Như Châu Tựa Ngọc - Chương 13: Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lo lắng và biểu hoảng sợ, Dương Văn Tễ chờ cùng những bạn khác mà cưỡi ngựa tìm đến chỗ Dương Tích Tuyết và Cố Như Cửu đang .
Thấy hai nàng trong góc nhỏ cùng mấy vị cô nương khác, vội vàng xuống ngựa bước nhanh tới: “Muội !”
Dương Tích Tuyết thấy sang đây cũng tiện để trưởng nhà cùng mấy cô gái khác, bèn bước nghênh đón: “Đại ca, cũng đến?”
“Hai chứ?”
Dương Văn Tễ nàng một lượt từ xuống , đó sang Cố Như Cửu và Trương Ngọc Cần đang lưng nàng, thấy sắc mặt ba mặc dù tái xanh nhưng cũng đến mức dọa mất hồn, mới yên tâm : “Trưởng bối Tư Mã gia và Lý gia đều đến, của Đại Lý Tự cùng Hình Bộ cũng mặt ở đây .” – Ngụ ý chính là mấy bọn họ tạm thời thể rời khỏi đây.
Ở đây đều là công t.ử tiểu thư cưng chiều từ nhỏ, tận mắt thấy bạn đang sống sờ sờ của đột nhiên ngã c.h.ế.t, trong thâm tâm ai nấy đều bất an, hiện tại thấy Hình Bộ cùng Đại Lý Tự cho bọn họ về, ngoài mặt mặc dù tỏ vẻ gì, thế nhưng trong lòng hiện bất mãn.
Bọn họ Tư Mã gia sắp xếp mời đến đây chơi.
Ngựa cũng do chính mang đến.
Ngay cả chuyện đua ngựa cũng là tự Tư Mã Linh đề xuất.
Hiện tại gây t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t , Tư Mã gia hoài nghi cô nương nhà để Hình Bộ Đại Lý Tự giữ bọn họ là ý gì? Chẳng nhẽ hoài nghi bọn họ?
Cho dù Tư Mã gia và Lý gia là thế gia nhất lưu thì thế nào? Bọn họ ở trường ngựa cũng ít , chẳng nhẽ thể sánh bằng hai nhà .
Quan viên Đại Lý Tự và Hình Bộ cũng thầm kêu khổ trong lòng.
Bọn họ cho kiểm tra qua hiện trường xảy vụ án, nhưng tìm thấy chỗ nào khả nghi, ngay cả hai con ngựa té ngã gãy chân đều xem xét cẩn thận, cũng tìm bất cứ vết tích nào chứng tỏ
khác nhúng tay .
Thế nhưng đối mặt với thái độ gây sự của Tư Mã gia cùng Lý gia, bọn họ thể gì khác hơn là lóng ngóng kéo dài thời gian, ngoảnh còn trấn an các công t.ử tiểu thư thế gia khác, tình hình mới thỏa?
Tư Mã Linh là chú ý nhất trong sự kiện .
Hiện giờ nàng đang hoang mang luống cuống, Nhị thẩm đang ngừng ngất và sắc mặt bi thống của Nhị thúc, nàng há miệng nhưng nên gì cho .
Bản tính của Nhị đường nay luôn hiếu thắng.
Bình thường ở trong nhà nếu gây chuyện gì quá đáng, nàng cũng vui lòng nhường nhịn nàng .
Lần , nàng cũng nhị đường cố tình tranh hạng nhất với Lý tiểu thư, thế nhưng ai ngờ xảy chuyện ngoài ý như ?
Lần tụ hội tới ba vị tiểu thư của Tư Mã gia, chỉ là nhị đường thích cùng với tam đường Tiểu Hương, nàng lo lắng Tiểu Hương tới kinh thành nửa năm vẫn kịp thích nghi mới cố ý cùng phi ngựa với Tiểu Hương, mà chỉ trong thời gian đó…
Lúc xe ngựa chở Lý Ngô thị đến, thấy tiếng của Nhị phu nhân Tư Mã gia, đôi mắt bà đỏ ửng đầy hận ý liếc mắt Lý gia, nhất là khi liếc về phía đứa con trai sắc mặt trắng bệch của bà.
“Hoài Cốc, của con…” – Lý Ngô thị nên lời, lôi chiếc khăn tay che mặt, thấp giọng thút thít, dáng vẻ bi thống thoạt so với nhị thái thái Tư Mã gia còn khó coi hơn nhiều, hơn nữa của Hình Bộ đang việc bên cạnh thấy cũng sinh lòng cảm thông.
