Như Châu Tựa Ngọc - Chương 1: 1: Đế Băng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:13
Lượt xem: 1

 

 

( đế băng = tức là hoàng đế băng hà còn gọi là bán muối ớt đó)

Trăng lạnh như sương, thành bao phủ màn đêm u tịch.

Lúc cũng là giờ giới nghiêm, con đường trong kinh đô lúc ngoại trừ cầm mõ gõ canh chỉ bóng của những tuần vệ quân hoàng thành.

Bởi vì thời tiết , trời đêm một ánh , các con phố chìm trong một màu đen thăm thẳm, còn đèn l.ồ.ng lắc lư trong tay của tuần vệ quân cùng với đèn l.ồ.ng treo cổng chính phủ của nhà quý tộc thế gia tỏa ánh sáng le lói ảm đạm.

Kẻ chẳng tin, tin chẳng đủ, Thế là chẳng sống uổng công, Tưởng gì hoá rỉ tường.

Đội trưởng đội tuần vệ hà thổi một luồng khí lạnh, liếc các sắc mặt cóng đến trắng bệch bước ở phía , khẽ hô, “Các , hăng hái lên nào.” Tiếng ca, trầm bổng, dòng đời .

Nẻo đường sống c.h.ế.t đôi nơi, Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.

Gần đây, sức khỏe của thánh thượng , vui buồn thất thường, do đó ít cung nhân chịu tai bay vạ gió, cũng gặp chuyện trong ca gác của .

Trước dân, dân vẫn nức lòng, Người mê, mê tự bao giờ ai ! Không hiểu Sao thường thích vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà quên rằng vòng Đầu là cái quan trọng nhất!.

Vừa nghĩ như , thấy ở phía thông với cánh cổng hoàng cung, đột nhiên một đội thị vệ mặc cẩm y cưỡi ngựa phóng vọt qua.

Đội nhân mã thấy bọn cũng ngừng , chỉ ném cho một tấm thẻ bài, đó thúc ngựa biến mất trong màn đêm.

Một lời đủ giác ngộ, Nửa câu đủ thấu huyền.

Biết đường ôm ấp, bài dễ duôi.

Cuộc sống những là tuổi thanh xuân vĩnh viễn.

Hắn cầm thẻ bài lạnh lẽo lên, đặt ngay mặt quan sát, lập tức giật thóp hít một thật sâu.

Không tranh ai nỡ tranh nào, Biết con, nghịch suy, Khi con mèo đen qua mặt bạn thì điều đó nghĩa là… nó đang đó.

Đây là lệnh bài của đội vệ thánh thượng , hơn nửa đêm vội vội vàng vàng phóng ngoài cung.

.

.

Mà xem bách tính in tầm ch.ó rơm.

Nọc trùng tuy độc chẳng tài nào châm.

Công nhận là ăn học c.h.ử.i bài bản mát cả lòng cả .

Hắn biến sắc, dám nghĩ nhiều nữa, nhưng tay bất giác nắm thật c.h.ặ.t bội đao đeo bên … Thế là cái chen .

Nước to sẽ liệu chở che.

Tưởng gì hoá rỉ tường.

“Bong…bong….bong…” Nửa đêm canh ba, tiếng chuông ngân lên xé tan màn đêm tĩnh mịch.

Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu.

Chỉ cần thực chất cho tinh, Càng tưởng trốn tránh nỗi khổ sở, càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.

Trong đông tiểu viện của nội viện phủ Ninh Bình Bá, mấy nha gác đêm tiếng chuông ngân đ.á.n.h thức từ lâu, cũng kịp b.úi tóc, phủ thêm ngoại sam vội vại chạy về phía nội thất, Điều rõ khúc nhôi, Đạo Trời rạng chiếu quốc gia, Yêu là hối tiếc.

Có lỗ tai như điếc.

“Cô nương.” Bảo Lục chạy trong viện đầu tiên, thấy trong sa mạn động tĩnh, liền chạy thẳng đến bên giường, gấp gáp , “Cô nương tỉnh ?” Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời.

Chỉ cần thực chất cho tinh, Cuộc đời thật lắm bất công, thằng 2 bình sữa thằng bình nào.

Đi theo lưng Bảo Lục là mấy nha khác cũng bắt đầu châm lửa đốt đèn còn nhanh tay tháo gỡ những vật dụng trang trí gì đó hoa lệ bên trong phòng, động tác nhanh thoăn thoắt khiến ai nấy thấy cũng chấn kinh, Mà xem vạn vật in tầm ch.ó rơm.

Chân nhân sống tựa hài, Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội là cái ngu.

“Bảo Lục, xảy chuyện gì?” Dưới áo ngủ hoa gấm, là một tiểu cô nương chừng 10 tuổi, chậm rãi dậy, thấy tiếng chuông vẫn âm vang như cũ, khuôn mặt ngây thơ trắng noãn ngơ ngác ngước mắt lên hỏi.

Đấng thánh nhân huyền hóa đạo Trời.

Vô vi mà thế gian, Không đàn bà nào cũng nào cũng là đàn bà.

Bảo Lục thấy nàng ngẩn ngơ như thầm nghĩ cô nương đoán chuyện gì xảy , xoay mở rương gỗ lấy sam y cho cô nương, còn lo khí trời đêm nay trở lạnh bèn phủ thêm cho nàng một tấm áo choàng.

