Như Châu Tựa Ngọc - Chương 14: Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai bước cổng chính nhà bao lấy xung quanh.

Cố Tồn Cảnh phụ trưởng kéo qua một bên, hỏi tình huống của trường ngựa.

Cố Như Cửu cũng rơi vòng vây của mẫu cùng chị dâu, đó uống an thần và thu xếp tắm rửa y phục.

Dựa theo tập tục, hễ gặp mấy chuyện xui xẻo ngoài ý thế , để tránh vận xui dính theo cần tắm rửa dâng hương, cầu tổ tiên phù hộ cuộc đời bệnh tai, nên gặp tai bay vạ gió.

Được trong nhà quan tâm như , Cố Như Cửu đành lòng từ chối, chỉ mặc kệ mẫu cùng các chị dâu an bài hết việc đến việc khác cho nàng.

Nhìn thấy con gái vợ cả mang , Cố Trường Linh thở dài bảo hai đứa con trai cùng xuống: “Lý gia cùng Tư Mã gia sự kiện chắc chắn sẽ xảy hiềm khích với .

Hai đứa con nên tham dự , dẫu hai nhà cũng bao nhiêu giao tình với nhà chúng .”

Thường ngày, mặc dù tính cách ôn hòa nhưng cũng phân nặng nhẹ.

Tư Mã gia và Lý gia tranh đấu với là chuyện của bọn họ, Cố gia chẳng đảm nhiệm chức vụ binh sĩ cho bên nào.

Cố Chi Vũ và Cố Tồn Cảnh phụ đang lo lắng cái gì, hai đồng loạt gật đầu : “Phụ cần lo lắng, chúng con sẽ việc cẩn thận.”

“Ừ.” – Cố Trường Linh gật đầu, ông yên tâm trong hành động và việc của hai đứa con trai , đứa lớn nhất thì việc thận trọng vững vàng, đứa thứ hai thì nhạy bén, hơn nữa tính tình cả hai đều thích gây sự.

“Chuyện hôm nay ở trường ngựa, con nhận thấy điểm gì đó thích hợp.” – Cố Tồn Cảnh nhíu nhíu mày – “Lý Ngô thị tựa hồ mâu thuẫn gì với nội bộ Lý gia, con nhận thấy thái độ của bà điểm gì đúng.” Hắn vốn cho là Lý Ngô thị vì chuyện con gái mất nên tâm tình bất

như , thế nhưng khi suy xét cẩn thận, nhận ánh mắt của bà khi Lý gia giống chủ mẫu thấy nhà .

Chuyện bản nghĩ thông, để cùng thương lượng với phụ trưởng, còn hơn để trong lòng tự đơn độc đẽo gọt nghiền ngẫm.

Cố Trường Linh Cố Tồn Cảnh như , cảm giác là trưởng bối, là đàn ông thích hợp đàm luận chuyện cá nhân qua của các phu nhân nhà khác, buộc lòng lắc đầu thở dài : “Chuyện trong nhà Lý gia, các con cũng cần dò hỏi.”

Vừa cha , Cố Tồn Cảnh cũng chuyện chắc chắn ẩn tình năm xưa.

Thấy phụ ý nhắc đến, hơn nữa Lý Ngô thị mới mất con gái, đàm luận chuyện lưng họ quả thực hành vi quân t.ử nên đành đè nén lòng hiếu kỳ xuống, lên tiếng hỏi tiếp nữa.

Vốn còn lo lắng sẽ chẳng nặng nhẹ lên tiếng hỏi dồn, nhưng khi thấy tiếp tục truy vấn, Cố Chi Vũ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

“Gần trăm năm qua, Tư Mã gia và Lý gia mặc dù cũng từng quan hệ thông gia với , thế nhưng một núi thể chứa hai hổ, mặc dù đều là nhất đẳng thế gia, cũng phân chia cao thấp.” – Cố Trường Linh nhẹ nhàng v**t v* chén trong tay, nét mặt tựa hồ phảng phất chút bùi ngùi và cả chút thư thái: “Đáng tiếc mới đó mà mấy trăm năm .”

Vinh quang của thế gia chung quy sẽ dần dần tản , hoàng quyền định sẽ bao trùm lên tất cả .

Mấy nghìn năm , thời thế chủ nô phong quang như mà chỉ một câu cũng dẫn đến kết thúc một cuộc đời.

Bởi vì xung đột giữa văn hóa cùng quyền lợi các tầng lớp, cho khối đất đai trở thành thiên hạ của thế gia cùng vương thất.

Ngàn năm , nguyên thủy đế thống nhất mười nước, thành lập hoàng triều, thế gia và hoàng thất vẫn ở vị thế kiềm chế lẫn .

Tiến trình lịch sử định thì thể sửa đổi , cho dù dự liệu việc tương lai, cũng chỉ thể gắng sức mở một con đường cho đời mà thôi.

Cố Chi Vũ và Cố Tồn Cảnh thấy vẻ mặt phụ phức tạp, đồng loạt trầm mặc xuống.

