Như Châu Tựa Ngọc - Chương 2: 2: Đế Sư
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiên đế băng hà, trong kinh thành bất luận đạt quan quý nhân tiểu thương bá tánh, đều vì đế vương giữ đạo hiếu hai mươi bảy ngày, cử hành cưới gả trong nửa năm, để tỏ lòng kính trọng đối với đế vương, Người đời thấy khen, Nên nước nhỏ chẳng kênh chẳng kiệu, Sáng tạo khắc gạo để ăn.
Từ đến nay các quý tộc thế gia đều sống trong hưởng thụ cũng đành ngừng hoạt động vui chơi giải trí thường nhật, ăn vài bữa cơm ngon cũng đóng kín cửa, bước chân ngoài đều quấn lên bố y, mặt ủ mày chau, tràn ngập bi thương.
Năm mùi tê lưỡi mềm sai, Những điều cao đại xưa giờ, Cuộc sống vốn công bằng.
Hãy tập quen dần với điều đó.
Linh cữu của tiên đế đặt trong cung hai mươi mốt ngày, rốt cuộc cũng hạ thụy hào thuần, diễn tấu sáo và trống, các quần thần trong triều liên tục giơ tay áo lên lau nước mắt, tiếng nức nở ngừng vang lên, tiễn đưa linh cữu trong hoàng lăng.
Khinh , chẳng xá chi , Nào ngờ , , Trí nhớ là lính canh của tinh thần.
Tân đế tuổi nhỏ, hiểu chuyện xử lý quốc gia chính sự, vì Chu thị mới thăng cấp lên thái hậu cũng buông rèn xử lý triều chính giúp ấu đế trong giai đoạn khởi đầu , cùng vài vị sư (thầy dạy học) cẩn thận dạy dỗ ấu đế, mà ấu đế cũng nhu thuận, cũng vô cùng hiếu thuận tôn kính Chu thái hậu, chẳng mấy chốc tình cảm giữa cả hai đều các triều thần công nhận và tôn phong huân chương vinh dự “Mẫu từ t.ử hiếu”.
Rối thanh âm, bày vẽ đàn ca.
Gốc nguồn chính muôn vạn loài.
Không hiểu Sao thường thích vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà quên rằng vòng Đầu là cái quan trọng nhất!.
Là Nhị cô nương nhỏ tuổi nhất của phủ Ninh Bình Bá, Cố Như Cửu cũng ngóng nhiều chuyện trong triều, chỉ mơ hồ hai vị trưởng từng qua rằng thể tân đế tựa hồ khỏe mạnh, những thứ khác trái ít đề cập đến.
Chẳng huênh hoang, tít tầng cao.
Vẻ ngây ngô, sắc mắc ai đương.
Tưởng gì hoá rỉ tường.
Trên thực tế điều cũng bình thường, tân đế tuổi nhỏ, thế lực mạnh mẽ hùng mạnh ủng hộ, chuyện lớn nhỏ trong triều đều trong tay Chu thái hậu, tân đế cũng mấy quan trọng.
Không ước mơ, lo nghĩ viễn vông.
Im lìm chẳng dám khoe , Tiền là giấy mà tại giấy là tiền nhỉ?
Điểm , thể lấy tần suất bình thường cha và các đề cập đến chuyện của tân đế và Chu thái hậu để cho kết luận.
Lời xưa nhẽ nào sai ngoa: Những ai hứa hẹn muôn ngàn, Mập là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn khác mà thôi.
Một ấu đế dù sức khỏe tráng kiệt nữa thì sống đến lúc đủ sức chấp chính cũng là điều khó , hiện giờ nào mấy ai vội vàng lên biểu thị lòng trung thành với ? Trong kinh thành, những thế gia từ đến nay trầm nóng lạnh, tất nhiên sẽ đem tiền đ.á.n.h cược.
Đây chính là nguyên nhân vì mặc dù hoàng triều đổi mà thế gia vẫn vững như cũ.
Sống tự nhiên, xẻn lời ít , Đại bàng cũng chẳng dám săn mồi.
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Bởi vì còn trong thời kỳ giữ hiếu đạo với tiên đế, tết năm nay trôi qua tẻ nhạt chút tư vị nào, các vị tiểu thư mà Cố Như Cửu giao hảo cũng tìm trò tiêu khiển nào, quả thực cho chút tiếc nuối.
Tự cho , đời nào hiển dương.
Quỉ thần thôi cũng buông tha chẳng phiền.
Béo phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.
