Như Châu Tựa Ngọc - Chương 27: Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhị vị quý nhân, xin mời .” Cung nữ dâng bánh, sang hai hành lễ, đó liền thối lui sang một bên.
Lúc mỗi Cố Như Cửu tiến cung đều trực tiếp đến gặp Thái hậu.
Lần do Lý phu nhân cùng nên cung nữ dẫn nàng tới thiền điện chờ Thái hậu.
Thiền điện cung Khang Tuyền rộng rãi sáng sủa, đồ vật bày biện trong phòng cũng lịch sự tao nhã, từ đó thể thấy đây là nơi Thái hậu thường dùng tiếp đãi các nữ quyến đến vấn an.
Cố Như Cửu mới nâng chung lên, Ngô thị liền mở miệng : “Dạo gặp, Cố cô nương vẫn khoẻ chứ?”
Tuy Ngô thị từng ý cầu hôn nhị cô nương Cố gia cho nhi t.ử nhà , khi cho dò xét, phát hiện Cố gia ý kết , nàng cũng nhắc đến chuyện nữa.
Cũng may chuyện đó truyền ngoài, hai nhà cũng đến mức lúng túng hổ.
Đứa bé ngây thơ non nớt đây, giờ trổ mã toát vẻ của một thiếu nữ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ngây thơ trong sáng.
Từ đó đoán Cố gia che chở cho cô bé chu , nếu con gái vẫn còn…
Ánh mắt Ngô thị ảm đạm, đưa tay nâng tách lên nhấp một ngụm nhằm che giấu tâm tình trong lòng.
“Cám ơn Lý thái thái quan tâm, việc vẫn .” Cố Như Cửu sang Ngô thị lễ phép, ngoan ngoãn trả lời, ý lôi kéo quen với Ngô thị.
Ngô thị đặt chén lên bàn, liếc mắt xuống miếng ngọc bội hoa sen chéo quần của Cố Như Cửu, nhẹ nhàng thổi hớp .
Cố thị tuy rằng chỉ xếp hạng nhị đẳng mạt lưu trong thế gia nhưng của cải của họ phong phú, so với thế gia thư hương chỉ cái thanh danh như Dương Quốc Công thì giàu hơn nhiều.
Chẳng chỉ một mảnh ngọc bội treo ở chéo quần thôi , quý giá đến bậc .
Nghĩ đến chuyện Thái hậu yêu thích nhị cô nương Cố gia, và thánh thượng cũng thiết với Cố gia, Ngô thị càng khẳng định chắc chắn những điều trong lòng .
Nếu như những suy đoán trở thành sự thật, như cũng uổng phí hai bọn họ dịp gặp gỡ tình cờ hôm nay.
Đặt chén xuống, giọng Ngô thị trở nên nhu hoà hơn: “Lần gặp con, con vẫn còn là một cô bé, mới chớp mắt thôi giờ lớn chừng .”
Lần gần đây nhất Cố Như Cửu gặp Ngô thị chính là lúc xảy chuyện trong trường ngựa ở ngoại ô, cũng là ngày cô nương Lý gia gặp chuyện may, chỉ sợ lúc đó nàng chú ý đến Ngô thị mà Ngô thị chẳng còn tâm tình để ý đến những khác.
“Quả thật, nhiều ngày vãn bối gặp qua ngài!” Dáng vẻ của Cố Như Cửu vẫn ngây thơ vô hại: “Gần đây ngài khoẻ chăng?”
“Ta cũng .” Ngô thị , nụ đúng mực, để ai bất cứ điểm bất thường nào.
Trên thực tế, một mất đứa con gái của mà vẫn thể ?
Nói một cách công bằng, Ngô thị tính là một phụ nữ , nhưng bà toát khí phái đoan trang hiếm , tướng mạo cũng thiên về hiền hoà, thoạt giống như đây là để kết giao.
tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, ở vị trí đương gia chủ mẫu đại thế gia thể nhu hoà giống như vẻ ngoài?