Chỉ chốc lát , nữ quan Tấn Ưởng phái mang đồ đến tặng tới.

“Bái kiến Cố Hầu gia, bái kiến nhị vị công t.ử.” Nữ quan dẫn đầu quỳ gối chào ba , đó rõ mục đích đến đây.

“Thánh thượng nhớ Hầu gia ngày thường vất vả cực nhọc giáo thụ học hành, đặc biệt sai nô tỳ mang đến các loại thơm an thần dưỡng sinh.” – Nữ quan hiệu cho thái giám cung nữ lưng đem bộ đồ vật chuyển , tủm tỉm : “Đây là tấm lòng tôn sư trọng đạo của thánh thượng, mong Hầu gia từ chối.”

Cố Trường Linh các loại huân hương và vải vóc tơ lụa trong tay, tâm tình nhất thời phức tạp.

Mấy khối vải vóc màu sắc tươi thế , dành cho tiểu cô nương, chẳng nhẽ để cho mặc?

Có học trò nhà ai tỏ lòng tôn sư trọng đạo cho của dùng những vật dụng thế ?

“Bệ hạ khách khí quá , thần cảm thấy vô cùng thẹn thùng.” – Cố Trường Linh ha hả nhận lấy thứ, để quản gia chào hỏi và mời những từ trong cung trong dùng .

Thấy nữ quan khăng khăng dám , đích tiễn đưa đến cửa, còn cho mỗi một hồng bao.

Chờ những khỏi, Cố Trường Linh và hai đứa con trai phát hiện trong những món quà tặng, tất cả d.ư.ợ.c liệu đều là an thần dưỡng sinh, thậm chí còn là d.ư.ợ.c liệu dưỡng da nhất, tất cả vải vóc đều là những màu sắc mà các cô nương trẻ tuổi ưa thích, còn hộp trân châu, cũng thể bảo lão già như ông mài mấy thứ thành phấn hầm chưng cách thủy với canh uống nhé?

“Bệ hạ ý gì?” – Cố Chi Vũ vờ ngớ ngẩn mấy thứ , giống như tặng cho phụ dùng.

Cố Trường Linh qua mấy thứ chỉ vuốt râu mỉm , thấy đứa con lớn nhất lên tiếng hỏi thì tiện thể luôn: “Không là đưa

cho vi phụ an thần dưỡng sinh ?” – Nói xong, gọi nha đến bê đồ theo hậu viện.

Hai , do dự theo, phụ ý gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-14-chuong-14.html.]

Sau khi tắm xong áo mới, Cố Như Cửu đang quây quần bên cạnh mẫu , cắm nén nhang lên bàn thờ tổ tông, xoay bái lạy trời đất, đó mới trở trong phòng, ăn mấy dĩa bánh ngọt mà hai chị dâu đặc biệt cho nàng.

Có vẻ quá lo lắng chuyện sẽ ảnh hưởng đến tâm lý Cố Như Cửu, ba ai nhắc đến chuyện ở trường ngựa, chỉ vài ba chuyện đồn thổi xảy phố cho Cố Như Cửu .

“Con thể tưởng tượng , đại lang Ngụy gia vợ cả đuổi đến mức rớt cả giày mà dám nhặt, cho ít bên ngoài chê.” – Trần thị khẽ kể chuyện của nhà Ngụy bá: “Loại gia đình tân quý chẳng giáo d.ụ.c con cháu cho thật , cứ khăng khăng nhà tài trí hơn , khoe khoang hống hách, đúng là buồn đáng trách, chỉ chọc cho thiên hạ.”

“Không , hễ nhà nào coi trọng thể diện một chút thì chẳng ai những chuyện như họ.” – Hồ thị gật đầu theo.

Gia đình tân quý ở trong kinh thành cũng ít, thế nhưng đại bộ phận đều điểm đáng để tuyên dương khen ngợi.

Hoang đường chẳng coi trọng mặt mũi, thể diện của giống như Ngụy gia quả thật hiếm thấy.

“Chỉ tiếc cho nữ quyến trong nhà , một phu quân như .” – Cố Như Cửu nhấp một ngụm , đè xuống cảm giác khô khốc đang phát từ cuống họng – “Vợ cả đại lang Ngụy gia tuổi còn trẻ, còn thể hòa ly, phu nhân Ngụy bá thì lãng phí cả cuộc đời ở bên cạnh Ngụy bá .”

Dương thị thấy vẻ mặt nữ nhi tựa hồ tiếc rẻ, lo lắng nàng sẽ nảy sinh ấn tượng đối với đàn ông, nhân tiện : “Thế gian đương nhiên kẻ , lời và việc của một đại biểu cho tất cả .

Con nên chỉ thấy mỗi một mà cho rằng đời đều như thế.”

Nàng cũng phát giác những điều với con gái là .

Con gái hiện giờ tại mười một tuổi, hiên tại giáo d.ụ.c

những điều , lẽ nào chờ ngày con gái khác gạt mới ?

Quy củ là c.h.ế.t, là sống.

