Như Châu Tựa Ngọc - Chương 29: Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong nhà bếp, mấy thái giám thô sử vây quanh đầu bếp Triệu, luôn miệng gọi Triệu ca, tay chân cũng nhanh thoăn thoắt giúp đầu bếp Triệu vài việc vặt.

Đầu bếp chánh trong nhà bếp thấy mấy thái giám niềm nở ân cần chỉ đầu bỉu môi xì một tiếng, đẩy cái nồi trong tay phát mấy tiếng xoang xoảng, miệng cũng ngừng thúc giục phụ bếp nhóm lửa, châm củi.

Đầu bếp Triệu tỉ mỉ xếp mấy cái bánh xong lên dĩa đó cẩn thật đặt trong hộp thức ăn, thấy tiểu thái giám đem hộp đựng thức ăn mới thở phào một .

Quay sang mấy đầu bếp xung quanh đang bận bịu việc, bất giác nhủ thầm trong bụng, hy vọng Cố Huyện quân ở trong cung lâu một chút, như cuộc sống của cũng hơn.

Quả nhiên, nửa canh giờ , của cung Khang Tuyền mang “tạ lễ” qua đây, đầu bếp Triệu ban cho một hà bao thêu , bên trong còn ít bạc vụn, híp mắt lấy một ít bạc tặng cho chuyển hà bao đến, đó cẩn thận đem hà bao nhét trong túi.

Hà bao tú nương trong cung thêu, mang về tặng cho vợ của dùng, cũng là chuyện đáng để tự hào.

Những khác ước ao vận may giống như đầu bếp Triệu, bùi ngùi sự sủng ái mà Cố Huyện quân nhận , nếu trong cung công chúa, chỉ sợ cũng như thế.

Cũng vị quý nhân vận may từ , Thái hậu yêu thương quý mến như

Bên trong cung Khang Tuyền, Cố Như Cửu đang chơi cờ cùng Thái hậu, đáng tiếc kỳ nghệ của nàng quá tệ, mới nửa canh giờ ngắn ngủi thua Thái hậu đến vài ván.

Tấn Ưởng thấy khuôn mặt nàng buồn rười rượi, đầu ngón chân bấu c.h.ặ.t xuống đất, rốt cuộc nhịn xích gần.

Thấy qua đây, Cố Như Cửu cũng nhịn đưa mắt tín hiệu cầu cứu , Tấn Ưởng khẽ ho một tiếng, nhỏ giọng : “Sư thể thử quân cờ thứ ba bên trái.”

Cố Như Cửu chút do dự theo.

Đuôi lông mày Chu Thái hậu giật giật, tiếp tục chơi cờ.

“Đi quân thứ bảy bên .”

“Quân thứ ba bên .”

“Quân thứ tư bên .”

“Bệ hạ chắc xem cờ mới là bậc quân t.ử chứ?” Thấy ưu thế của xóa hơn phân nửa, Chu Thái hậu cầm lấy một quân cờ : “Đây cũng là tác phong của bậc quân t.ử.”

“Mẫu hậu thứ , nhi t.ử thấy sư bí đường như , thực sự đành lòng: “Tấn Ưởng ôn hòa, sang chấp tay thi lễ với Chu Thái hậu : “Lúc tiết trời nhất, chi bằng ngoài tản bộ một chút?”

Cố Như Cửu thế, vội vàng ném con cờ trong tay vui sướng gật đầu phụ họa theo: “ , phơi nắng nhiều lợi cho sức khỏe của bệ hạ.”

“Nếu như thì….” Chu Thái hậu vân vê một con cờ, đó đặt quân cờ xuống : “Vậy ngoài dạo một lát .”

Cố Như Cửu ha hả tiến lên đỡ bà, Chu Thái hậu cũng thuận thế kéo cánh tay Cố Như Cửu, trông hai thiết chẳng khác nào con ruột, kể tôn ti.

Trước khi rời , bà còn liếc mắt xuống bàn cờ, thế cờ quân đen trông vẻ như ôn hòa thận trọng, kì thực giấu diếm huyền cơ, nếu như tiếp tục đ.á.n.h nữa, quân trắng của bà chắc chắn vây c.h.ặ.t, hơn nữa ngay cả đường lui cũng .

Theo Cố Như Cửu thấy thì hoa viên trong cung cũng tính rộng lớn, mà chỉ gói gọn trong hai chữ ‘tinh xảo’, thể thấy vườn bỏ nhiều công sức để chăm sóc mảnh vườn .

Ánh nắng ấm áp của ngày đầu xuân chiếu lên , cho tinh thần dễ chịu khoan khoái, cũng thêm lười biếng, Cố Như Cửu nhịn ngáp một cái, khi nàng đưa tay che miệng thì phát hiện hành động của Tấn Ưởng phát hiện, nàng liền cảm thấy chút hổ.

Có lẽ nhận thấy vẻ hổ của nàng, Tấn Ưởng cực kỳ tự nhiên dời tầm mắt chỗ khác, đó : “Mẫu hậu, sư , là chúng đến đình phía một lát nhé!”

Đình Bát Bảo bên cạnh xây dựng vô cùng tinh xảo, ánh mặt trời xuyên , khiến còn , cảm nhận cảm giác thư thích.

Chu Thái hậu liếc hai đứa trẻ bên cạnh, gật đầu: “Cũng .”

Lưu cô cô thấy thế, dẫn theo mấy cung nữ thái giám đem đệm trải lên băng ghế đá trong đình, thổi hương lô và vài vật dụng khác, đó mới thối lui sang một bên.