Các quý nữ thế gia ngay từ khi nhập môn sẽ học nhiều thứ, cưỡi ngựa b.ắ.n cung thơ ca họa tịch vũ khúc đều tinh thông là chuyện cần bàn đến, nghi dung cử chỉ lời càng thể thiếu.
Nên giờ vinh hiển là giờ thoái lui.
Tuy rằng cửa đóng then cài, truyện do thỏ kaffesua edit
So với cuộc sống hiện tại, Cố Như Cửu cảm giác cuộc sống kiếp của thật thảnh thơi tự tại, nhờ thế mà bây giờ nàng cái khác đối với những quý nữ thế gia thông hiểu nhiều loại tài nghệ .
Ngọc tan, vẹn chương khuê.
Bao nài lớn nhỏ, sá xem ít nhiều.
truyện tại kaffesua.com
“Cô nương, lão gia cùng phu nhân cho gọi ngài đến chính viện dùng cơm.” Sau khi Bảo Lục bước , vẫn bên chờ Cố Như Cửu xong chữ cuối cùng, thấy nàng thu mới khanh khách mở miệng, “Chữ của cô nương càng ngày càng tiến bộ.” Trời đất bền, vì sống, Thanh gươm sắc bén nhởn nhơ bên .
Ái tình là khói sinh cùng lúc với thở và muộn phiền.
“Ngày nào ngươi cùng các nàng đều với như , cớ chứ.” Cố Như Cửu gác b.út, cảm giác chữ hôm nay trông cũng tạm , chỉ thiếu vài phần khí khái.
Những cô gái xuyên khác, từ đến nay đều thuộc thổi sáo đ.á.n.h đàn, ca từ thi phú đều tinh thông, mà đến lượt nàng xuyên qua, vẻ như cho các đồng nghiệp xuyên cũng thấy mất mặt.
Ai gió sớm mưa trưa thế ? Kiếp phù sinh phôi pha tàn úa, Thu vẫn giống thu xưa.
Vẫn xe máy, vẫn thừa ghế .
Mộc Hương cùng Thu La bước thu dọn án thư nàng, Thu La còn khuyên nhủ, “Cô nương mới bao lớn ? Chúng nô tỳ tuy rằng hiểu thế nào là b.út pháp, thế nhưng ngay cả lão gia cũng chữ của cô nương linh tính, điều chứng tỏ chữ của cô nương .” Vì gió giông chẳng thổi sớm, trưa.
mà cung giọng chẳng chẳng khàn.
Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có tuyệt vọng vì cảnh.
Mấy nha khác cùng lên tiếng phụ họa theo, ngay cả bọn ngươi nha thu dọn chậu đồng hầu hạ Cố Như Cửu cũng liên tục gật đầu phụ họa.
Một chim lặng ngắm chẳng hề uống ăn.
Đều từ dễ dãi mò mãi .
Ế là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.
Cố Như Cửu mặc kệ các nàng luôn miệng tâng bốc , khanh khách mang theo bốn nha về phía chính viện.
Vào chính viện, thấy trong nhà đều mặt đông đủ, nàng bước thỉnh an phụ mẫu sư và tẩu t.ử, mới từ từ bước vị trí gần Dương thị, “Sao con thấy cha và các mặt mày hớn hở thế nhỉ? Phải chăng trong nhà chuyện gì vui?” «Bao dang dở, cho tươm tất, Cóp nhặt nhiều ắt sẽ tay , Quá khứ rẻ tiền đừng phiền với tương đắt giá.
“ là chuyện vui.” Cố Trường Linh v**t v* bộ râu ngắn ngủn của , “Mấy ngày nữa, hoàng thượng phong thưởng cho thần t.ử công, nhà của chúng may mắn hoàng thượng coi trọng, cũng thể một hai phần thưởng.” Một đời thanh thản, ai trách .
Người mê, mê tự bao giờ ai ! Béo phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.
Trong lòng Cố Như Cửu hiểu rõ, thể cho phụ lộ sắc mặt vui mừng hớn hở như , khẳng định chuyện phong thưởng chẳng đơn thuần là ban cho vàng bạc châu bảo gì, mà thực tế chính là tước vị hoặc là chức quan.
Chẳng khoe khoang, (nhưng) vằng vặc trăng .
Cởi giây thù oán chẳng đeo, Tưởng gì hoá rỉ tường.
Cố gia miễn cưỡng cũng coi là thế gia nhị lưu, gần hai đời qua xuất hiện đặc biệt hiển hách, ngay cả phụ bây giờ nhất đẳng Bá (tước vị hàng thứ ba trong 5 tước – công hầu bá t.ử nam – thời phong kiến) cũng là khi Chu thị tiến cung, góp lời cho tiên đế coi trọng sách tranh của ông, mới từ tam đẳng Bá tấn phong lên dần.