Hiện giờ, chỉ của Lý gia và Tư Mã gia tới, các thế gia khác cũng phái đến nhận công t.ử tiểu thư nhà về.
Trường ngựa ngày thường đìu hiu quạnh quẽ, lúc bỗng náo nhiệt chẳng khác nào trẩy hội.
Tới đón Cố Như Cửu là Nhị ca Cố Tồn Cảnh của nàng.
Cố Tồn Cảnh nhậm chức cấm quân bắc nha môn, cận vệ của Hoàng đế, bách tính bên ngoài thường gọi bọn họ là Long cấm vệ, cũng là một quan sai ngũ phẩm nhàn rỗi.
Cho nên khi Cố Tồn Cảnh đồng liêu trường ngựa Kinh Giao xảy chuyện may, hai tiểu thư nhà thế gia c.h.ế.t do ngã
ngựa, liền báo lên quan xin phép nghỉ, vội vã chạy một mạch đến trường ngựa ở ngoại ô .
Giữa đường cô nương c.h.ế.t là Tư Mã gia và Lý gia, thầm thở phào nhẹ nhõm, nhà là .
Cố Tồn Cảnh chạy như bay đến trường ngựa.
Người của Hình Bộ cùng Đại Lý Tự chuẩn rời vì mặc kệ bọn họ tra thế nào cũng tìm bất cứ dấu vết nào chứng tỏ nhúng tay chuyện .
Ngã ngựa trong lúc phi ngựa là chuyện thường xảy , chỉ là cô nương hai nhà bạc phận, ngay cả mạng cũng giữ .
Mấy nhà quen đều bước chào hỏi qua loa, Cố Tồn Cảnh nhanh ch.óng tìm biểu Dương gia đang cùng .
“Cửu Cửu!” – Cố Tồn Cảnh nhảy xuống ngựa, đau lòng tới bên cạnh Cố Như Cửu: “Có sợ lắm ?”
Cố Như Cửu lắc đầu: “Có biểu ca cùng biểu tỉ ở đây, !”
Cố Tồn Cảnh đầu cảm tạ Dương Văn Tễ.
Dương gia là ngoại tổ gia của bọn họ nên quan hệ giữa hậu bối cũng tương đối thiết.
“Cố nhị gia cần khách khí, một nhà cần lời khách sáo.” – Dương Văn Tễ chắp tay với Cố Tồn Cảnh: “Không còn sớm nữa, Cố Nhị ca dẫn Cửu hồi phủ nghỉ ngơi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-13-chuong-13.html.]
Biết ở đây chỗ chuyện, Cố Tồn Cảnh lo lắng tinh thần sẽ ảnh hưởng khi chứng kiến chuyện xảy ngày hôm nay nên vội từ biệt Dương gia đưa Cố Như Cửu về.
Cố Tồn Cảnh bước trường ngựa bao lâu thì Lý Hoài Cố trông thấy .
Nếu là ngày xưa thì Lý Hoài Cốc sẽ chủ động tiến lên chào hỏi Cố Tồn Cảnh, nhưng hôm nay tâm tình tiến lên lấy lòng các trưởng của Cố Như Cửu.
Làm thể ngờ rằng, sáng sớm hôm nay còn nũng nịu với , mà thoáng chốc còn nữa.
Nếu nhớ Cố nhị tiểu thư, nếu như thể trông chừng nàng thật , lẽ
của cũng sẽ mất mạng vì bản tính háo thắng của .
Kỳ thực trong lòng hiểu rõ, mấy thích Cố nhị tiểu thư nên mới luôn luôn lấy cớ mẫu sẽ thích Cố gia để nhắc nhở .
Ngày xưa luôn nghĩ rằng đợi cưới Cửu Cửu cửa, lúc đó em gái và chị dâu sẽ vui vẻ ở cùng, dần đổi cái về , nhưng bây giờ…
“Lý công t.ử.” – Cố Như Cửu thấy thiếu niên từ đến nay luôn hớn hở vui vẻ giờ đang ở cửa thất hồn lạc phách, lúc ngang qua , bất giác lên tiếng : “Chớ quá bi thương.”
Lý Hoài Cốc cô gái lưng ngựa, chỉ hoảng hốt chốc lát, thở dài : “Đa tạ Cố tiểu thư.”
Cho dù nhiều tâm tư hơn nữa thì từ nay về cũng nhắc , càng nghĩ đến.
Lúc gì cũng nhạt nhẽo chẳng khác nào chén nước lã.