Lúc ánh nắng ôn hòa, hương tỏa xung quanh, tiếng vui vẻ, quả nhiên là năm tháng tươi , thoải mái gì sánh bằng.

Cố Như Cửu bưng chén , ong bướm bay lượn trong hoa viên, khuôn mặt bừng lên vui sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-29-chuong-29.html.]

Tấn Ưởng theo tầm mắt nàng, thấy những cánh bướm tên đang lượn lờ quanh bụi hoa, đẩy dĩa bánh ngọt bên cạnh sang phía Cố Như Cửu : “Sư sẽ đến dự lễ đội mão của chứ?”

Cố Như Cửu bỗng dưng đầu thiếu niên đang mỉm bên cạnh, trầm mặc trả lời.

Lễ mão quan của Đế vương hết sức long trọng, bình thường thể tham gia, nàng nữ quyến trong hoàng thất, hơn nữa chỉ tước vị Huyện quân nho nhỏ, thể tham dự sự kiện quan trọng ?

Chu Thái hậu như chú ý tới động tĩnh của hai đứa trẻ bên cạnh, trầm mặc cầm một miếng bánh to chừng đầu ngón tay cái bỏ trong miệng, ánh mắt phức tạp.

Thấy Cố Như Cửu trả lời, Tấn Ưởng cũng giận, chỉ : “Hôm đầu thấy sư , liền nhận thấy sư trắng trẻo đáng yêu, thầm ước ao giá như một dễ thương như , sẽ là chuyện may mắn chừng nào.”

Cố Như Cửu nhớ tới phụ từng nhắc đến chuyện liên quan đến Tấn Ưởng, vẻ mặt lộ vẻ xúc động.

“Cũng may hai rốt cục cũng quan hệ sư , lễ mão quan cũng là sự kiện quan trọng, sư vắng mặt đến dự chứ?” Tấn Ưởng nâng chung lên, sang động tác kính với Cố Như Cửu: “Sư nguyện ý tham dự buổi lễ của sư ?”

Khóe miệng Cố Như Cửu giật giật, cuối cùng đành : “Nếu như phép, thần nữ chắc chắn sẽ mặt.”

Nghe như thế, nụ mặt Tấn Ưởng sâu thêm vài phần.

“Như thì còn gì bằng.”

Chu Thái hậu đầu bên ngoài đình, nơi đó hoa cỏ tươi , quang cảnh tươi sáng lạng, thế nhưng nỗi lo lắng trong lòng nàng càng lúc càng nhiều hơn, cuối cùng hóa thành nụ bất đắc dĩ và khổ sở, trầm mặc nhấp một miếng .

Tấn Ưởng ở bên cung Khang Tuyền chừng hơn nửa ngày, đến tận bữa cơm tối mới vui vẻ về.

Trước khi , còn ba bảy lượt biểu thị, ngày mai nhất định sẽ cùng Thái hậu Ngũ Trang quan.

Thái hậu đuổi về chẳng khác nào xua muỗi .

Sau khi tống khỏi cửa, mới đầu bảo Cố Như Cửu trở về phối điện nghỉ ngơi.

Chờ Cố Như Cửu rời , nụ mặt bà cũng tắt ngúm.

“Thái hậu.” Lưu cô cô giúp bà gỡ b.úi tóc , thấy vẻ mặt của bà mấy vui, chút lo lắng : “Ngài ?”

“Có lẽ nên bảo Cửu Cửu tiến cung.” Chu Thái hậu day day huyệt thái dương, chút mệt mỏi rã rời : “Hoàng thượng càng lúc càng lớn, tâm tư cũng càng ngày càng thâm trầm, mặc dù là , cũng nhất định thể đoán .” Kỳ thực đây cũng là hiện tượng , Hoàng đế thì nên như .

Thế nhưng thái độ của đối với Cửu Cửu…

“Ngài đang lo lắng cho Huyện quân ?” Lưu cô cô gỡ trâm phượng mái tóc bà xuống bỏ trong hộp trang sức, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Hoàng thượng sắp đến lúc tự chấp chính, nếu lúc ngài suy tính nhiều cho nàng, đợi ngày mới tính tới, lỡ như Hoàng thượng hiểu lầm sẽ .”

“Ta lòng để cho Cửu Cửu nhiều chỗ dựa hơn, thế nhưng.

.

.” Chu Thái hậu lắc đầu, trầm mặc xuống.

Bà thật lòng thương yêu Cửu Cửu nên cũng con bé chôn vùi tuổi đời ở chốn .

Nếu như Cửu Cửu cũng ý , bà sẽ nghĩ hết biện pháp để thành cho nó, thế nhưng nha đầu Cửu Cửu hết tới khác cũng ý định .

Tuy rằng Hoàng thượng chẳng con ruột của bà, thế nhưng dẫu nó cũng là đứa bé do chính tay bà chọn đưa đây, dù chẳng m.á.u mủ tình thâm, cũng tình cảm sống nương tựa lẫn .

Nếu Hoàng thượng thật lòng ý định với Cửu Cửu, bà nên như thế nào?

Trong T.ử Thần điện, Tấn Ưởng cũng ngủ .

Hắn ngây ngốc trong thư phòng một hồi lâu, cuối cùng tự tay nhất đạo thánh chỉ, đồng thời ở phía đóng dấu ngự ấn.

Cung Khang Tuyền Tây Phối điện, Cố Như Cửu vật bài biện phòng trong, tắm rửa xong, nàng khoan khoái lăn giường rộng mềm mại, kéo áo ngủ bằng gấm lên đắp ngang , giấc ngủ ngọt ngào.

 

 

Loading...