Cố Như Cửu thật lòng cũng chẳng mấy hứng thú với cuộc sống chân thật , nàng sống như cái xác hồn, trở thành một tiêu bản sống để đám nào đó kính ngưỡng?
Hai cẩn thận ứng đối, khách khí với vài câu, căn phòng về trạng thái tĩnh lặng, thế nhưng là do khí thế quanh Ngô thị quá mức bình tĩnh, Cố Như Cửu cũng chẳng cảm thấy lúng túng.
Lại trôi qua hai nén nương, Chu Thái hậu mới bước gặp mặt hai họ trong khí thế tiền hô hậu ủng, hai cùng bước sang hành
lễ với Thái hậu, Chu Thái hậu cho hai xuống nữa.
Thái độ của Chu Thái hậu đối với Ngô thị vẻ hết sức khách sáo, khách sáo đến mức bình thản, Cố Như Cửu mơ hồ nhận thấy Thái hậu tựa hồ chẳng mấy thích .
Quả nhiên một lát , Ngô thị dậy cáo từ, Thái hậu tỏ ý giữ , đó cũng gượng ép nữa, tuỳ ý để Ngô thị rời khỏi.
“Có Cửu Cửu đang nghĩ, vì lạnh nhạt với nàng như ?” Ngô thị , vẻ quý khí đoan trang bao trùm lấy Chu Thái hậu cũng theo đó biến mất hơn phân nửa, đỡ tay của Cố Như Cửu lên, híp mắt : “Đi, bên trong .”
“Con cũng lấy lạ.” Cố Như Cửu ngẫm nghĩ một chút : “Con cảm thấy dường như ngài mấy thích bà .”
“Năm đó bà cũng đối xử với như .” Giọng của Chu Thái hậu bình thản: “Ngày đó mới cung, tấn phong chức vị, khi các nữ quyến trong triều tiến cung bái kiến , thấy ánh mắt của Ngô thị giống như đang một cô gái đáng thương tiếc nuối.”
Vì từng Thái hậu đề cập qua việc , Cố Như Cửu ngây , ngẩng đầu sắc mặt của Chu Thái hậu, nhận thấy vẻ mặt của bà bình tĩnh dị thường.
“Nhìn như đang đồng tình, kì thực nhằm thoả mãn tính kiêu ngạo của bản .” Chu Thái hậu Cố Như Cửu : “Nếu thật lòng thấy đồng tình, sẽ biểu hiện thái độ như .”
Cố Như Cửu hiểu rõ ý của Thái hậu, nếu như thực sự yêu thương một nào đó, nhất định sẽ chú ý đến nỗi đau khổ đó gánh chịu, chứ cho đối phương cảm thấy khó chịu thêm một nữa.
Có lẽ Ngô thị cũng ý đó, nhưng đối với Chu Thái hậu thời điểm đó mà , khác với ánh mắt như thế, chẳng chuyện đáng mừng gì.
“Thái hậu, Nguỵ Thái phi tới thỉnh an ngài.” Lưu cô cô tới bên cạnh hai , nhỏ giọng : “Nô tỳ thấy Nguỵ Thái phi tựa hồ mấy .”
Chu Thái hậu nhíu nhíu mày: “Để cho nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-27-chuong-27.html.]
Cố Như Cửu đỡ nàng xuống chỗ cũ, đó lui sang bên cạnh.
Số nàng tiến cung ít, thế nhưng chỉ gặp qua Nguỵ Thái phi một , hơn nữa còn trong tình huống Thái hậu và Hoàng đế ở đấy.
Lúc Nguỵ Thái phi tiến , Cố Như Cửu kinh ngạc há hốc miệng, thể tin phụ nhân gầy yếu khô quắt, dung nhan tiều tuỵ đang mắt chính là Nguỵ Thái phi.