Cố Như Cửu Lý Hoài Cốc như cái xác hồn, thở dài cáo từ cùng Nhị ca rời khỏi trường ngựa.
Nàng cũng ngờ rằng, mới lúc nãy còn chuyện vui vẻ với Lý Sở Nhu, mà chớp mắt còn tại thế.
Hóa cách giữa sự sống và cái c.h.ế.t gần như .
Nàng Nhị ca đang sóng vai cùng với , kìm lòng lên tiếng gọi: “Nhị ca…”
“Đừng sợ!” – Cố Tồn Cảnh thúc ngựa chạy về phía Cố Như Cửu, để hai con ngựa gần như bước sát .
Hắn đưa tay vỗ vỗ cánh tay nàng: “Đừng sợ, Nhị ca ở đây.”
“Ừm.” – Cố Như Cửu cảm giác mũi cay cay, cúi đầu trả lời.
Sau đó thúc ngựa chạy , thong thả theo Nhị ca về nhà.
“Cáo từ…” – Lý Hoài Cốc bóng lưng hai càng lúc càng xa, phát hiện khi hai chữ tựa hồ luồng gió lạnh luồn miệng, gần như đông cứng n.g.ự.c .
Luồng khí lạnh cứ quanh quẩn
trong miệng, nhổ , nuốt trôi, cuối cùng hóa thành những hoài niệm về cô em gái , vành mắt chua xót.
Trong cung Càng Khôn, Bạch Hiền cẩn thận hầu hạ Tấn Ưởng xong bài tập mới nhỏ giọng : “Bệ hạ, hôm nay xảy chuyện.”
“Chuyện gì?” – Tấn Ưởng nhếch mày, chuyện thể khiến Bạch Hiền vội vã bẩm báo chắc chắn chuyện nhỏ.
“Hôm nay các tiểu thư cùng thiếu gia thế gia trong kinh thành đua ngựa ở trường ngựa vùng ngoại ô, bỗng nhiên hai vị tiểu thư ngã ngựa mà qua đời.” – Bởi vì thể Hoàng thượng nên Bạch Hiền cũng cố ý tránh chữ “c.h.ế.t” và “mất” tránh xui.
“Tiểu thư nhà ai?” – Nét mặt Tấn Ưởng khẽ đổi, giọng cũng trầm xuống.
Mấy chuyện ngã ngựa ngoài ý cũng ai coi trọng mà bẩm báo với , cho nên những tin tức thế nhờ hỏi thăm.
“Nhị tiểu thư của Tư Mã gia cùng đại tiểu thư Lý gia.
Lúc xế trưa nay, Hình Bộ và Đại Lý Tự đều phái đến đó điều tra, cuối cùng kết luận là chuyện xảy ngoài ý .” – Sau khi Bạch Hiền bẩm báo đầu đuôi còn cố ý bổ sung: “Lý tiểu thư hình như là vị đó vài ngày Thái hậu nhắc tới.”
“Là nàng ?” – Tấn Ưởng ho khan hai tiếng, giọng nữa bình tĩnh nhàn nhạt: “Hai vị tiểu thư cập kê, tang sự thể lớn , cùng mẫu hậu cũng tiện tiễn đưa, việc cứ như thôi.”
Bạch Hiền khom lắng , khẽ gật đầu biểu thị nhớ kỹ chuyện .
“Phải chăng con gái của Cố cũng đến trường ngựa?” – Tấn Ưởng đột nhiên hỏi.
“Cố huyện quân chính là quý nữ thế gia, chắc cũng đến tham dự những buổi tụ hội như thế .” – Bạch Hiền thánh thượng ấn tượng vô cùng với Cố gia, liền trả lời rõ đầu đuôi ngọn ngành.
“Cố còn nhỏ, tính tình ngây thơ tinh khiết, gặp chuyện như , chắc chắn sẽ thấy sợ.
Chẳng đây mấy ngày ngươi nhắc
trong kho còn vài loại hương an thần đó ?” – Tấn Ưởng suy nghĩ một chút – “Và cả son phấn dưỡng thần dưỡng da, ngươi sai nữ quan đến tặng cho nhà Cố .”
Tuy tiên đế đáng tin cậy nhưng những món đồ trong tư kho đều là đồ , khi Tấn Ưởng kế vị, tư kho của tiên đế cũng trở thành tài sản thừa kế của .
Bạch Hiền thầm hiểu trong lòng Hoàng thượng là “tặng” thì thể là “thưởng”.