Như Châu Tựa Ngọc - Chương 12: Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Con gái nhà thế gia nhiều văn võ song .

Kỹ thuật cưỡi ngựa của Cố Như Cửu chỉ tạm , khá cũng quá tệ, nếu thi tài thì chẳng bao giờ hạng nhất, cũng đến mức tụt phía , luôn ở giữa lưng chừng, đủ để coi khinh.

Có điều đều , nguyên quán của Cố thị thuộc Thanh Nguyên Châu, tổ tông của họ đều lấy võ lập , trình độ cưỡi ngựa của Cố Như Cửu thế cũng đủ để ít tiểu thư thế gia âm thầm khen ngợi.

Phu nhân của các nhà thế hệ con cháu cùng độ tuổi sớm ý kết với nàng, đưa Cố Như Cửu nhét hàng ngũ ưu tiên lựa chọn.

Nhất mạch của Cố Trường Linh chính là chi nhánh chính dòng của Cố thị ở Thanh Nguyên Châu.

Trăm năm khi Cố gia còn nghèo túng, dòng chính đến kinh thành phát triển sự nghiệp, ngờ dịp một nữa giúp Cố gia vững ở đất kinh thành.

Thực tế trong kinh thành cũng ít chi nhánh thế gia giống như tổ tiên Cố thị, từ nguyên quán di chuyển đến mảnh đất kinh thành mưu cầu danh lợi nhưng tất cả thế gia tha hương đều gặp may mắn như Cố gia.

Đã vài tiếc rẻ trở về nguyên quán, duy trì thể diện thế gia ở mảnh đất địa phương, đó dần rơi cảnh túng quẫn, cuối cùng ngay cả danh hào của họ tộc phổ thế gia cũng biến mất.

Lần kinh thành xảy động đất, Cố Trường Linh đưa lời báo động thiên tai, hành vi đủ để đưa tên tuổi của ông lưu trong sử sách.

Thế gian bao nhiêu thiên tai sẽ xảy đến, cớ ai khác mà cứ là Cố Trường Linh điều ? Còn giúp cho hơn mười vạn dân sống trong kinh thành may mắn tránh khỏi tai ương, ngày cho dù Cố gia nhân vật tài đức vẹn xuất hiện, chỉ cần đầu óc quá kém cỏi, hoặc chuyện nên thì trong mấy thập niên tới vẫn thể sống cuộc sống phong quang.

Cũng bởi , Cố gia trở thành đối tượng thông gia nhất kinh thành.

chỉ tiếc trong hai trai hai gái của Cố gia thì ba thành ,

chỉ còn cô con gái ít tuổi nhất cũng nuông chiều nhất vẫn đến tuổi lấy chồng.

Cô nương mười một, mười hai tuổi của những gia đình khác vốn sớm tìm nhà môn đăng hộ đối để định lương duyên.

Thế nhưng của Cố gia giờ giống như nhắc đến chuyện , mặc dù tới cửa ngõ ý, cũng đương gia chủ mẫu của Cố gia là Dương thị ngăn cản.

Ngay cả từ nhà đẻ của Dương thị đến tìm hiểu cũng bà thẳng thừng từ chối.

Sớm đồn Cố Trường Linh nuông chiều cô con gái nhỏ hơn hẳn những con khác trong nhà, hiện tại xem chính là sự thật.

Không đó vài ngày Lý gia sai tới dò hỏi, Cố gia cũng nhận lời đó thôi.

Đây chính là Lý gia nổi danh ngang ngửa với Tư Mã gia, nếu những khác trông thấy Lý gia tới dạm ngõ, chỉ sợ vui mừng hết mà nhận lời .

Cũng bởi vì lời đồn đãi như nên khi nhị lang của Lý gia là Lý Hoài Cốc xuất hiện, ít nổi lên lòng hiếu kỳ xem kịch , hy vọng thể náo loạn lên một chút cho vui.

Đáng tiếc, theo cách giáo d.ụ.c con cái của hai nhà Lý – Cố, thể gây hành vi đ.á.n.h mất danh phận những con mắt chăm chăm của đám đang dài cổ ngóng chuyện .

“Cố tiểu thư.” – Lý Hoài Cố lưng ngựa khí vũ hiên ngang, vấn an Cố Như Cửu: “Dạo khỏe ?”

