Như Châu Tựa Ngọc - Chương 19: Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đã lâu gặp, hiền chất càng ngày càng xuất chúng.

” - Gia chủ Tôn gia, cũng chính là ca ca Tôn Hoằng của thái thái nhà đẻ chi thứ hai Tư Mã gia, ý định xuống bên cạnh Cố Tồn Cảnh, cũng quan tâm xung quanh đều là tiểu bối, chủ động bắt chuyện cùng Cố Tồn Cảnh.

“Bá phụ quá khen.

” - Cố Tồn Cảnh để đũa xuống, sang chắp tay ha hả với Tôn Hoằng - “Trái bá phụ gần đây trông càng trẻ tuổi .

“Hả?” - Tôn Hoằng xắn tay áo, rót cho một chén rượu ngửa đầu uống cạn - “Đừng nữa.

Thấy vẻ mặt buồn khổ của ông , Cố Tồn Cảnh cầm bình rượu lên, rót đầy ly cho Tôn Hoằng, tự tiếu phi tiếu lắng Tôn Hoằng vài ba câu oán hận, thực đều là những lời nhảm chẳng dính dáng gì.

khi tiểu thư chi thứ hai Tư Mã gia gặp chuyện may qua đời, tâm tình nhị thái thái Tôn thị luôn bất , của Tôn gia từng đến Tư Mã gia khuyên can nhiều , xem hiệu quả cũng .

Nguyên nhân chính của những lời oán hận , tới lui cũng nhắc tới thánh nhân cùng Thái hậu trong cung, Cố Tồn Cảnh rõ chủ ý của Tôn Hoằng là gì, thế nhưng ngoài mặt vẫn chỉ chứ gì.

“Chừng hai năm nữa, bệ hạ sẽ đại hôn, cũng tiểu thư nhà ai phượng mệnh .

” - Tôn Hoằng là tiếc nuối : “Tội nghiệp cô cháu ngoại của , tướng mạo xuất chúng, tài hoa văn hoa, đúng là trời ghen tỵ hồng nhan…”

Giọng của Tôn Hoằng lập tức thấp xuống phản phất như nhị tiểu thư Tư Mã gia là đả kích cực lớn đối với .

Thế nhưng theo như Cố Tồn Cảnh , Tôn gia vị tiểu thư tướng mạo khuynh thành, thì các tiểu thư Tư Mã gia chẳng ai bì nổi, nổi danh ở kinh thành.

“Xin bá phụ nén bi thương.

” - Cố Tồn Cảnh cực lực đè nén để cho biểu cảm mặt của phần đau buồn - “Ngày hôm nay chính là ngày lành của tam thúc Tư Mã, ngài vui vẻ lên mới đúng.

” - Nói xong câu

đó, thấy vẻ mặt của Tôn Hoằng quái dị nhưng nhanh khôi phục bình tĩnh.

“Ngươi đúng, hôm nay là một ngày lành.

” - Tôn Hoằng ngẩng đầu liếc tam lão gia Tư Mã đang bận rộn chiêu đãi tân khách, nhếch miệng khẽ .

Tôn Hoằng trầm ngâm một lát, giống như tùy tiện bâng quơ: “Hiền chất là long cấm vệ cận thánh nhân, chắc hiểu rõ sở thích của ngài nhỉ?”

Đuôi lông mày Cố Tồn Cảnh cũng khẽ nhếch lên, giọng chút bất đắc dĩ: “Bệ hạ tuổi còn nhỏ nhưng là minh quân hiếm , mỗi ngày ngoại trừ tận tâm học tập xử lý việc triều chính cũng thấy sở thích đặc biệt gì.

Ngay cả Thái hậu cũng lo lắng bệ hạ quá cực khổ, thường xuyên khuyên nhủ bệ hạ nghỉ ngơi nhiều hơn.

Tôn Hoằng cảm thấy khó tiếp lời, thật tính tình tiểu Hoàng đế như ?

Cuộc sống nhàm chán như thì gì đáng để sống?