Nguỵ Thái phi năm nay đầy ba mươi, cớ trông giống như phụ nữ ba bốn mươi tuổi ?
“Thiếp Nguỵ thị thỉnh an Thái hậu nương nương.” Nguỵ Thái phi tiến đến, liền một đại lễ với Chu Thái hậu.
Cố Như Cửu vội vàng tránh khỏi vị trí, né lễ của Nguỵ Thái phi dành cho Thái hậu, đó cũng hành lễ với Nguỵ Thái phi.
Nguỵ Thái phi chú ý tới động tác của nàng, mí mắt khẽ run, đó ngoan ngoãn gục đầu xuống.
“Không cần đại lễ như , xuống .” Ngày xưa ân oán nhiều hơn nữa, thấy Nguỵ Thái phi như , Chu Thái hậu cũng khó.
Huống chi hai ngày xưa chỉ xảy vài xích mích nhỏ, đến mức thâm cừu thù hận.
Nữ nhân hà tất khổ nữ nhân, mâu thuẫn giữa những nữ nhân trong cung đều khởi nguồn từ tiên đế, hôm nay tiên đế sớm thành tiên cổ, những nữ nhân lưu chốn như các nàng, cớ gì vứt bỏ những ngày tháng sống thanh nhàn, tiếp tục ghi hận chỉ vì một nam nhân còn?
“Xin Thái hậu hãy cứu !” Nhà đẻ Nguỵ Thái phi năm ngoái từng gây chuyện hoang đường mà phế bỏ chức vị, ngay cả chức tam đẳng bá tước cũng còn, nhà bọn họ ăn, miếng ăn hôm nay đều trông cậy chút tiền bạc còn sót ngày xưa, lây lất sống qua ngày.
Không thể trông cậy nhà đẻ, Nguỵ Thái phi thể cung, cuộc sống mỗi ngày cũng mấy êm , nhưng Thái phi ngày
xưa từng thù hận với nàng, cũng nghĩ hết biện pháp gây khó khăn cho nàng, vì khó càng thêm khó hơn.
“Sớm như , ngươi cần gì như thế.” Chu Thái hậu thấy y phục nàng tuy rằng sạch sẽ, nhưng vẫn thấy những nét gấp, đoán rằng bộ quần áo nàng đang mặc từng Nguỵ Thái phi cất giữ: “Ngày đó chỉ cần ngươi khách khí với đám Hà thị, Tiền thị thêm một chút, ngày nay gánh chịu cảnh khổ như .”
Năm đó, Nguỵ thị tiến cung tuổi còn trẻ, chính là độ tuổi xuân tươi nhất.
Đến lúc tiên đế băng hà, nàng vẫn luôn là phi tần sủng ái nhất hậu cung.
Có lẽ chính vì nhận nhiều sủng ái cho nàng đắc ý vênh váo, thường mấy chuyện gây khó dễ với đám phi tần sủng , nếu còn vị hoàng hậu trấn ở phía , chỉ sợ những việc của Nguỵ thị đây còn ngông cuồng hơn như thế.
“Thiếp sai , cầu Thái hậu giúp vài lời với mấy vị tỷ tỷ khác.” Nguỵ thị thành tiếng, hiển nhiên quá sợ hãi với cuộc sống hiện nay, cuối cùng chỉ thể cầu Thái hậu tay tương trợ.
Cố Như Cửu trầm mặc tất cả, cảm thấy nữ nhân như Nguỵ thị đáng trách đáng thương, rõ ràng chính là bất do kỷ, hết tới khác còn ỷ chút cưng chiều của nam nhân mà khó nữ nhân khác.
Cuối cùng Thái hậu sai đưa Nguỵ thị trở về, đồng thời nghiêm lệnh cho phục vụ lạnh nhạt với các thái phi khác.
Thế nhưng mâu thuẫn giữa các thái phi với , nàng cũng ý định dàn xếp.