“Lý thiếu gia.” – Cố Như Cửu cũng đáp lễ, vỗ nhẹ đầu con ngựa, con ngựa dừng bước tỏ vẻ linh tính: “Rất .”

Lý Hoài Cốc thấy nàng chỉ sờ sờ đầu mà con ngựa hiểu ý dừng bước, nụ mặt càng sâu thêm vài phần: “Quả là con ngựa .” – Hắn còn thêm là chỉ chủ nhân mới thể nhận một con ngựa linh tính như .

Con ngựa khen, Cố Như Cửu là chủ nhân của nó đương nhiên cũng rấtt vui, nụ mặt cũng rạng rỡ hơn.

Chợt thấy tiếng vung roi vọng lên từ phía , nàng , thấy mấy thế gia công t.ử đang giục ngựa phi nước đại, chỉ là khi thấy hai bọn họ thì giảm tốc.

Thật lòng mà , mấy công t.ử thế gia hiểu gu thẩm mỹ của Lý Hoài Cốc thế nào, Cố tiểu thư xét dung mạo cũng tạm nhưng dáng béo tròn như cục bột thì mùi vị ngon ngọt gì? Theo bọn họ, mấy cô nương Tư Mã gia mới là khuynh thành tuyệt sắc, các cô nương Lý gia cũng sáng loáng ch.ói mắt.

Người như Cố Như Cửu bọn cũng thích, ai mà chẳng thích những đứa bé trắng trắng mềm mềm, mặt non da phấn cơ chứ? Thế nhưng cảm giác thích thú khơi dậy tình yêu nam nữ, cũng dấy lên bất cứ dụ.c vọng nào trong , luôn cảm thấy nếu nổi lên tà tâm với những cô bé như sẽ vô cùng tà ác chẳng khác nào cầm thú.

Cho nên khi thấy Lý Hoài Cốc nảy sinh tâm tư đối với Cố Như Cửu, bọn họ đều thấy vô cùng ngạc nhiên, ngờ sở thích của Lý nhị thiếu gia đặc biệt như .

Lý Hoài Cốc thấy những công t.ử thế gia dừng liền sang chào hỏi bọn họ.

Đang sang dăm ba câu vu vơ với mấy bọn họ thì thấy Cố Như Cửu cưỡi ngựa thảnh thơi tiêu sái một đoạn đường , liếc mấy bạn cùng lứa tuổi ở bên cạnh, do dự một chút nhưng vẫn theo.

Dương Văn Tễ là đại ca của Dương Tích Tuyết, cũng là biểu ca của Cố Như Cửu, đang cách đó xa thấy cảnh tượng như chỉ lắc đầu.

Cái tên Lý Hoài Cốc mặc dù chút tâm tư với Cố biểu nhưng xét cho cùng vẫn nhiều lắm, bằng sớm đuổi theo .

Làm nam nhân, chỉ cần lo nghĩ đến cô nương để ý là , rụt rè như thế gì? Cảm tình quá mức dè dặt thận trọng sẽ sâu đậm.

Trương Ngọc Cần và Dương tích Tuyết chờ ở phía từ lâu, đợi Cố Như Cửu chạy tới, hai sang với Cố Như Cửu.

Hai họ cũng hỏi chuyện giữa Cố Như Cửu và Lý Hoài Cốc.

Cố Như Cửu thích hợp với Lý Hoài Cốc, bọn họ hy vọng sẽ tìm một tính cách kiên định cho Cửu Cửu, luôn nguyện ý nâng niu chiều chuộng nàng.

Lý Hoài Cố lựa chọn .

Không các nàng hiếu kỳ, mà là lo lắng nếu nhắc đến nhiều ở

mặt Cửu Cửu sẽ vô tình dấy lên lòng nhớ nhung của Cửu Cửu dành cho , nên bọn họ thà dứt khoát hỏi đến thì hơn.

Ba đều thuộc dạng cường hào háo thắng nên cứ thong thả chậm rãi trò chuyện.

Từ chuyện y phục, đồ trang sức của các cửa hiệu tiếng tăm đến nấu ăn và cả nhà ai xảy chuyện gì, tất cả đều các nàng lôi buôn dưa lê suốt đoạn đường.