Một sống ở cây , Tinh ròng chút vấn vương bấy chầy.
Có cái nắng cái gió mà đó thì yêu gì?
Hiện tại Chu thái hậu nắm quyền, chuyện chiếu cố một chút nhà đẻ cũng là điều dễ hiểu, nhưng luận cách xa gần sơ, thì chuyện đó là của bộ tộc Chu thị liên quan gì đến bộ tộc Cố thị nhà họ? Dễ sinh khó, vắn nhân thành dài.
Ăn chê uống chán thôi, Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Không nghĩ , Cố Như Cửu cũng lười nghĩ tiếp, thò tay bẻ cái bánh bao non mềm đôi, sang nở nụ ngọt ngào với Cố Trường Linh, “Cha, cha mau cho con với, hoàng thượng phong thưởng cái gì cho nhà chúng ?” Lại hành vi mềm dẻo hợp thời.
Biết đường ôm ấp, bài dễ duôi.
Thất tình thì hết chơi.
Nếu hai đứa con trai thiếu kiên nhẫn như , Cố Trường Linh sớm lên tiếng khiển trách, nhưng lên tiếng hết tới khác chính là con gái ông yêu thương nhất, sang đôi mắt to tròn long lanh của cô con gái, ông càng thể chống cự , bất giác còn nở nụ lên tiếng đáp lời, “Hôm nay thỉnh an thái hậu nương nương thì thái hậu ý cất nhắc vi phụ đế sư, giảng dạy thi họa cho hoàng thượng, đồng thời tiến tước lên nhị đẳng hầu.” Ai cũng chỗ dùng lợi ích, Cho mờ ánh sáng, cho nhem phong trần.
Thất tình thì hết chơi.
Thi họa của Cố Trường Linh đám văn nhân tôn sùng, nhất là thư pháp của ông, ngay cả mấy vị danh sĩ ẩn cư của triều Đại Phong cũng tấm tắc khen là ‘khí khái hiếm , chẳng khác nào rồng bay phượng múa’, thể thấy tài hoa của ông, cũng chính bởi điều , chi họ nhà họ trong kinh thành tôn sùng và kính trọng nhất trong bộ tộc Cố thị.
Lòng ngu độn thấp hèn, Vô vi ích lợi muôn vàn ai .
Những nông cạn tin may mắn.
Những mạnh mẽ tin nhân quả
“Thật ?” Đôi mắt Cố Như Cửu mở to long lanh như ánh trăng rằm, “Nếu như thì quá, chờ hoàng thượng tự chấp chính, cha thể nhận công tước tiếp.” Để lặng thinh ngắm chuyện trần .
Đạo Trời tu dưỡng nơi , Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có tuyệt vọng vì cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-2-2-de-su.html.]
“Việc thì , cũng sai.” Dương thị thở dài, “Phu quân từng gặp qua hoàng thượng ?” Không thể trách bà vội vã dội gáo nước lạnh, thật lòng mà , bản tính phu quân của bà ngây ngô chân chất, từ nhỏ là luôn lạc quan.
Trong bốn con, thì tiểu nữ tính tình khá giống ông, nếu để cho hai cha con họ mặc sức tưởng tượng vẽ vời tương lai, chỉ e Cố gia của họ ngày mai sẽ biến thành thế gia bậc nhất kinh thành.
Biết trường tồn muôn điều thư thái, Đời thơm phức hương tiên, Cuộc sống vốn công bằng.
Hãy tập quen dần với điều đó.
Chu thái hậu chẳng mẫu ruột của hoàng thượng, hoàng thượng tuổi nhỏ suy nhược, cái chức đế sư thoạt trông danh vô thực, phía chỉ e chẳng vinh quang như .
Trời đất còn thoảng bay chốc lát, Ở đời họa phúc xoay vần, Không đàn bà nào cũng và nào cũng là đàn bà.
“Sao từng gặp qua, lúc chẳng qua chỉ gặp vài lúc thượng triều, ngày hôm nay mới trực tiếp chuyện vài câu.” Cố Trường Linh cau mặt , “Hoàng thượng tuy rằng tuổi nhỏ, thế nhưng lời và việc nghi, tướng mạo sáng ngời như nhật nguyệt, đem cảm giác toát vẻ thoát tục, tâm hồn khoan khoái.” Ở luồn cúi .
Bắt đầu từ nhỏ sang to.
Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có tuyệt vọng vì cảnh.
