưa mắt về phía mã xa của Cố Như Cửu : “Cố gia Nhị càng ngày càng thành thục, tiểu t.ử nhà ai phúc đây.”

Nụ mặt Cố Tồn Cảnh lập tức khựng , một lát mới c.ắ.n răng : “Muội nhà vẫn còn nhỏ đấy.”

“Chậc, chậc, chậc…” Hồ Vân Kỳ gật gù đắc ý, trong lòng cũng hiểu rõ Cố gia yêu thương vị nhị cô nương nên chỉ vài câu đó thêm gì nữa.

“Các ngươi đang chuyện gì thế?” Tấn Ưởng đang trong mã xa Kim Long vén rèm lên, mặt còn tươi : “Chuyện gì mà vui ?”

Hồ Vân Kỳ liếc Cố Tồn Cảnh, xuống ngựa chắp tay với Tấn Ưởng: “Bệ hạ, vi thần đang khen Cố đấy.”

“Hả?” Tấn Ưởng đầu sang Cố Tồn Cảnh, tiện đà to : “Tồn Cảnh mau xem, bọn họ đang khen gì khanh đấy?”

Cố Tồn Cảnh chỉnh sắc mặt, tung xuống ngựa, thành thật : “Hồ đây với vi thần rằng: ước gì một như của thần.”

Nghe xong lời , Tấn Ưởng gật đầu, hết sức tán thành : “Đây cũng là những lời thật lòng.” Nói xong, buông mành xuống, những lời của cho Hồ Vân Kỳ há hốc mồm kinh ngạc, sửng sốt đầu Cố Tồn Cảnh, nhỏ giọng : “Bệ hạ như ý gì?”

Cố Tồn Cảnh trầm mặc lắc đầu, trong lòng chút mơ hồ lẫn bất an.

Đoàn xe ngựa từ từ tăng tốc độ tiến v , Cố Như Cửu vén rèm lên, chỉ thể thấy thị vệ và cung nữ thái giám theo hai bên, chứ thấy bóng đường nào.

Ngũ Trang quan ở núi Bảo Lộc của Kinh Giao, tục truyền ngàn năm núi một con nai trắng biến hóa thành tiên nên gọi là bảo lộc.

Tuy chuyện là đúng sai, núi quả thực phong cảnh mê , yên tĩnh kỳ ảo.

Bởi vì thường quý nhân lên đạo quan cầu phúc, chân núi đường dành cho xe ngựa thẳng lên cửa đạo quan.

Cố Như Cửu phát hiện ven đường nhiều thị vệ nghiêm ngặt gác, bảo vệ sâm nghiêm.

Để bày tỏ lòng kính trọng đối với thần tiên trời, phượng giá của Thái hậu cách đại môn đạo quan một đoạn thì dừng .

Cố Như Cửu xuống xe ngựa, thấy Thái hậu cung nữ đỡ tay mặt đất, vì nàng bước nhanh đến, tới bên cạnh Thái hậu thì dừng .

Nhìn thấy nàng qua đây, Thái hậu xoay vỗ vỗ lên mu bàn tay của nàng, vô cùng thiết.

Quan chủ Ngũ Trang quan chính là chân nhân Xuất Vân nổi danh nhất Đại Phong.

Vị chân nhân Xuất Vân từ đến nay chỉ kỳ danh từng gặp mặt, mặc dù Lý gia hoặc Tư Mã gia nhiệt tình mời, vị cũng lộ diện.

Chân nhân Xuất Vân mà tự ở cửa đón chào, xem như giữ thể diện cho hoàng gia.

Cố Như Cửu nghiêng đầu Chu Thái hậu cùng Tấn Ưởng, hai đều rạng rỡ nhưng đang nghĩ gì.

“Công đức chủ từ bi, mời chư vị công đức chủ nhập quan.” Chân nhân Xuất Vân là một lão nhân tóc trắng gầy yếu, một bộ đạo bào quá cũ cũng quá mới nhưng sạch sẽ, trong tay cầm phất trần, cũng tận lực thể hiện tư thái cao nhân vẫn đem cảm giác phiêu dật xuất trần.

“Làm phiền chân nhân.” Chu Thái hậu một đạo lễ, Cố Như Cửu cũng theo phía Thái hậu cúi hành lễ.

“Công đức chủ chính là phượng bay lượn chín tầng trời, bần đạo tuyệt đối chịu nổi lễ .” Chân nhân Xuất Vân tránh lễ của Chu Thái hậu, quy củ đáp lễ, đầu chú ý tới Tấn Ưởng bên cạnh Thái hậu, mắt sáng ngời, lập tức kính cẩn : “Tường long nhập thế, phúc phận của vạn dân.”

Cao nhân chính là cao nhân, khả năng nịnh bợ cũng thoát tục trong sạch như .

