Như Châu Tựa Ngọc - Chương 22: Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế mới tròn mười sáu tuổi hai tháng, theo luật pháp Đại Phong, đàn ông mười bảy mới phép định hôn ước, tuy rằng nhiều trong dân gian cũng theo quy củ hơn nữa chuyện trong nha môn cũng đều hành xử theo cách dân báo thì quan truy, thế nhưng Tấn Ưởng vua của một nước, đương nhiên thể trái với quy định luật pháp.
Hôn sự vội, thế nhưng chuyện đính hôn vẫn thể bắt đầu suy tính từ giờ.
Người của hoàng thất cũng bắt đầu bóng gió, âm thầm đề cập chuyện với Chu Thái hậu, bất kể thật lòng suy nghĩ cho hoàng thất là mục đích riêng nào khác, thì cũng chứng minh hôn sự của Tấn Ưởng chú ý.
Người ở kinh thành hiếu kỳ, áp lực đè lên Chu Thái hậu cũng nhỏ.
Lý gia và Tư Mã gia đều nhăm nhe ngôi vị hoàng hậu , ngay cả Trưởng công chúa Đức Nhi ở quận Tang Kiền cũng gửi thư đến đề cập hôn sự của Hoàng thượng, trong thơ trưởng công chúa Đức Nghi còn nhắc đến thích hợp nhất cho cương vị , chính là tôn nữ dòng chính Tư Mã gia là Tư Mã Linh.
Nếu là khác, Chu Thái hậu liền trực tiếp cự tuyệt ngay, thế nhưng gửi thư là trưởng công chúa Đức Nghi.
Luận bối phận, nàng còn tôn xưng Trưởng công chúa Đức Nghi cô.
Chỉ là trong phong thư của trưởng công chúa Đức Nghi trông vẻ như đang đề cử cô nương Tư Mã gia, thế nhưng trong thâm tâm mơ hồ nhắc tới tôn nữ của , hàm ý bảo là sâu.
Trầm gia quận Tang Kiền cũng là danh môn vọng tộc truyền thừa mấy trăm năm.
Trưởng công chúa Đức Nghi gả đến Trầm gia lâu , theo phu quân chuyển khỏi kinh thành đến định cư ở quận Tang Kiền, so với các công chúa thường xuyên ồn ào với phò mã đến mức mặt mày hoặc nuôi dưỡng trai tơ trong phủ, vị công chúa quả thật ôn nhu khiêm tốn hiếm thấy.
Chu Thái hậu khi xong bức thư thấy đau đầu, cảm thấy thể cứ để bản rơi cảnh khó xử, bèn cho mời Tấn Ưởng đến, hai con xem xong thư thì cùng rơi trầm tư.
“Hoàng thượng ý trung nhân nào ?” Chu Thái hậu chẳng vì chuyện mà con ồn ào cãi vã với .
Lúc Chu gia đưa nữ nhi tiến cung phi, nàng cự tuyệt chút đắn đo suy nghĩ.
Trước giờ bao nhiêu chuyện, trải qua bao nhiêu sóng gió , hiện tại nàng chuẩn tiến hành lễ mão quan sớm cho Hoàng đế, để sớm ngày tự chấp chính, vì chuyện mà khiến Hoàng đế hiểu lầm nàng?
Tấn Ưởng lắc đầu: “Nhi t.ử một lòng lo lắng chuyện triều chính, nào tâm tư quen với những cô nương thế gia ?” Ánh mắt của mơ hồ đảo qua hai chữ “Tư Mã” bức thư, nhíu mày: “Tư Mã gia cô nương… lẽ mấy hợp với nhi thần.”
“Cô nương nhà đều tướng mạo xuất chúng, khí độ phi phàm, con còn gặp qua, các nàng thích hợp?” Trong lòng Chu Thái hậu mặc dù cũng thấy Tư Mã gia chẳng thích hợp, nhưng thế nào nữa cũng là nhà đẻ của Tấn Ưởng, cho nên mặc dù tất cả trong thiên hạ thể đ.á.n.h giá Tư Mã gia , duy chỉ nàng khó mà mở lời .
Tấn Ưởng , đóng phong thư , sang thở dài với Chu Thái hậu : “Xin mẫu hậu hồi thư từ chối Trưởng công chúa, cứ nay nhi t.ử tuổi còn nhỏ, vẫn đến lúc đội mũ lên triều, thích hợp chuyện cưới gả.”
Chưa tự chấp chính sẽ thành ?
Chu Thái hậu như điều suy nghĩ, mỉm : “Được , , vì con, một .
Thân phận trưởng công chúa tôn quý cỡ nào nữa, cũng tôn quý bằng con, con thì ai thể ép con chứ.”
Tấn Ưởng lên, sang vái chào Chu Thái hậu: “Nhi t.ử tạ ơn mẫu hậu.”
“Không cần tạ ơn.” Chu Thái hậu tự tay đỡ lấy : “Giữa con chúng cần đồng lòng đồng hướng, thể vì con mà
một cũng .
