Như Châu Tựa Ngọc - Chương 16: Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong thời gian Chu Thái hậu chuyện cùng Hoàng đế, Cố Như Cửu cảm giác giống như ngoài, tựa hồ chút , vì lên tiếng cáo từ về.

“Cũng sắp đến giờ cơm trưa , con còn về gì?” – Lúc Chu Thái hậu liền cự tuyệt : “Ta bảo phòng bếp mấy món thức ăn con thích ăn , nếu con bỏ về lúc , những món ăn chẳng uổng công chuẩn ?”

Tấn Ưởng cũng theo : “Muội chớ về, còn cùng chỗ mẫu hậu dùng cơm.

Nếu như bỏ về, mẫu hậu gì còn tâm tình dùng cơm, cho dù tiếp tục ở ăn chực một bữa, chỉ sợ cũng hoan nghênh .”

Chu Thái hậu liếc mắt Tấn Ưởng, gật đầu đáp: “Hoàng thượng đúng.”

Hai đến mức , nếu Cố Như Cửu tiếp tục từ chối chính là nể mặt bọn họ.

Huống chi, mỗi nàng đến cung Khang Tuyền cũng thường ở dùng cơm với Thái hậu.

Ngày hôm nay mặt Hoàng đế ở đây, nàng khăng khăng đòi về, nếu để tiểu Hoàng đế mất hứng, dẫn đến khó dễ cha nàng thì ?

Phải rằng tiểu Hoàng đế tuổi còn nhỏ, hơn nữa mới hết bệnh còn đang trong thời gian dưỡng sức.

Thấy rốt cục Cố Như Cửu đề cập tới chuyện về nữa, nụ mặt Chu Thái hậu càng tươi thêm.

Nàng sai cung thị mang đổi khai vị cho Tấn Ưởng và Cố Như Cửu, đó nhắc đến chuyện xảy mấy hôm trường ngựa với Hoàng đế.

“Ta hai vị cô nương xảy chuyện may đều là dòng chính cả?” – Chu Thái hậu liếc Hoàng đế đang cúi đầu uống , ám chỉ : “Nữ t.ử hai nhà đều đơn giản.

Ngày Cửu Cửu gặp gỡ mấy cô nương cần cẩn thận một chút.”

“Thần nữ nhớ kỹ.” - Cố Như Cửu gật đầu, đó : “Cô nương Tư Mã gia .” – Nàng do dự một chút nhưng vẫn đem chuyện Tư Mã

Linh từng nhắc nhở kể với Thái hậu.

Ở trong mắt nàng, đơn thuần chỉ là đối phương hảo tâm nhắc nhở mà thôi, nhưng việc ngã ngựa xảy , bất luận lời và việc của kẻ nào cũng phóng đại lên gấp trăm , cho dù quan tâm thông thường, trong mắt khác cũng sẽ biến thành thâm ý khác.

Tư giao giữa nàng và Tư Mã Linh lúc đó cũng mấy thiết, thường ngày qua với chẳng qua đều nể mặt mũi .

Thế nhưng thiện ý của Tư Mã Linh nay thì ít mà ác ý nhiều, cho nên nàng cũng dùng chút ác ý phỏng đoán một cô bé vẫn còn tròn 15 tuổi.

“Bên phía Lý gia…” – Chu Thái hậu nhớ tới đó vài ngày, tựa hồ đề cập chuyện Lý gia dường như ý định kết cùng Cố gia, chỉ là Cố gia hình như ý định , đó sự việc cũng chẳng giải quyết gì.

Bất quá nghĩ đến nha đầu Cửu Cửu còn nhỏ, nàng mấy chuyện , lời nửa chừng bèn nuốt xuống: “Trước đó vài ngày, con đưa cho mấy quyển sách dạy nấu ăn, bảo nhà bếp học theo.

Hôm nay để con nếm thử xem tay nghề thế nào, coi bằng tay nghề của đầu bếp trong phủ ?”

Cố Như Cửu đáp, hai nhắc đến chuyện xảy ngoài ý ở trường ngựa, giờ biến thành thức ăn.

Một khi nữ nhân mở miệng bàn về mấy chuyện mà họ thích thì nam nhân chẳng thể góp lời gì .

Tấn Ưởng yên lặng ở bên cạnh, lắng Thái hậu càng càng lôi đề tài xa, xa đến mức lôi cả chuyện ân oán nọ xảy trong kinh thành từ hơn 10 năm 20 năm .