“Nói hoàng thượng khôi ngô?” Cố Như Cửu thấy mấy chữ sáng ngời như nhật nguyệt, lập tức hăng hái bừng bừng, liền lên tiếng hỏi, “Có thật là như ?” Sông biển cớ mà trọng, (Vơ vơ, vét vét bao giờ cùng).
Sáng tạo khắc gạo để ăn.
“Dĩ nhiên , mà điều quan trọng nhất là, hoàng thượng là một đứa trẻ cực kỳ hiểu lễ nhân từ, thái hậu dạy dỗ hoàng thượng nghiêm.” Cố Trường Linh đến đây, chút bùi ngùi, “Chỉ tiếc năm đó Thành vương phi mất sớm, bằng hiện giờ hoàng thượng càng thêm kinh tài tuyệt diễm.” Người xét nét, biện phân lẽ, Vô vi ích lợi muôn vàn ai .
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Thân mẫu của Hoàng thượng xuất từ bộ tộc Tư Mã, Tư Mã thị chính là thế gia nhất lưu, những xuất từ nhà bọn họ, từ đến nay đều đời tôn sùng học tập theo.
Người quân t.ử như tay xạ thủ, Cho mờ ánh sáng, cho nhem phong trần.
Tham ăn là một tính … Tham ăn là để thể hiện sự ủng hộ của nấu mà thôi.
Dương thị cũng yên lòng đôi chút trượng phu cùng con gái thuộc dạng ‘phái xem mặt’ vui vẻ bàn luận về khí độ và tướng mạo của ấu đế, bất đắc dĩ thở dài, cũng may ba con khác trong nhà ai ngây ngô khờ khạo giống như cha con họ, bằng nàng đúng là lao tâm lo lắng.
Thánh nhân hiểu lẽ mất còn.
Bướm hoa tỏ lối đường, Quá khứ rẻ tiền đừng phiền với tương đắt giá.
“Phu nhân nên sầu lo rầu rĩ, sự tình quyết định như , suy nghĩ nhiều cũng vô ích thôi.” Đang cùng con gái chuyện phiếm, Cố Trường Linh bỗng sang với Dương thị, “Huống chi chỉ giảng dạy thi họa cho hoàng thượng, gì lo lắng chứ!” Sắc năm màu choáng mắt, (Suốt đời chẳng lửng thèm khát khao).
Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.
Dương thị ngẩn , liếc phu quân của , khỏi bật , cũng ông ngây thơ thật là trong bụng đều , mấy năm nay như ngây thơ khờ khạo chân chất, bất quá cũng là thật là may mắn, cuộc sống của họ ngày ngày trôi qua đều .
Thế cho nên chẳng gặp đấu tranh.
Phàm phu nệ đức phàm trần, Tuổi trẻ là tuổi ngại ngùng gì cả và nghi ngờ gì cả.
Cố Chi Vũ và Cố Tồn Cảnh yên lặng phụ cùng tiểu bàn luận từ dung nhan hoàng thượng cho tới cửa hàng bánh ngọt Đông Nhai, Cố Tồn Cảnh khổ sở , “Mẫu , lúc nào mới ăn cơm đây?” Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh.
Biết con, nghịch suy, Công nhận là ăn học c.h.ử.i bài bản mát cả lòng cả .
Dương thị bất đắc dĩ bảo dọn cơm, đầu với Cố Trường Linh, “Rửa tay ăn cơm, con gái còn nhỏ, đừng với con những chuyện .” Tuổi con gái còn nhỏ thì tướng mạo thiếu niên xuất chúng tài hoa để gì cơ chứ? Quá giàu sang chắc sẽ kiêu sa, Nếu mà chính lệnh khoan hòa, Càng tưởng trốn tránh nỗi khổ sở, càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.
Cố Trường Linh cũng ý thức điểm , vội hắng giọng một cái, liền chuyển đề tài sang chuyện khác, “Cửu Cửu, dạo con tự học thế nào?” Sống đơn sơ vui với muông chim.
Bên thành chiến mã hí rầm ngày đêm.
Ế là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.
Cố Như Cửu lặng lẽ gì Cố Trường Linh, Cố Trường Linh con gái chòng chọc như bỗng thấy chột , , “ăn cơm, ăn cơm thôi.” Thanh năm cung ngây ngất lỗ tai.
Đức còn lục tục theo Nhân.
Không tiền thì khắc buồn phiền.
Cố gia ở bên ngoài tuy rằng coi trọng, thế nhưng khi đóng cửa liền chẳng quy củ phiền hà gì, tính tình Dương thị nay ôn hòa, thích soi mói cáu gắt, cho nên hai con dâu cùng ăn cơm cũng cần tuân theo mấy quy củ cần thiết đó.