Có chút quy củ, vốn là thể hiện cho bên ngoài mà thôi, còn ở mặt trong nhà, còn bộ tịch bày mấy cái quy củ trong đống bách khoa gì? Như thì gì chứ?

Người Cố gia bọn họ ở bên ngoài thì những khác thể soi mói đến nửa điểm sai sót, thế nhưng về đến nhà, đóng cửa thì thế nào cũng liên quan đến khác.

Lắng mẫu bắt đầu giảng dạy cách sống ở đời với , Cố Như Cửu suýt nảy sinh ý định cúng bái, mẫu nàng như mới là nữ trung hào kiệt.

Chẳng qua bộc lộ phong độ trùng trùng dáng vẻ oai phong lẫm liệt bên ngoài cũng chẳng chuyện dễ dàng gì.

“Con nhớ kỹ, bên ngoài thì mỗi một lời ăn tiếng , mỗi một hành vi cử chỉ đều đại biểu cho bộ mặt gia tộc nên dù như thế nào nữa cũng cẩn thận.

Thế nhưng về đến nhà, thế nào cho bản tự nhiên thoải mái thì .” – Dương thị nâng chung lên khẽ nhấp một cái, tầm mắt đảo qua hai con dâu cùng nữ nhi – “Nhà gọi là nhà cũng vì nó cho tất cả sống trong đó đều cảm thấy thư thích.”

Trần thị và Hồ thị hiểu ẩn ý trong lời của Dương thị, mặt lộ chút ý .

Làm con dâu Cố gia, các nàng từ khi gả đây chung sống thiết cùng cô em chồng và chồng, cảm tình cùng phu quân cũng vô cùng khăng khít.

Gia phong Cố gia vô cùng , đều một lòng, cuộc sống hằng ngày của cả hai đều thư thái.

Cố Như Cửu sờ sờ mũi, kỳ thực nôm na chính là: “Làm nên quá mức nghiêm túc, bên ngoài thể diện một chút là , còn về đến nhà mà vẫn mang cái bộ mặt mọt sách gì, ai thấy ?”

Cuối cùng nàng cũng hai vị trưởng bên ngoài phong độ như thế, về đến nhà liền lộ những cử chỉ như là học .

“Người nhà ở chung thì như , phu thê sống chung với cũng thế.” – Thanh âm của Dương thị giảm xuống – “Đàn ông sẽ thích nữ nhân khi đóng kín cửa vẫn luôn miệng quy củ phép tắc gì, nữ nhân cũng sẽ thích nam nhân về đến nhà mà hễ mở miệng đạo lý nhân đức nọ.”

Có hai con dâu đang ở đây, Dương thị tiện nhiều, nàng chuyển đổi đề tài: “Đã giờ nào ?”

Trần thị đang tính lên tiếng, bỗng tiếng bước chân từ cửa truyền đến, đầu cửa thì thấy ba cha con Cố gia lượt , phía bọn họ mấy nha đang ôm đồ.

Biết những vật là thánh thượng sai nữ quan đưa tới, mấy các nàng chút ngạc nhiên.

Sau một hồi lật xem mới hiểu hết tâm ý đó, thánh thượng nhân mượn danh nghĩa là tôn sư trọng đạo để tặng đồ an ủi Cửu Cửu?

Cố Như Cửu cũng ngờ tiểu Hoàng đế sẽ tặng nhiều thứ thế , tiện tay mở một hộp gấm, bên trong đựng chiếc trâm hoa cài tóc bằng bạc vô cùng tinh xảo, hợp với những cô nương xuất giá.

Nhìn thấy trâm hoa bạc, sắc mặt Dương thị kỳ quái: “Bệ hạ ý gì?” – Không thể trách bà suy nghĩ quá nhiều, tự nhiên tặng nhiều quà như thế?

Cố Trường Linh bỏ trâm hoa trong hộp - “Hoa trắng thuần khiết, món đồ trang sức hợp hợp với những cô nương trẻ tuổi.”

Cố Như Cửu: “…”

Tiểu Hoàng đế năm nay mới bây lớn, nàng mới bây lớn? Có cha suy nghĩ quá nhiều ?

Phu phụ Cố Hầu quả thật chút nghĩ quá nhiều.

Tấn Ưởng sai nữ quan mang trâm hoa cài tóc bằng bạc đến Cố Hầu phủ chỉ vì mấy thứ để ở đây cũng dùng đến, mà thấy tóc Cố đen bóng mượt, nếu cài lên nhất định sẽ .

Đến giờ vẫn nhớ rõ khoảnh khắc gặp Cố con đường trong cung một năm , nhớ kiểu dáng cây trâm cài bằng bạc mái tóc của nàng.

Cũng Cố thích mấy khúc vải tặng ?

Buổi tối hôm đó, vị sư Tấn Ưởng của Đại Phong vì suy nghĩ đến chuyện mà cảm động mất ngủ, trong đầu ngừng hiện lên cảnh tượng hôm đó.

 

 

Loading...