Như Châu Tựa Ngọc - Chương 20: Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chân tình thật ý

Tấn Ưởng nhường cho Cố Như Cửu gọi món, nàng cố tình chối từ nhưng thấy Tấn Ưởng tỏ vẻ kiên trì đành nhận lời.

Trong những đang ở đây, ngoại trừ Tấn Ưởng, còn tất cả đều lớn lên ở kinh thành nên những món nàng chọn đều phù hợp khẩu vị của tất cả , đó thêm vài món theo khẩu vị của tiểu Hoàng đế.

Nàng từng ăn cơm cùng tiểu Hoàng đế, cũng nhận rằng mặc dù tiểu Hoàng đế cố thể hiện kén chọn cũng là một là một thiếu niên , thế nhưng chỉ cần là thì ai chẳng sở thích cá nhân? Bởi cật lực che giấu nhưng nàng vẫn thể đoán đối phương thích ăn lạt và những món ăn ngọt, chẳng qua đầu bếp trong cung cố kỵ bao t.ử của các quý nhân nên khi nấu ăn thường chọn nấu những món ăn nặng mùi hơn.

Quả nhiên, khi thấy Cố Như Cửu chọn những món nghiêng về lạt và ngọt, khuôn mặt mặt tiểu Hoàng đế vui vẻ hơn nhiều.

Cố Tồn Cảnh cạnh khẽ nhíu mày khi thấy Cố Như Cửu chọn những món ăn , nhưng ngại Hoàng thượng ở đây, buộc lòng len lén liếc mắt trừng nàng, đó đưa tay nắm một ít đậu phộng, lột vỏ thổi bay lớp vỏ mỏng bên mới nhét tay Cố Như Cửu.

Hắn lo cô em gái nhà hôm nay ngoài chơi mệt mỏi, buổi trưa ăn no.

“Cảm ơn Nhị ca.” Cố Như Cửu sang lấy lòng, đang định bỏ hạt đậu phộng miệng, đưa mắt bỗng thấy đôi mắt tiểu Hoàng đế đầy chờ mong, vì tách hạt đậu đôi, đưa cho tiểu Hoàng đế một nửa: “Hoàng thượng cũng nếm thử nhé.”

Cố Tồn Cảnh quả thực bao giờ thấy em gái như , đưa cho thì đưa hết luôn chứ, cớ chỉ đưa một nửa, giữ một nửa như thế thì thật là…

“Cám ơn.” – Tấn Ưởng bắt chước hành động của Cố Như Cửu, nhét nửa hạt đậu miệng.

Thế là Cố Tồn Cảnh tiếp tục lặng lẽ lột đậu phộng, cũng giả đò thấy hành vi ấu trĩ của tiểu nhà và tiểu Hoàng đế.

Những Long cấm vệ đang ở đây thể xuất hành cùng Hoàng đế chứng tỏ họ đều là những thuộc hoàng, đồng thời cũng là những thực lực, lúc bọn họ thấy tiểu cô nương Cố gia chơi đùa với tiểu Hoàng đế chẳng khác nào những đứa bé còn lớn, mấy vị công t.ử trưởg thành bất giác thầm suy tính.

Từ những tính toán của đám Tư Mã gia và Lý gia cùng một vài gia tộc tin tức linh thông khác thể đưa chút phỏng đoán, nhưng thấy thái độ của Hoàng thượng đối đãi với hai nhà cùng với chuyện Thái hậu nay cho triệu nữ quyến hai nhà cung chơi, thể đưa kết luận hoàng gia kết với hai nhà họ.

Hai đại thế gia kết cùng hoàng gia, hoàng gia , ai chẳng xem diễn biến của vở tuồng vui chứ? Ngược phía Cố gia…

Mấy sang Cố tiểu thư vẫn còn vẻ ngây thơ của một đứa bé, nháy mắt cảm thấy bản họ suy nghĩ nhiều.