Giống như Tồn Cảnh sâu vấn đề , Tôn Hoằng cũng tiếp tục hỏi nữa, chỉ là khi buổi tiệc kết thúc cố ý tìm Cố Tồn Cảnh tiếp tục uống chập hai…

Từ lúc trở thành long cấm vệ, Cố Tồn Cảnh thường quá quen thuộc với chuyện đến tìm dò hỏi chuyện của Hoàng đế, hơn nữa cũng xạo, tiểu Hoàng đế từng hành vi nào vượt quá khuôn khổ, bên ngoài càng thể đoán sở thích gì đặc biệt, cho dù lòng tìm hiểu cũng chẳng tìm .

Bất quá cái chuyện hiểu , cách một ngày Cố Nhị ca tiến cung thì bất ngờ giống như tiểu Hoàng đế đ.á.n.h mặt .

“Tồn Cảnh, trong kinh thành một t.ửu lâu chuyên chế biến các món ăn từ cá?” Sau khi thành xong tất cả bài học của ngày hôm nay, Tấn Ưởng ngẩng đầu Cố Tồn Cảnh đang ở cửa, ngoắc tay bảo gần: “Khanh t.ửu lâu ?”

Hắn chỉ qua, còn mới ăn về đấy.

Cố Tồn Cảnh thấy Tấn Ưởng dường như thích thú với t.ửu lâu , do dự đáp: “Vi thần từng đến t.ửu lâu , những món ăn chế biến từ cá của họ ngon, bệ hạ, ngài hỏi là…”

“Vừa , xế chiều hôm nay giờ học, chúng ngoài dạo một chút.

” Cứ năm ngày thì Tấn Ưởng nghỉ nửa ngày, hôm nay chính là ngày nghỉ của .

“Người bên ngoài cung phức tạp, vi thần lo…” Nghĩ đến chuyện hôm qua còn cứng miệng như đinh đóng cột rằng Hoàng đế chẳng sở thích gì đặc biệt, hiện tại thì… Cố Tồn Cảnh cảm giác quả thật quá ngây thơ.

“Khanh chớ lo, bẩm báo chuyện với mẫu hậu , ngài phản đối gì.

” Từ khi Tấn Ưởng đăng cơ, vẫn luôn ở trong hoàng cung, hiện tại cơ hội ngoài, dù bản tính trọng cũng khó tránh khỏi lộ sự hưng phấn.

Nếu Thái hậu ý kiến gì thì Cố Tồn Cảnh chỉ là một long cấm vệ dĩ nhiên cũng chẳng dám thêm lời nào, đợi khi an bài theo xong, Cố Tồn Cảnh thường phục, cùng Tấn Ưởng khỏi hoàng cung.

Các phủ gần với hoàng cung phần lớn là nơi ở của thế gia hoặc hoàng tộc, Tấn Ưởng xa xa, nhận rằng phàm là bách tính qua chỗ , nếu dè dặt cẩn thận cũng nhẹ chân nhẹ tay, thì dường như tâm trạng cũng nặng nề lo lắng, cứ như sợ mạo phạm đến các quý nhân trong phủ.

Khi ngang qua cửa phủ Lý gia, Tấn Ưởng liếc đôi sư t.ử bằng đá uy phong lầm lẫm sừng sững ở cửa, mà ngay cả đôi sư t.ử bằng đá cũng sạch sẽ hạt bụi.

“Phủ của khanh ở ?” – Tấn Ưởng thêm một đoạn vẫn thấy bảng hiệu phủ Cố gia, kìm lòng lên tiếng hỏi.

“Công t.ử, ở đây đều là chỗ ở của một ít thế gia cùng hoàng tộc, phủ tại hạ cách nơi xa hơn một chút.

” – Cố Tồn Cảnh đưa tay chỉ về phía tây của phủ Lý gia – “Ở đằng .

“Uhm.

” – Tấn Ưởng gật đầu, gò má tái nhợt bỗng lộ chút ý , chậm rãi bước thẳng về phía Cố Tồn Cảnh chỉ.