Chỉ mong con thể yêu thương bách tính, đem một mảnh thái bình thịnh vượng cho Đại Phong, như mới phụ tất cả những gì cho con.”
“Nhi thần ghi nhớ.” Tấn Ưởng trịnh trọng Chu Thái hậu: “Nhất định sẽ mẫu hậu thất vọng.”
Chờ Tấn Ưởng rời , Chu Thái hậu cầm lấy thư bàn, trào phúng .
Cách Bối công chúa một vài thập niên hề kinh thành cũng nhúng tay hôn sự Hoàng đế, chẳng nhẽ xem nàng và tiểu Hoàng đế dễ thao túng đến thế ?
“Xì… cứ tưởng vẫn giống như lúc tiên đế còn tại thế hả?” Bàn tay trắng noãn bóp nát bức thư, tuỳ tiện vứt bỏ sang một bên.
Ban đêm, khi đang chìm trong giấc mộng, Tấn Ưởng long sàng, giấc ngủ sâu, chập chờn bất an.
Hắn cảm giác dường như đang con trường chật chội, đông đúc, xung quanh chỉ một màu trắng xoá, vài bộ hành mặc đồ xám vội vã bước , vô tình va quẹt , về , đành mờ mịt bước theo dòng đang xô đẩy về phía .
Tựa hồ bên tai nhiều đang trò chuyện, thế nhưng rõ những đang chuyện gì, chỉ thấy từng gương mặt mờ nhạt màn sương trắng, đôi môi ngừng mở khép .
Đây là ? Vì ở đây? Hắn cuống cuồng xoay mờ mịt chung quanh, thấy kinh hoảng, chỉ thấy kỳ lạ.
“Bệ hạ, ngài ở đây?” lúc , một cô nương mặc váy sam vàng nhạt chạy bên cạnh , nắm lấy ống tay áo của kéo : “Mau theo .”
Hắn chợt cúi đầu, thấy tiểu cô nương b.úi mái tóc kiểu song kế, cây trâm chuông vàng cài mái tóc nàng phát những tiếng leng keng thanh thuý êm tai.
Sương trắng tản lộ gương mặt tiểu cô nương , thấy đôi mắt nàng thật to, cùng với làn da trắng mềm mại, bên điểm tô bằng đta chân mày lá liễu cong cong.
Hắn há miệng, gọi tên nàng, thế nhưng dù cố thế nào cũng thốt thành lời.
“Cho !” Tiểu cô nương lấy từ một cây kẹo đường, kẹo đường tạc hình một cô bé nhỏ xíu mặc cung trang màu đỏ diễm lệ, khuôn mặt cực kỳ giống với tiểu cô nương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-22-chuong-22.html.]
Hắn kinh ngạc cầm lấy cây kẹo đường, đột nhiên thấy một tiếng sét gầm lên giữa bầu trời, chợt ngẩng đầu, thấy mắt chỉ một màu đen.
“Bệ hạ, chỉ là tiếng sấm mùa xuân thôi.” Thái giám gác đêm thấy tiếng động bên trong long trướng, bước lên phía nhỏ giọng hồi báo: “Ngài thấy sợ ư?”
Tấn Ưởng nắm bàn tay , phát hiện bàn tay trống .
“Trẫm .” Hắn mở to mắt phía long trướng, đầu óc thanh tỉnh: “Giờ nào ?”
“Hồi bẩm bệ hạ, hiện qua giờ sửu một khắc, ngài tiểu đêm chăng?”
“Không cần, lui .” Hắn đưa tay áp lên mặt , nhẹ nhàng thổi một , nữa nhắm mắt.
Mưa xuân quý như mỡ, Cố Như Cửu ghé ô cửa sổ vài mảnh nước đọng ngoài sân, đầu với nha Mộc Hương: “Mộc Hương, lấy hà bao của đây.”
Ngồi thêu hà bao bên cửa sổ ngắm cánh hoa rơi, cũng là một thú vui tao nhã.
Tuy rằng thêu thế nhưng tư thế toát quá dịu dàng.
Cũng may thế gia cũng yêu cầu quá cao với tay nghề thủ công của nữ t.ử, bằng thì Cố Như Cửu cần học phụ đạo thêm bao nhiêu khoá học thêu nữa.
Từ lúc nàng bảy tuổi, trong nhà cũng mời mấy nữ đến dạy dỗ, bất quá đều là mấy loại cầm kỳ thư hoạ, quản lý kinh tế.
Còn chuyện thêu thùa thì mời ai, chỉ học theo mẫu vài đường thêu cơ bản mà thôi.
Dựa theo cách của Dương thị thì nữ nhi đại gia tộc từ khi sinh , ai chẳng cả ngày cầm cây kim mũi chỉ, thêu một hà bao, một cái áo lót và một đồ dùng hằng ngày, đó gọi là thú vui lúc rảnh rỗi, chứ lấy chuyện thêu thùa chuẩn thước tự kiêu chỉ những tú nương mà thôi, chẳng quý nữ thế gia.
Đáng tiếc cái thú vui lúc rảnh rỗi của Cố Như Cửu kéo dài bao lâu thì từ chủ viện sang mời nàng qua đó.