Bọn họ đều là đàn ông, tất nhiên hiểu rõ khẩu vị nào thích hợp với đàn ông, vóc dáng trổ mã của Cố tiểu thư , cũng giống thể hớp hồn tiểu Hoàng đế.

Món ăn nhanh mang lên, thái giám theo bận rộn nếm thử một lượt tất cả các món, khi xác định chắc chắn vấn đề gì, mới bắt đầu động đũa.

Không ai dám động đũa những món ăn bày ở mặt Tấn Ưởng.

Các công t.ử thế gia bước chân khỏi cửa đều là những thông minh, cái nào cần cấm kỵ, cái nào thì giả vờ cận nhiệt tình.

Tuy rằng món cá dấm chua ngọt của Tiên Ngư Lâu bằng mùi vị chính tông ở Thanh Nguyên Châu nhưng mang một hương vị đặc trưng khác, Tấn Ưởng sai Bạch Hiền gắp miếng thịt ở bụng cá cho Cố Như Cửu, đó nhỏ giọng : “Hương vị ngon hơn ở trong cung.”

Cố Như Cửu , ngự trù trong cung thể hương vị , chẳng qua họ lo lắng khi các quý nhân ăn xong xảy

bất trắc gì, cho nên lâu dần trở thành thói quen, cầu nhưng cung.

“Nếu bệ hạ thời gian thì thường xuyên đến chỗ Thái hậu chơi, đó nhân cơ hội lưu dùng cơm, tay nghề tiểu trù phòng bếp của lão nhân gia cũng lắm.” Cố Như Cửu lau mép xong tiếp: “Muội cũng thích món ăn do tiểu trù phòng bếp Thái hậu .”

Tấn Ưởng khẽ khựng đũa, đó nghiêng đầu sang vói Cố Như Cửu: “Ta hiểu , đa tạ .”

“Không cần cám ơn, dù chỉ cần Hoàng thượng đến đó, đầu bếp sẽ càng chú tâm hơn, cung vấn an Thái hậu cũng hưởng chút phúc phần.” – Cố Như Cửu thèm để ý.

Tấn Ưởng nàng cũng theo.

Sau khi ăn cơm xong, cuối cùng cái bụng của Cố Như Cửu cũng lấp đầy, nàng nâng chén lên uống một ngụm, sang Nhị ca.

Cố Tồn Cảnh sờ sờ túi tiền của , ủ rủ cúi đầu bước ngoài tính tiền, mới tới cửa tiếng gọi.

“Đây Cố nhị ?” – Một thanh niên tuổi chừng đôi mươi bước từ căn phòng sát vách, thấy Cố Tồn Cảnh thở dài : “Hẹn gặp duyên bằng vô tình gặp gỡ.

Cố nhị uống tách nhé?”

“Đa tạ Ngô nhiệt tình mời, chỉ là hôm nay thể phân .” – Cố Tồn Cảnh thở dài đáp lễ - “Lần đệta sẽ bồi tội cùng Ngô .”

Ngô Trùng cũng miễn cưỡng.

Ngô gia và Cố gia giờ qua nhiều với , chỉ khách khí thôi.

Mặc dù đều là thế gia nhưng phạm vi bất đồng, sở thích bất đồng nên cũng ít chung đụng với .

Thấy Cố Tồn Cảnh vội vã xuống lầu, Ngô Trùng nghi ngờ thoáng liếc phòng bên cạnh, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì, đành về gian phòng của .

Bất quá khi trong , vẫn đưa mắt khe cửa, chẳng mấy chốc thấy Cố Tồn Cảnh nhanh chân về, cước bộ vội vã giống như bên trong gian phòng còn nào đó quan trọng.

“Ngô đang gì thế, còn sớm nữa, chúng về thôi.” – Một thanh niên bên cạnh bàn sang ngoắc Ngô Trùng, sắc mặt ửng hồng thoáng chút men.