Cố Tồn Cảnh thầm thấy là lạ, chẳng nhẽ bệ hạ cem cổng nhà như thế nào ư?

Tâm tình Cố Như Cửu chút buồn bực, sáng nay ngoài ngắm hoa cùng mấy tiểu thư khác, những cô nương của mấy nhà quen , vốn dĩ cùng tụ tập chuyện phiếm g.i.ế.c thời gian, cũng giải khuây, ai khi , cô nương Ngô gia và Tôn gia cãi .

Cũng hai tiểu thư mâu thuẫn gì, hễ gặp mặt là cãi ỏm tỏi, lời như d.a.o găm phóng qua phóng , chán hết chỗ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-19-chuong-19.html.]

Năm ngoái Lý gia tổ chức tiệc, hai tiểu thư cũng gây một trận, giờ mới qua lâu xích mích.

Bầu khí trở nên chán nản lúng túng, chẳng còn hứng thú tiếp tục chơi, đành giải tán.

“Tiểu thư, chúng đến phủ .

” Bên ngoài mã xa, Thu La nhỏ giọng : “Nhị công t.ử cùng mấy vị công t.ử trẻ tuổi hiện đang về phía chúng .

Nhị ca?

Cố Như Cửu vén rèm lên xuống xe, thấy Cố Tồn Cảnh đang cùng vài nữa bước về phía bên , đương nhiên đây điều quan trọng nhất, điều đáng chú ý ở đây là… mặt , quen.

Í, Nhị ca dắt tiểu Hoàng đế xuất cung ?

Thầm nghĩ trong bụng nhưng bước chân ngừng , nàng thong thả bước lên, sang Tấn Ưởng quỳ gối hành lễ: “Tấn công t.ử, Nhị ca, chư vị công t.ử chào.

Thị vệ thể cùng xuất hành cùng với Hoàng đế, ai mà chẳng sinh trong thanh quý chứ?

Vài Long cấm vệ ăn mặc thường phục đều chắp tay thi lễ, cho dù ai thấy một cô nương trắng nõn đáng yêu như cũng thể nảy sinh cảm giác chán ghét , huống chi đây còn là của đồng sự, dĩ nhiên nể mặt lẫn .

“Sư .

” – Tấn Ưởng cũng tỏ vẻ chẳng khác gì các công t.ử thiếu niên bình thường, cũng lễ với Cố Như Cửu, đó bật : “Thật là trùng hợp, đang định cùng Tồn Cảnh đến t.ửu lâu chuyên chế cá mà chúng từng nhắc đến, ngờ may mắn gặp ở đây, chi bằng cùng nhé.

” Sau khi xong lời , Tấn Ưởng còn sang Cố Tồn Cảnh ở lưng hỏi: “Tồn Cảnh, thấy ?”

Cố Tồn Cảnh em gái, do dự : “Công t.ử, xá là một nữ t.ử…”

“Nữ t.ử thì thế nào, thể để cho sư nhốt trong nhà cả ngày .

” – Tấn Ưởng nhếch mày – “Huống chi còn và tỳ nữ ở bên, cho dù ai thấy cũng thể dị nghị.

Lẽ nào bệ hạ thấy em gái mới chơi về ? Ai dám nhốt nàng ở nhà cả ngày?

Cố Tồn Cảnh cố nở nụ gượng gạo từng , đáp: “Công t.ử .

“Sư , chúng thôi.

” Đôi mắt hoa đào xinh của Tấn Ưởng sang Cố Như Cửu, trong mắt chứa đầy chờ mong và vui mừng, chẳng khác nào hai đứa trẻ đều yêu thích một món đồ nào đó từ lâu, cuối cùng một trong hai đứa món đồ đó, liền vội vàng chạy đến chia sẻ với đứa , trong lòng thấy vui vẻ hạnh phúc.

Cố Như Cửu ánh mắt của , gật đầu: “Ừ.

Tiểu Hoàng đế hành sự thành thực trọng cỡ nào nữa thì vẫn là một thiếu niên mới lớn mà thôi.