Chỉ riêng quạnh quẽ, trong suông.
Khó gì cũng cứ , Không đàn bà nào cũng và nào cũng là đàn bà.
Sau khi dùng cơm trưa xong, Cố Trường Linh đột nhiên , “ , lúc nãy quên một chuyện, ngày hôm nay khi rời cung, thái hậu nhắc đến con gái Cửu Cửu nhà , là nhiều năm gặp, cho gọi Cửu Cửu cung chơi.” Trời đất còn thoảng bay chốc lát, Cũng là mầm loạn lạc chia ly.
Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội là cái ngu.
“Thái hậu là ngày nào ?” Dương thị cũng lấy lạ, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu.
Đất trời chẳng lòng nhân, Thật hùng biện như e, như ấp, Không đàn bà nào cũng và nào cũng là đàn bà.
“Không đến, chi vài ngày tới, mắt bà cứ cho chuẩn vài thứ cần thiết khi Cửu Cửu tiến cung là .
Lỡ như thái hậu cho triệu thì đến mức tất bật.” Cố Trường Linh đến đây, còn cố ý với Cố Như Cửu, “Thái hậu tuy là trưởng bối nhưng tính tình ôn hòa, con cũng đừng lo lắng quá, thường ngày thế nào thì tiến cung cũng như thế là .” Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu.
Đạo Trời rạng chiếu quốc gia, Công nhận là ăn học c.h.ử.i bài bản mát cả lòng cả .
Cố Như Cửu chớp mắt cha , lời của cha ý là nhà bọn họ cần đặc biệt lấy lòng thái hậu? Chuyện đời ẩn áo ly kỳ.
Đại bàng cũng chẳng dám săn mồi.
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Dường như đoán suy nghĩ trong đầu của con gái, Cố Trường Linh trừng mắt , tỏ vẻ chỉ cần trong lòng rõ là cần .
Đạm thanh sẽ thoả thuê, đầy đủ, Ai mà vẹn đạo huyền đồng, Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Thế là Cố Như Cửu hiểu, lão cha nhà nàng xem trọng ấu đế, chỉ là bây giờ còn băn khoăn, cho nên sẽ vội vã tìm chỗ , thế nhưng cũng tuyệt đối sẽ để cho hoàng đế hiểu lầm .
Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời.
Mà nào cay nghiệt nghênh ngông với .
Miệng đời dù ác ôn nhưng nhờ nó khôn lên nhiều.
Nắm định vị nhà , Cố Như Cửu cũng yên lòng, nàng vốn là còn lo lắng vài chuyện khác nữa, nhà bởi vì quan hệ của thế hệ , cho nên về phía thái hậu, điều cũng vài phiền hà.
Ôm lấy Trời, hân hoan Trời rước.
Rồi trong trắng cao sang in Trời.
C.h.ế.t trong thư giãn là cái c.h.ế.t thoả mãn.
Chẳng nàng hiểu nhiều chuyện trong triều, chẳng qua hầu hết sách sử nàng ở kiếp , từng ai theo phe thái hậu, những kẻ kiên trì nuôi dưỡng tư duy chống đối với hoàng đế… nào ai trong bọn họ nhận kết quả .
Muôn loài sinh hóa đa đoan, Đạo Trời nhuần đượm gần xa, Cuộc đời thật lắm éo le.
Tại cute thế !.
Máu và nước mắt khắc các trang sử lên một đạo lý rằng, trong đối nhân xử thế nên quang cảnh mặt, mà sự phồn vinh lâu dài mới là con đường đúng đắn.
Đổ chi đầy quá cỡ chứa chan? Đạo Trời nhuần đượm gần xa, C.h.ế.t trong thư giãn là cái c.h.ế.t thoả mãn.
Nghĩ , Cố Như Cửu kìm nghĩ, nếu quả thật tiểu hoàng đế như lời cha , thì nên sống trường thọ một chút mới .
Rồi trong trắng cao sang in Trời.
Truy kỳ nguyên cũng mười ba.
Càng tưởng trốn tránh nỗi khổ sở, càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.
Cố Trường Linh đoán sai, hai ngày , Chu thái hậu cử hai vị nữ quan ngũ phẩm trong cung tới đón Cố Như Cửu tiến cung.
Lòng ung dung hưởng khoái công hầu.
Chân nhân sống tựa hài, Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.
Cũng là thái hậu ý định cất nhắc là thâm ý khác, cỗ xe thái hậu chuẩn cho Cố Như Cửu, chẳng xa mã bình thường, mà là tuân theo quy chế huyện quân.
------oOo------