Đi cùng Ngô Trùng đều là những công t.ử thế gia ăn chơi trác táng, mặc dù bình thường tỏ ngông cuồng nhưng cũng đến mức gây mấy chuyện tàn ác như g.i.ế.c phóng hỏa, gian dâm bắt cướp của, chỉ là những tay chơi bời lêu lổng, trêu mèo chọc ch.ó mà thôi.

Ngô Trùng với họ, kéo cửa : “ , còn sớm nữa, về thôi.”

Mấy công t.ử thế gia ăn chơi trác táng, bốc đầy mùi rượu bước khỏi phòng, thế là đụng độ với nhóm Tấn Ưởng.

Mấy tay thế gia ăn chơi trác táng chạm mặt với công t.ử thế gia ưu tú, sẽ chuyện gì xảy ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-20-chuong-20.html.]

Bên phía thế gia ăn chơi trác táng thấy bên cạnh mấy thiếu gia ưu tú con gái cùng, cho nên hạ giọng buông lời bừa bãi, lúng lúng túng chào hỏi , đó lục đục rời .

Có điều, hành lang chỉ một, ai sẽ là ?

Tuy rằng mấy công t.ử thế gia ưu tú luôn các trưởng bối trong nhà khen là “con cái ngoan”, nhưng câu “cây cần vỏ, ai chẳng cần mặt mũi”, đều luôn miệng nhường đối phương nhưng trong lòng thật lòng nghĩ đối phương sẽ .

Lúc , hễ gặp tình huống , dù trong lòng mấy thích nhưng cũng cố từ chối một phen, cấp đủ thể diện cho đối phương, thế nhưng tình huống mắt giống với lúc .

Khi nhóm công t.ử thế gia ăn chơi trác táng lên tiếng nhường đường, những công t.ử thế gia ưu tú liền bước lên .

Các đều là những công t.ử thế gia ưu tú mà, thể hành động như , giả bộ khiêm nhường thôi đấy?!

Các công t.ử thế gia ăn chơi trác táng tỏ ý bất mãn, vẻ mặt vui, thế nhưng ai biểu chính miệng họ thốt lời nhường đối phương , cho nên chỉ nén cơn tức giận trong.

Ngay khi bọn họ định nhấc chân bước lên, Ngô Trùng đột nhiên lên tiếng: “Mấy quen đầu ?”

Mọi đều lắc đầu nguầy nguậy.

“Mấy đó đều là những chọn Long cấm vệ mà?” – Cậu thanh niên giữa quần áo là lụa lên tiếng.

Ngô Trùng bỗng nhiên thông minh đột suất.

Có thể phía những công t.ử thế gia ưu tú , chẳng nể mặt mũi bọn họ phận gì?

“Đừng là…”

Ngô Trùng đang định lên tiếng thì một khác chặn : “Đừng bậy!”.

Tiên Ngư Lâu khách khứa tấp nập, nếu phận Hoàng đế chừng sẽ loạn lên.

Đám bọn họ đều lắc đầu nguầy nguậy, cũng thể trách bọn họ Hoàng đế, với năng lực bình bình như bọn họ mà , cơ hội gặp mặt vua.

Có mấy ai hiểu nỗi chua xót trong lòng ?

Mọi mặt , đó Ngô Trùng sai hầu của dắt ngựa, vội vã chạy về nhà, kể chuyện mơ hồ từng gặp Hoàng đế ở Tiên Ngư Lâu cho trong nhà , đồng thời cũng rõ luôn những ai cùng tiểu Hoàng đế.

Lúc Cố Như Cửu cùng Cố Tồn Cảnh về đến nhà, Cố Trường Linh và Dương thị đều mặt, thấy bước , Cố Trường Linh nhướng mày hỏi: “Tồn Cảnh, con dẫn tiểu ngoài chơi?”