Nàng khoác thêm chiếc áo choàng, liền dẫn theo bọn nha sang viện phụ mẫu, mới cửa thấy cha đến chuyện tiểu Hoàng đế tổ chức lễ mão quan sớm.
Nhìn thấy nữ nhi tiến đến, Cố Trường Linh cũng cấm kỵ, ngoắc nàng ý bảo xuống: “Chuyện Hoàng thượng sớm cử hành lễ đội mũ quan là tình thế , hôm nay ít trong triều đều thấy Hoàng thượng đủ khả năng tự chấp chính, hầu như ai phản đối, của Lý gia cùng Tư Mã gia, cũng tỏ vẻ tôn sùng chuyện .”
“Đã định ngày nào ?” Cố Chi Vũ ngẫm nghĩ một chút, liền hỏi ngay trọng tâm câu chuyện: “Thái hậu cho bệ hạ sớm tự chấp chính?”
Cố Trường Linh mỉm gật đầu: “Thái hậu xác thực ý đó.”
“Thái hậu quả thật là một nữ nhân thông tuệ quả quyết!” Dương thị cảm khái : “Có thể gặp nàng, cũng là may mắn của bệ hạ.”
Cố Trường Linh híp mắt : “Phu nhân lý, bất quá Thái hậu thể lựa chọn bệ hạ, cũng là may mắn của nàng.” Nếu như cho con thừa tự đủ năng lực gánh vác thì Thái hậu chắc sẽ đau đầu nhiều.
“Hoàng thượng sớm tự chấp chính, cũng đại biểu cho hôn sự của cũng sớm bắt đầu chuẩn ,” Dương thị thở dài: “Cái kinh thành sắp tới sẽ náo nhiệt đây!” Nói đến đây, nàng nhịn sang nữ nhi: “Cửu Cửu, gần đây con tiến cung gặp bệ hạ ?”
“Con tiến cung đều đến thẳng chỗ Thái hậu chơi, cũng mấy khi gặp thánh nhan.” Cố Như Cửu lắc đầu: “Lần cuối cùng gặp Hoàng thượng cũng cách đây bốn năm tháng .”
Dương thị gật đầu, trầm tư một lúc lâu mới lên tiếng: “Mấy ngày đây phu nhân Định Quốc Công cho mời ngày mai sang nhà nàng dùng , con cũng cùng đến đó.”
Cố Như Cửu ngẩn , thi thư thế gia Dương gia ?
Nhìn mẫu đang dụng ý gì, nàng đành ngoan ngoãn gật đầu.
Cố Trường Linh sang vợ và con gái, ha hả gì.
Bên trong Cung khang tuyền, Chu Thái hậu Tấn Ưởng đầu cửa thứ ba, bất động thanh sắc uống một ngụm .
“Mẫu hậu, hôm nay Cố sư sẽ cung vấn an , cớ sắp đến buổi trưa vẫn thấy bóng dáng nàng ?” Tấn Ưởng cầm một miếng bánh bông lan hương đào lên khẽ lẩm bẩm: “Nàng bình thường thích mấy món bánh ngọt , đến ăn thật đáng tiếc.”
“Đêm qua trời đổ mưa to, lo sương xuống quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ của nàng, nên bảo nàng ở nhà nghỉ ngơi.” Ánh mắt Chu Thái hậu đảo qua dĩa bánh hương đào dường như vẫn còn y nguyên: “Chẳng Hoàng thượng cũng thích mấy món , cớ hôm nay động đến?”
Tấn Ưởng đáp: “Trước khi qua đây ăn mấy miếng bánh đậu xanh, cho nên giờ thấy đói.”
Chu Thái hậu gật đầu, hai con chuyển dời chủ đề câu chuyện sang vấn đề khác.
Khi Tấn Ưởng đang định về thì Chu Thái hậu đột nhiên : “Hôm nay cho Cửu Cửu tiến cung, coi như cũng là chuyện .”
Tấn Ưởng nghi ngờ sang nàng.
“Có hôm nay phu nhân Định Quốc Công mở tiệc xã giao ở trong phủ, gia phong nhà nàng , nhân khẩu giản đơn, trưởng t.ử văn võ song , phẩm cách đoan chính…” Nói đến đây, Chu Thái hậu dừng một chút: “Nghe vị quốc công phu nhân cũng thích Cửu Cửu, tiệc xã giao chắc chắn mời nàng đến, cho nên mới là chuyện .
“
Tấn Ưởng khẽ run, tay đang cầm chiếc bánh hương đào khẽ khựng , đó : “Cũng Dương gia giống như những lời đồn đãi ? Những thế gia chút danh tiếng đẽ hầu như đều tiếng mà miếng.”
Ánh mắt Chu Thái hậu rơi những mẫu bánh bông lan hương đào vụn vỡ đầu gối của , khẽ hạ mi.
Bánh bông lan hương đào vốn xốp dễ vỡ, khi ăn cũng là lúc khảo nghiệm phong thái lễ nghi của , bởi vì chỉ cần mạnh tay một chút là vỡ vụn.