“Nghe vài ngày đây đại lang nhà Trung Định Bá đ.á.n.h.” – Trương Ngọc Cần nhỏ giọng : “Ngay cả lên triều mà còn hổ dám .”

Trung Thành Hầu Ngụy Định Bá là một nhà thuộc hàng tân quý, lúc tiên đế còn sống, vì tài ăn vui lòng tiên đế nên thụ phong tam đẳng bá tước.

dù Ngụy gia chức vụ tam đẳng bá tước, thế gia vẫn mấy để ý tới nhà của ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-12-chuong-12.html.]

Các công t.ử tiểu thư thế gia mỗi khi tụ hội, cũng chủ động mới nhà bọn họ.

Thế gia quả thật chút bài xích tân quý.

Trong triều đình vẫn khá nhiều tân quý, cứ coi như các thế gia mấy nhiệt tình với bọn họ nhưng cũng xa lánh cách biệt rõ ràng giống như đối với Ngụy gia.

Bởi vì cách hành xử của Ngụy gia thực sự quá ác tâm, khi tiên đế còn sống thì cậy trong nhà một con gái quý phi, ít những chuyện khiến khác thấy chướng mắt.

Nguyên danh của Ngụy Đinh Tổ gọi là Ngụy Bào Phúc, khi con gái lên quý phi thì thụ phong tam đẳng bá tước, tự nhận quang tông diệu tổ, liền cải tổ tên thành Định Tổ.

Các thế gia cũng sợ ngây hành vi mê của ông.

Cải danh còn tính, ông còn trắng trợn bắt về.

Chuyện về mấy thị tranh sủng gây náo loạn truyền ngoài ai ai cũng .

Hễ là thế gia coi trọng sĩ diện, nào ai nạp một đống thị trong nhà gì, đừng mà ngay cả nha ấm giường cũng tùy tiện thu nạp nhiều như , lẽ nào truyền ngoài là tên háo sắc ?

Hơn nữa mấy văn nhân phong lưu cho dù bên ngoài một đống hồng nhan tri kỉ nhưng mấy ai thấy họ dắt những đó về nhà? Dù ,

loại văn nhân ở trong mắt các nhà thế gia cũng phân chia thành văn thải thượng khá và đạo đức các nhân.

“Ngụy đại công t.ử gì?” – Dương Tích Tuyết tò mò hỏi.

Cũng thể trách nàng hỏi như .

Ngụy đại công t.ử những năm gần đây càng ngày càng tệ hại, đ.á.n.h chắc chắn là do bản phạm lầm.

Cho nên thấy Trương Ngọc Cần như , nàng lên tiếng đón đầu hỏi Ngụy đại công t.ử sai chuyện gì, mà ai đ.á.n.h .

Từ đó cũng thể thấy , của Ngụy gia ở trong mắt thế gia, thực sự gì sáng sủa đáng để tới.

“Còn thể gì, lén nạp tiểu lưng vợ chính.” – Giọng Trương Ngọc Cần toát vẻ khinh thường – “Nghe vợ cầm d.a.o đuổi theo tới tận ngoài cổng, còn dí chạy vòng vòng khắp phố, hiện còn đang đòi hòa ly nữa cơ.”

“Nam nhân như đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời.” – Dương Tích Tuyết xùy một tiếng – “Ngụy gia bọn họ còn tưởng rằng bây giờ giống như lúc còn tiên đế tại vị ?”

Nói đến đây, hai nhớ tới phụ của Cửu Cửu chính là đế sư, vì liếc Cố Như Cửu, tiếp tục đề tài liên quan đến hoàng gia.

Cố Như Cửu đang dỏng tai lên , tự nhiên thấy hai đều im lặng nữa, nhân tiện tiếp: “Ngụy Quý thái phi con cái, may mà Thái hậu nhân từ giữ nàng ở trong cung dưỡng lão.

Thế nhưng nàng Quý thái phi quản trong nhà, thực sự là nhờ Thái hậu ân đức nên mới như .”

Trương Ngọc Cần cùng Dương Tích Tuyết lập tức ngây .

, Ngụy gia nháo loạn như thế chẳng tạo lý do giúp Thái hậu thu thập Ngụy Quý thái phi ỷ bản trẻ , luôn nghênh ngang hống hách mặt Thái hậu, ai lúc đang trốn góc nào ăn năn .