“Kinh thành phồn hoa hơn nhiều so với cẩm thành.

” – Tấn Ưởng nhận lấy một cây kẹo đường từ tay Bạch Hiền, chia cho Cố Như Cửu một cây, giữ một cây, còn đưa cho Cố Tồn Cảnh để phân phát cho mấy Long cấm vệ cùng: “Ta may mắn vì đây là tin lời của lão sư.

Cố Như Cửu cúi đầu món đồ chơi bằng kẹo đường trong tay, thành hình tiểu cô nương tròn trĩnh dễ thương, tay tiểu Hoàng đế là một thằng c* tí với chỏm tóc trán.

Nàng l**m l**m một chút, c.ắ.n tay của tiểu cô nương bằng kẹo đường, miệng phồng nàng chẳng lời nào.

Nhìn thấy má nàng phồng to trông đáng yêu, khóe miệng còn dính vệt đường, Tấn Ưởng kìm lòng dừng bước, lôi chiếc khăn tay , cúi lau vệt đường khóe miệng nàng, còn nở nụ vô cùng dịu dàng: “Trông sư ăn dễ thương.

Cố Như Cửu còn kịp nuốt cục đường, thiếu chút nghẹn ở cổ, tiểu thiếu niên, hành vi chẳng khác nào trêu ghẹo tiểu cô nương ?

Nàng ngẩng đầu trừng mắt với Tấn Ưởng, thấy dịu dàng, cái mặt tròn trĩnh của ẩn hiện trong mắt đối phương, nàng liền nhận thấy suy nghĩ của xa, rõ ràng hành vi của đối phương chẳng qua là một trai” dành cho cô em gái mà thôi.

Đôi măt đang trợn trừng nhanh ch.óng híp như trăng rằm: “Cám ơn sư .

“Đừng khách khí.

” – Giọng Tấn Ưởng dịu dàng như nước, cũng ngại chiếc khăn bẩn lau đường cho Cố Như Cửu, cứ thế nhét ngược tay áo.

Cố Tồn Cảnh theo hai , nắm c.h.ặ.t cây kẹo đường, mơ hồ cảm giác nguy cơ phận trưởng của đang khác đoạt mất.

Tiên Ngư Lâu đùa cợt gọi thành Tứ Ngư Lâu, từ lúc khai trương tới nay, việc ăn buôn bán phát đạt, tuy giá cả cao, bách tính thông thường nếu việc hệ trọng gì cũng tiếc rẻ bước ăn uống ở đây.

Mấy Long cấm vệ cũng xem là khách quen của nơi , nên khi nhóm Tấn Ưởng xuất hiện, chưởng quỹ đích dẫn bọn họ lên lầu, pha ngon dâng lên đãi.

“Chư vị khách quý, vẫn như cũ chứ?” – Chưởng quỹ ân cần hỏi: “Hôm nay cá tươi mới đ.á.n.h từ sông mang lên, đều là cá tươi ngon béo mập, nhất định sẽ để chư vị khách quý thất vọng.

“Công t.ử, ngài thích món nào?” – Cố Tồn Cảnh trả lời chưởng quỹ mà ngoảnh hỏi Tấn Ưởng.

“Quý t.ửu lâu món tủ nào ?” – Tấn Ưởng ngẩng đầu hỏi chưởng quỹ, thái độ chăm chú, cứ như đang hỏi quốc gia đại sự chứ hỏi chuyện món ăn.

Chưởng quỹ thầm giật trong bụng, ngay cả mấy vị công t.ử tôn quý đều kính cẩn hỏi ý kiến của vị công t.ử , thể thấy phận bình thường, vì cũng ngại phiền, lập tức liến thoắng giới thiệu tất cả các món đặc sắc nhất của tiệm, hơn nữa còn nhanh miệng kể sơ hương vị của nó.

“Sư thích gì?” – Cố Tồn Cảnh khi xong gật đầu, hài lòng với màn giới thiệu của chưởng quỹ, sang hỏi ý kiến của Cố Như Cửu.

 

 

Loading...