Cái gì gia chủ Lý gia năm đó là công t.ử nổi danh tuấn tú trong kinh thành, cái gì tam phòng Tư Mã gia trong lúc đó cũng từng xảy mâu thuẫn, và cả chuyện đây Ngô gia từng gây chuyện hoang đường gì gì đó.

Nghe đến nam nhân nhà nào đó ở bên ngoài trộm nuôi ngoại thất, chủ mẫu trong nhà , đ.á.n.h cho kêu cha gọi thì Tấn Ưởng uống một hớp nước cho đỡ sợ.

Không hổ là nữ nhân trong kinh thành, ngay cả tính cách cũng hung hãn hơn hẳn những nữ t.ử mà từng gặp ở Cẩm Châu.

Quỷ thần xui khiến thế nào chả , đưa mắt sang liếc Cố , thấy nàng ngửi thấy mùi hương, đôi mắt bỗng sáng long lanh, Tấn Ưởng rốt cục nhịn hết nổi ho khan một tiếng nhắc nhở: “Mẫu hậu, qua buổi trưa .”

Hắn luôn cảm thấy rằng nếu để sư tiếp tục những chiến tích “hung hãn” thế cũng là chuyện ho gì.

Hơn nữa, mấy nam nhân trong nhà kiều thê hiếu t.ử , chẳng trong đầu nghĩ thế nào mà những chuyện tổn thương đến thê nhi của , đành lòng ngoài tìm nữ nhân khác như thế?

Hắn hiện tại thể hiểu , cũng thể lý giải .

Lẽ nào bản tính nam nhân chính là ăn chơi đàng đ**m, mà nữ nhân là ở nhà giúp chồng dạy con ?

“Đã đến canh giờ , chuẩn ăn cơm thôi.” – Lúc Chu Thái hậu mới nhớ tới trong phòng còn một Hoàng đế đang , cố gắng ép thể hiện chút nghiêm túc và đoan chính.

Cố Như Cửu tiến lên đỡ lấy tay của Chu Thái hậu, cùng Tấn Ưởng mỗi một bên đỡ Thái hậu xuống phòng ăn.

Họ nối đuôi .

Ba hạ nhân hầu hạ rửa tay lau tay, đó cung nữ lượt bày mấy hộp thức ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-16-chuong-16.html.]

Khi nắp hộp mở , thức ăn đựng bên trong chẳng khác nào đang nấu trong nồi, thể nhận cả quá trình chế biến, những cung nữ đều nhanh tay cẩn thận múc .

Lấy khẩu vị của Cố Như Cửu tiêu chuẩn, mùi vị của mấy món ăn chỉ thể xem là tàm tạm.

Chẳng qua trông ánh mắt đầy mong đợi của Thái hậu, đ.á.n.h giá của nàng từ “tàm tạm” cũng nâng lên thành “khá ”.

Trong lòng Thái hậu cũng , tay nghề ngự trù trong hoàng cung kỳ thực thể bằng đầu bếp truyền thừa mấy trăm năm của các thế gia, chỉ gắn thêm cái mác danh tiếng “ngự trù” trong hoàng cung mà thôi.

Cho nên thấy Cố Như Cửu chỉ đ.á.n.h giá hai chữ “khá ”, cũng mất hứng, trái cảm thấy nàng càng lúc càng thiết với hơn, cũng dối với nàng.

“Có thể nấu năm sáu phần hương vị thì tệ .” Sau khi ăn xong, Chu Thái hậu súc miệng : “Bên ngoài, mưa tạnh, ở trong phòng hoài cũng chuyện , hai con theo ngoài dạo một chút.”

Tấn Ưởng và Cố Như Cửu đồng loạt gật đầu.

Bên trong ngự hoa viên cũng loại cảnh trí “hoa hạnh như mưa rơi ướt áo, liễu dương thổi gió lạnh gì ” (Nguyên tác: “Triêm y d.ụ.c thấp hạnh hoa vũ.

Xuy diện bất hàn dương liễu phong; bài Tuyệt Cú – Tăng Chí An), mặt đất dọn sạch sẽ, ngay cả một chút bụi bặm cũng thấy.

Không thể trách Bạch Hiền lo lắng đề phòng như , trong lịch sử các bộ tộc Tấn thị triều Đại Phong, quả thật từng sự việc Hoàng đế và thái phi những chuyện minh bạch, dân gian đến nay vẫn còn lưu truyền vài “giai thoại” xảy trong năm đó.

Hôm nay thánh thượng còn nhỏ, Ngụy thị cũng mới hơn hai mươi tuổi, đều ở độ tuổi chín mùi.