Một miếng nước, một miếng cơm đều đạo lý của nó, nàng nếu thấy thương cảm cho Nguỵ thị mà giúp nàng , như những ngày tháng sống trong khó khăn do nàng ức h**p của mấy vị phi tần bỗng trở thành thời gian oan khuất ? Cho nên chỉ cần mấy những chuyện quá đáng, bà cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Sau khi Nguỵ thị rời , Chu Thái hậu phát hiện vẻ mặt Cố Như Cửu chút uể oải, nhân tiện : “Cửu Cửu ?”
“Chính là cảm thấy… ý nghĩa.” Cố Như Cửu ý che giấu suy nghĩ trong lòng, với Chu Thái hậu: “Tính toán suốt đời như … ý gì.”
“Các nàng hy sinh cho ích lợi của gia tộc, thì cần gì ý nghĩa.” Chu Thái hậu khẽ : “Đế vương nguyện ý nạp, cha của các nàng nguyện ý tặng, ý nguyện của các nàng thế nào cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Trong cung, những vì vinh hoa phú quý mà tự nguyện tiến cung giống như Nguỵ thị cũng là ít.”
Cố Như Cửu chỉ im lặng lắng , thế nhưng theo nàng, nếu như đế vương ý nạp phi, thì những chuyện giống như cũng thể tránh khỏi.
“Vì miếng cơm manh áo cả mà thôi, nam nữ đời đều , chẳng qua thói đời thiên vị nam nhân, cho bọn họ nhiều lựa chọn hơn.” Chu Thái hậu đến đây, bỗng sang trừng mắt Cố Như Cửu: “Nếu thiên hạ do nữ nhân chủ, quyền thế đều ở trong tay nữ t.ử, lẽ tình hình hiện tại cũng tương tự, chẳng qua đảo qua đảo mà thôi.”
Cố Như Cửu vẫn trầm mặc, lòng đầy bùi ngùi, ý tưởng của Thái hậu lão nhân gia cũng quá to gan .
Bất quá khi nghĩ đến những phu quân lạnh lùng và cả chuyện các công chúa quận cháu nuôi một đống trai tơ, Cố Như Cửu nhận thấy lời của Thái hậu cũng chút đạo lý.
“Cho nên, trong trời đất , mới nhiều hao hết tâm lực vì quyền thế tiền tài như , bởi vì so với thứ thấy, sờ cũng như lòng , mấy thứ đem cảm giác thiết thực hơn.” Chu Thái hậu vỗ vỗ tay của Cố Như Cửu: “Đây cũng là nguyên nhân vì nghĩ hết biện pháp, cũng cấp cho con một phong hào.”
Cố Như Cửu nuốt một chút nước bọt: “Cám ơn cô lo lắng cho con.”
Xem , tính giác ngộ trong tư tưởng của nàng vẫn cao.
“Giữa hai cô cháu , cần những lời khách sáo như .” Thái hậu : “Ta sắp xếp cho con ở tại điện Tây Phối, nơi đó quang cảnh gần chỗ ở của , nơi đó thích hợp cho một tiểu cô nương mới lớn như nụ hoa chớp nở sinh sống, những nơi khác quý khí thừa,
linh khí đủ, nếu con gái sống ở đó sẽ lợi cho việc tu dưỡng khí.”
Chu Thái hậu đang luôn miệng tầm quan trọng của chỗ ở đối với con gái, thì cung nữ báo rằng Hoàng thượng tới.
Đưa tay sờ sờ thái dương của , Chu Thái hậu gật đầu : “Để bệ hạ tạm thời chờ một chút, sẽ đến ngay.” Nói xong, nàng đầu sang Cố Như Cửu: “Cửu Cửu con cùng chứ?”
Cố Như Cửu nghĩ đến chuyện vài ngày tới còn sống trong cung, dù cũng cần hành lễ với Hoàng đế, vì liền gật đầu.