Thế nhưng… Cửu Cửu nghĩ những chuyện ? Hai nàng đồng loạt , thấy bộ dáng của Cố Như Cửu vẫn ngây thơ, vẻ mặt vui hớn hở, kìm lòng thầm nghĩ thể Cửu Cửu chỉ thuận miệng mấy câu, chứ suy nghĩ nhiều như ?

Ngay khi ba bọn họ đang còn bàn luận chuyện của Ngụy gia, trường ngựa bỗng xảy một chuyện ngoài ý .

Hiện giờ đang là lúc trăm hoa khoe sắc, ong mật bươm bướm và các loại côn trùng bay đến nhiều.

Một đàn ong mật bất ngờ từ trong bụi hoa bay cuốn theo ngựa của Lý tiểu thư khiến nàng té ngã ngựa.

Tư Mã tiểu thư đuổi theo lưng cũng vì thế mà liên lụy, tránh kịp cũng vấp ngã ngựa, cú ngã quá nặng, đầu đập mạnh xuống đất, gãy cổ c.h.ế.t tại chỗ.

Gãy cổ?

Cố Như Cửu ngây ngốc quản sự trường ngựa đang vội vã chạy tới chạy lui, hoảng hốt, trong lúc nhất thời quên mất chuyện xuống ngựa.

“Cửu Cửu.” – Dương Tích Tuyết thấy sắc mặt của Cố Như Cửu , dù sắc mặt của nàng hiện tại cũng chẳng khá hơn là bao nhưng vẫn nắm lấy tay của Cố Như Cửu an ủi: “Đừng sợ.”

Triệu quản sự lúc đầu đổ đầy mồ hôi lạnh, bắp chân run rẩy, hầu như ngất .

Thế nhưng bây giờ ông thể choáng váng, những phái về báo lên quan mà còn sắp xếp thỏa chuyện trường ngựa.

Tư Mã tiểu thư té ngựa dẫn đến gãy cổ c.h.ế.t ngay tại chỗ, Lý tiểu thư cũng đợi đến khi đại phu tới cũng trút thở cuối cùng, hai cô nương đại thế gia hiển hách nhất kinh thành đều mất mạng, kiếp của ông coi như xong .

Lúc ông cầu gì khác, chỉ cầu đừng liên lụy đến thê nhi phụ mẫu.

“Ông là quản sự nơi ?” – Một giọng êm tai của vị tiểu thư cưỡi con ngựa trắng chân lùn đột nhiên vang lên bên tai ông – “Ông mau phái kiểm tra thớt ngựa trong trường ngựa , đừng để thương nữa.”

Nghe thấy lời nhắc nhở của vị tiểu thư , Triệu quản sự vốn đang trong cơn tuyệt vọng dường như thấy ánh sáng, thoáng chốc bình tĩnh hơn nhiều.

Ông đ.á.n.h bạo về phía vị tiểu thư , bỗng ngây kinh ngạc, cứ tưởng thấy tiên đồng thường theo bên cạnh Huyền Nữ nương nương.

Ông thấy vị tiểu thư đáng yêu xinh xắn thanh thoát nhiễm bụi trần, nhiêu đó thôi cũng cho Triệu quản sự dám thêm nữa.

“Hạ quan bái kiến Cố Huyện quân.” – Ngay lúc thái bộc tự phái tới cũng đến nơi, dẫn đầu liếc mắt Triệu quản sự, đó xuống ngựa hành lễ với vị tiểu thư .

Triệu quản sự lập tức bừng tỉnh, thảo nào quý khí như , hóa chính là vị Cố Huyện quân.

“Chư vị đại nhân việc, tiểu nữ tiện quấy rầy, mời chư vị đại nhân tự nhiên!”

Tuy rằng cúi đầu nhưng Triệu quản sự nghĩ vị Cố huyện quân tựa hồ vẫn đang liếc ông.

“Vị quản sự vẻ chăm chỉ, cứ để ông mang đến trấn an thớt ngựa đang hoảng loạn .”

Chỉ một câu đơn giản như , giúp Triệu quản sự giữ cái mạng, trở thành vật hy sinh trong cơn lốc xúi quẩy .

 

 

Loading...