Nếu như khác những lời nhất định sẽ cảm thấy thẹn và hổ đầy mặt, thế nhưng những lời do chân nhân Xuất Vân thốt phảng phất Thái hậu và Tấn Ưởng quả thật chính là Thái hậu và đế vương trời định sẵn .

Thế nhưng bất kể lời là nịnh nọt là chân nhân Xuất Vân khả năng đoán coi tướng, lấy địa vị của chân nhân Xuất Vân ở Đại Phong, lời hôm nay truyền , ngày mai Thái hậu và Tấn Ưởng trong lòng bách tính chính là trời định, thậm chí là đại phúc tinh của dân chúng.

Lẽ nào.

.

.

Thái hậu đến cầu phúc là giả, để cho chân nhân Xuất Vân mấy câu đó mới là thật?

nếu quả thật là như , hôm qua Tấn Ưởng mới đưa quyết định sẽ cùng Thái hậu đến đây chẳng hợp tình hợp lý chút nào, cái chẳng giống như vở tuồng sớm an bày soạn bản thảo từ .

Nàng đỡ tay Thái hậu, đang chuẩn nhấc chân chạy bên ngoài, chuẩn xoay thì chân nhân Xuất Vân đang dẫn đường đột nhiên dừng bước, ánh mắt thẳng nàng.

“Chân nhân, đây là chất nữ của ai gia.” Thái hậu chú ý tới vẻ mặt khác thường của chân nhân Xuất Vân, vỗ nhẹ mu bàn tay của Cố Như Cửu, mỉm chân nhân Xuất Vân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-30-chuong-30.html.]

“Từ bi, từ bi.” Chân nhân Xuất Vân thi lễ một cái, Thái hậu và Hoàng đế đáp: “Vị công đức chủ tướng mạo , phúc lộc song , công đức thâm hậu.”

“Không hổ là chân nhân, hoả nhãn kim tinh như .

Nha đầu từ nhỏ sống ở thế gia phú quý, cha yêu thương hết mực, hôm nay trong tước vị, lớn lên xinh động lòng tất nhiên là phúc khí.” Chu Thái hậu vỗ tay của Cố Như Cửu mạnh thêm một chút, nụ mặt càng sâu hơn.

Chân nhân Xuất Vân tuy là chân nhân bồng lai, nhưng cũng hiểu nhân tình trần tục, thấy Thái hậu tựa hồ ông bàn luận tướng mạo của vị quý nữ mặt , Hoàng đế bên cạnh bà một cái xoay dẫn bọn họ trong quan miếu.

Không ngờ rằng lời của ông cho Chu Thái hậu nghĩ tới năm đó, mới cố ý ngăn cản lời kế tiếp của ông.

Cố Như Cửu nghi ngờ sờ sờ trán của , mặt nàng như thật ? Tốt đến mức vị chân nhân nổi danh Đại Phong buột miệng khen?

Trong chính điện Đạo quan là pho tượng thánh nhân thờ phụng, bàn thờ trưng bày các loại dụng cụ cùng với cống phẩm đều tinh xảo đẽ, thể thấy hương khói trong đạo quan vô cùng thịnh vượng.

Cố Như Cửu quỳ xuống phía Chu Thái hậu và Hoàng đế, khi hành lễ thắp nhang, theo lưng Tấn Ưởng c*m v** trong lư hương.

Sau khi đưa nhang cho thánh nhân tu hành cắm lên lư hương, Chu Thái hậu cũng rải thêm ít dầu hương bài vị mẫu .

Tấn Ưởng và Cố Như Cửu, cũng theo phận của từng thêm một phần tâm ý.

Làm xong tất cả thao tác , một vị tiểu đạo sĩ bước qua dẫn Cố Như Cửu đến phía sân uống .

Cố Như Cửu hỏi Thái hậu sẽ , theo tiểu đạo sĩ đến phía viện.

Hậu viện Ngũ Trang quan lớn, chỗ tương liên với phía núi, trong sân thể thấy ngọn núi đối diện.

Cố Như Cửu mới xuống bao lâu, chợt tiếng bước chân từ phía truyền đến, đầu thấy Tấn Ưởng dẫn theo mấy

Long cấm vệ cùng với cung nữ thái giám cũng bước sang phía bên .

Nhìn thấy thế, nàng buộc lòng đặt chén xuống, cùng mấy thị nữ sang hành lễ với Tấn Ưởng.

“Sư mau xuống .” Tấn Ưởng xuống đối diện Cố Như Cửu ở chiếc bàn đá bên cạnh, khi Cố Như Cửu xuống, để cho mấy vị Long cấm vệ khác theo bên cạnh xuống chiếc bàn khác.

Cố Như Cửu liếc Cố Tồn Cảnh ở bàn gần đó, đưa tay rót một chén nóng cho Tấn Ưởng: “Mời Bệ hạ.”