Thấy sắc mặt cha vẫn bình thường, tỏ hờn giận, Cố Tồn Cảnh ngoan ngoãn thành thật gật đầu.

“Con thấy bệ hạ dụng ý gì ?” – Cố Trường Linh chỉ chỉ cái ghế, ý bảo hai họ xuống.

“Bệ hạ… chỉ là cho các thế gia khác rằng, cuộc sống hiện tại của ngài , ngôi vị của ngài dễ dàng lung lay?” – Cố Tồn Cảnh sẽ đơn thuần cho rằng tiểu Hoàng đế xuất cung chỉ vì món cá.

Nếu như xuất cung ăn cá, cứ kiệu thì cưỡi ngựa là , hà tất bộ xa như , còn để cho nhiều thấy ?

“Ngoại trừ cái thì ?” – Cố Trường Linh uống một ngụm tiếp tục hỏi.

Cố Tồn Cảnh suy nghĩ một chút: “Để chứng tỏ cho phái hoàng thấy thái độ thiện của Hoàng thượng.”

Cố Trường Linh hài lòng : “Con thể nghĩ những điều là khá lắm, nhớ rằng, tuy Hoàng thượng tuổi còn nhỏ nhưng lòng thâm sâu, chẳng là vật trong ao, mặc dù con lớn hơn Hoàng thượng vài tuổi nhưng vẻ chững chạc .

Hoàng thượng là túc trí đa mưu, hùng tài đại lược, thể hai của con cũng đạt tới.”

Cố Tồn Cảnh trịnh trọng : “Con hiểu ạ.” Thấy con trai hiểu những gì , Cố Trường Linh thầm hài lòng, vì đầu sang con gái nhỏ: “Cửu Cửu, hôm nay chơi vui ?”

“Buổi sáng chút thoải mái, buổi chiều ngược .” Cố Như Cửu híp mắt trả lời: “Bệ hạ đối xử với ôn hòa.”

“Vậy con nghĩ chuyến của Hoàng thượng nghĩa gì?” – Cố Trường Linh thuận miệng hỏi một câu.

Cố Như Cửu ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, đó : “Chẳng qua Hoàng thượng ngoài ăn cá, tiện đường xem xét cuộc sống của dân chúng trong kinh thành thôi.”

Cố Trường Linh cùng Cố Tồn Cảnh ngạc nhiên, lát đều bất đắc dĩ lắc đầu mỉm .

Cửu Cửu nhà vẫn còn ngây thơ quá.

Trong cung, Tấn Ưởng tháp, hai thái giám hai bên nhẹ nhàng mát xa chân cho .

“Bệ hạ, thấy thoải mái hơn ạ?” – Bạch Hiền lo lắng hỏi.

“Không gì.” – Tấn Ưởng ho khan vài tiếng, nhận tách Bạch Hiền đưa tới nhấp một ngụm – “Ra ngoài bộ một chút cũng , hơn nữa còn tình cờ gặp Cố , đúng là may mắn.”

Bạch Hiền đang hoài nghi Hoàng thượng ý định gì với Cố huyện quân thì Hoàng thượng tiếp: “Cố nhu

thuận khả ái như , ngày vị hôn phu của nàng ức h**p nàng ? Ngươi xem, nên tìm cơ hội tấn phong cho một chức vị, đợi Cố xuất giá tấn phong nữa, như mới chứng tỏ và mẫu hậu đều coi trọng yêu quý nàng, thế thì phu gia của nàng càng thêm kính trọng nàng hơn.”

“Dựa theo luật pháp, khi các cô gái tuổi tròn mười lăm mới phép bàn chuyện cưới gả, cũng Cố phu nhân sẽ chọn cho sư vị hôn phu như thế nào…”

Bạch Hiền im lặng, Cố huyện quân năm nay mới mười một tuổi, ngài nghĩ đến chuyện phu gia .

Cho nên… Bệ hạ, ngài vui vẻ là .

 

 

Loading...