Mặc dù hai gì, nhưng vẫn trách để truyền những lời khó .

Cũng may khi Chu thị trở thành Thái hậu thì Ngụy thị luôn ở mặt tiên đế chẳng để ý đến quy củ, rốt cuộc cũng nghiêm chỉnh tuân theo răm rắp.

Cho nên khi nàng thấy tiểu Hoàng đế cũng theo ở phía thì cúi đầu lui về vài bước.

“Ngụy thái phi đang định ?” – Chu Thái hậu cũng chẳng tỏ vẻ vui buồn gì khi thấy Ngụy thị, trong một năm qua cũng từng khó dễ gì Ngụy thị.

Thế nhưng lúc thấy đối phương ăn mặc bộ quần áo cũ, vật trang sức đầu vẻ dùng lâu, còn dáng vẻ của một Ngụy thị tiên đế sủng ái, cuộc sống những ngày qua chắc mấy .

“Không dám để Thái hậu lao tâm, chỉ tùy ý dạo một chút thôi.” – Ngụy thái phi Chu Thái hậu tôn trọng đến mức vẻ như sợ hãi, từ đầu tới cuối cũng dám ngẩng đầu lên , xem vẻ sợ Thái hậu sẽ khắt khe với nàng.

“Đã như , cứ , ai gia và hai đứa nhỏ cũng dạo xung quanh đây một chút.” – Chu Thái hậu nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, biểu tình

lạnh nhạt như nước.

Chờ tiếng bước chân dần xa, Ngụy thị mới chậm rãi ngẩng đầu, tiểu cô nương chăm sóc ở bên cạnh Chu Thái hậu, nàng chút ngạc nhiên tự hỏi đây là con cái nhà ai, thoạt Thái hậu tựa hồ thích tiểu cô nương vô cùng.

Hôm nay ở trong hoàng cung, phía lưng nàng còn ai quyền thế chống đỡ, nàng thu tin tức hữu dụng nào nên khi thấy bỗng nhiên bên cạnh Thái hậu xuất hiện một tiểu cô nương xa lạ, cũng thấy hết sức tò mò.

Chỉ là nàng dũng khí tìm hiểu để thỏa mãn phần tâm tình hiếu kỳ .

Nàng gối con là phi tần tiên đế lúc sinh tiền sủng ái nhất.

Nếu Thái hậu chút ác tâm thì bắt nàng chôn cùng tiên đế , thế nhưng Thái hậu , trái còn để nàng lấy phận Thái quý phi sống tiếp.

Chỉ dựa điểm , nàng ở mặt Thái hậu mất dũng khí cùng đấu khí lẫn thủ đoạn.

“Quý thái phi?” – Cung nữ lưng nàng nhỏ giọng : “Thái hậu xa.”

“Hôm nay khí trời .” – Ngụy thái phi thu hồi tầm mắt – “Không thích hợp tản bộ, về thôi.”

Thái hậu cùng đế vương dạo chơi công viên, liên can tránh mặt, tuy Thái hậu bảo nàng cứ tiếp tục , nhưng nghĩa là nàng thực sự thể tùy tiện dạo.

Trong vườn, Cố Như Cửu cố vươn tay hái đóa hoa Thái hậu trúng, thế nhưng điều khiến nàng cảm thấy bi thương chính là nàng đủ cao, đủ cao để hái hoa thì thôi , còn chọc cho Thái hậu chế giễu.

Nếu chẳng nàng thói quen giẫm loạn lên cây cỏ thì chỉ sợ đám cây cối trong vườn lúc nát bươm .

Nhìn thấy nhảy tới nhảy lui, ngay cả đầu ngón chân cũng nhón hết cỡ mà vẫn với tới hoa, liếc mắt Thái hậu nghiêng ngả

đến mức nước mắt chảy , đành bước lên mấy bước đưa tay hái đóa hoa xuống giúp Cố Như Cửu.

“Cho .”

Nhìn hoa trong tay, một chút tiểu Hoàng đế đang nở nụ thẹn thùng ở mặt, khóe miệng Cố Như Cửu cũng khẽ nhếch lên, đôi má lúm đồng tiền bỗng như ẩn như hiện lộ : “Cảm tạ bệ hạ.”

Quay đầu liếc Chu Thái hậu còn đang , Cố Như Cửu phồng má lên.

Quả thật là bà cô đáng ghét mà, đến mức đó nữa chứ, cũng thèm cố nén dù chỉ một chút.

 

 

Loading...