“Đa tạ.” Tấn Ưởng tiếp nhận chén , nở nụ : “Mới xem bài vị của Thành vương phi, chỉ mong kiếp phú quý an khang, bệnh tai.”

“Trên trời đức hiếu sinh, lòng bệ hạ hiếu tâm nhân nghĩa, việc ngài cầu nhất định thể thành.” Cố Như Cửu Thành vương phi mà nhắc đến chính là đẻ Tư Mã thị của , bèn cố gắng nở nụ tiếp: “Bệ hạ chính là con của trời, trời thể cô phụ kỳ vọng của ngài chứ.”

Nghe thấy chữ “Hiếu”, sắc mặt Tấn Ưởng lộ vẻ xúc động, khi hết lời của Cố Như Cửu, ánh mắt của cũng thả lỏng nhiều: “Cám ơn lời chúc của sư .”

Cuộc đời thể gọi đẻ là mẫu , chính là hổ thẹn trong lòng , nếu ngay cả việc lập một khối bài vị cho bà ở trong Ngũ Trang quan cũng , như thế nào đối mặt với công ơn sinh thành của bà cửu tuyền?

Cố Tồn Cảnh ở bàn gần đó, sắc mặt chút bất đắc dĩ, tay bưng chén cũng chút chênh vênh.

Hoàng thượng trở thành con thừa tự của Thái hậu, loại hành vi cấp bài vị cung phụng Thành vương phi chút thích hợp , nhà còn nhắc đến chữ ‘Hiếu’, lời nếu truyền tới tai Thái hậu, lẽ sẽ cho lắm.

Liếc cung nữ thái giám vây chung quanh, Cố Tồn Cảnh thở dài bất đắc dĩ, xem truyền đến tai Thái hậu cũng .

Thái hậu cùng chân nhân Xuất Vân chuyện hơn nửa canh giờ mới xuất hiện mặt .

Lúc gần buổi trưa, trong đạo quan cũng chuẩn xong cơm nước cho Thái hậu và những cùng,

những cung nữ thái giám khác và thị vệ phẩm cấp cao thì ăn đồ họ mang theo.

Cố Như Cửu cùng Thái hậu và Hoàng đế trong, lúc dùng bữa cũng cùng chung một chỗ với hai , cho ít thị vệ theo thấy Thái hậu coi trọng Cố gia nhị cô nương.

Mọi đều thầm suy đoán trong bụng, lẽ nào Thái hậu ý định để cô nương Cố gia trở thành hoàng hậu? khi thái độ Cố gia, hình như ý định như , đó vài ngày chẳng còn Dương Quốc Công gia công t.ử ý định cầu cưới nhị cô nương Cố gia ?

Mặc kệ hoàng gia ý định cầu cưới nhị cô nương Cố gia , chí ít thái độ Thái hậu đối với nhị cô nương Cố gia rõ ràng vô cùng thiết, chẳng khác nào đối xử với con gái ruột của .

“Tồn Cảnh …” Hồ Vân Kỳ phía trong, nhỏ giọng : “Nhà các ngươi sẽ .

.

.”

Cố Tồn Cảnh chậm rãi lắc đầu: “Cố gia Chúng mấy trăm năm qua chẳng bao giờ dưỡng phượng vị, huống chi Cửu Cửu trong nhà nuông chiều từ nhỏ đến lớn, thích hợp.”

Hồ Vân Kỳ ý tứ trong lời của Cố Tồn Cảnh, điều rõ, Cố gia chẳng bao giờ dự định bồi dưỡng một hoàng hậu, cũng ý định tranh đoạt cái ghế hoàng hậu .

Hắn đưa mắt thoáng qua xung quanh, thấy ai chú ý tới hai bọn họ mới to nhỏ chuyện với : “Các ngươi ý cũng , Lý gia và bên phía chi thứ ba Tư Mã gia bỏ ít tâm tư.”

Tâm tư của Lý gia và chi thứ ba Tư Mã gia từ lâu bộc lộ rõ ngoài, chẳng qua lên tiếng thôi.

Hồ Vân Kỳ tin, lấy khả năng của Cố gia, chỉ sợ cũng ý định trong lòng của hai nhà từ lâu , nên khi nhị cô nương Cố gia cận hoàng gia thì mang theo nhị cô nương Cố gia quý phủ Dương Quốc Công, mượn tiếng gió để hai nhà bọn họ Cố gia chẳng ý định gì đến cương vị hoàng hậu.

Nghĩ như , cảm thấy Cố gia cũng chẳng dễ dàng gì, hành vi của Lý gia và Tư Mã gia chỉ sợ sẽ bệ hạ hài lòng, cái bù nổi cái mất thôi.

 

 

Loading...