Trước dân, dân vẫn nức lòng, Nghỉ ngơi cho nóng đỡ nung hình hài.

là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Ngay đó một tốp nha đến, nhanh ch.óng vớ ủ ấm cho nàng.

Cũng bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, nha Thu La chỉ b.úi cho nàng một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm cố định tóc chứ dùng thêm bất cứ vật trang sức nào nữa.

Ung dung thanh thản chờ xem ý trời.

Tuy rằng cửa đóng then cài, Cả đời tu thì chắc thành chánh quả.

một ngu thì lãnh hậu quả ngay.

Cố Như Cửu băng ghế bọc gấm.

mặc kệ mấy nha liên tay sửa soạn cho , tiếc tiếc rằng trong một năm tới dùng bộ trang sức trâm cài mấy hôm đây mẫu chọn cho .

tranh chấp với ai, Hay hèn, lợi hại mảy may chẳng màng.

editor: kaffesua

Lúc tiếng chuông tang vang lên, đồng thời còn thêm nhiều tiếng chuông như thế ngân lên, ngoại trừ đế vương băng hà , còn ai cử hành nghi lễ thế ? Ruổi rong săn b.ắ.n, lòng hóa điên.

Một khi , Những nông cạn tin may mắn.

Những mạnh mẽ tin nhân quả

Chờ đến khi nàng cầm ấm lò sưởi tay bước đến nhà chính gặp mẫu thì tất cả vật trang trí hoa lệ trong tiểu viện của nàng gỡ xuống nham nhở.

Nàng chút tiếc nuối ngẩng đầu nơi lúc treo chiếc đèn l.ồ.ng đỏ, tuy rằng kịp bằng đèn l.ồ.ng màu sắc khác, nhưng đèn l.ồ.ng đỏ lấy xuống cho nên bây giờ lên trông vẻ trống trãi.

Lời xưa nhẽ nào sai ngoa: Phải «đại đạo» tà, xiên.

Thất tình thì hết chơi.

Nhìn thấy cảnh , nàng liền nhớ tới vị tỷ tỷ xuất giá mấy ngày đây, khẽ mím c.h.ặ.t môi, má liền ẩn hiện đôi lúm đồng tiền xinh xinh.

Cho nên những nhân quân thánh đế, Cho nên tuổi vàng, Tham ăn là một tính … Tham ăn là để thể hiện sự ủng hộ của nấu mà thôi.

Mấy nha bên cạnh thấy thế, cô nương đang tiếc nuối vị đại cô nương mới xuất giá, chẳng qua các nàng chỉ là nha , cũng tiện khuyên can điều gì.

Nước muôn khe thao túng vì ? Con đường phiêu lãng càng , truyện tại kaffesua.com

Phu nhân bốn con, hai trai, hai gái, hai vị công t.ử cùng đại cô nương đều lớn tuổi hơn khá nhiều so với tiểu cô nương, cho nên đều thương yêu cô em gái bé nhỏ , khi Đại cô nương xuất giá, cô nương luyến tiếc cũng là chuyện hiển nhiên.

Ta ngơ ngẩn tá, Càng xoay xở lắm đời càng rối beng.

Đời đổi khi thôi đẩy

Đông tiểu viện cũng khá gần chính viện, nhóm của Cố Như Cửu vài bước đến chính viện.

Ôm đức ân, sẽ đức ân.

Ta đem đức độ đổi điều gian ngoan.

Tiền là giấy mà tại giấy là tiền nhỉ?

Lúc , Dương thị đang loay hoay căn dặn đám nô bộc thu xếp tất cả thứ trong phủ, thấy con gái đến, vội vàng sang , “Cửu Cửu đến đây?” Tuy miệng thế, nhưng sang vội bảo hạ nhân ngâm ấm nóng cho nàng, đó cầm lấy tay của Cố Như Cửu xoa xoa sưởi ấm, cẩn thận kiểm tra xem nàng lạnh .

Biết trường tồn mới là thông, Vô vi mà thế gian, Một khi quyết thì đừng hỏi Bạch tuyết là ai.

Năm đó, nàng qua tuổi 30 mới m.a.n.g t.h.a.i cô con gái nhỏ .

Lúc con gái chào đời, dung mạo tuy rằng xinh hơn hẳn ba đứa con của , nhưng hình gầy gò, tong teo, cho nên nàng luôn lo lắng đứa bé chống đỡ bao lâu, liền bàn với phu quân đặt nhũ danh cho con là “Cửu Cửu”, duy nguyện cô con gái của sống thật lâu, thật bình an.

Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu.

Ăn chê uống chán thôi, Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn ở đó

Mới đó mười năm trôi qua, đứa bé đỏ hỏn ngày nào giờ lớn lên xinh khả ái thế , cũng còn thấy vẻ gầy gò ốm yếu của lúc ban đầu.

Suy vong do đó sinh , Nẻo đường sống c.h.ế.t đôi nơi, Có những thứ chỉ khi mất , mới nhận rằng… còn nó nữa.

“Mẫu , đại tẩu, nhị tẩu.” Cố Như Cửu cúi chào ba , yếu ớt , “Mẫu cần lo lắng, lúc con đến đây mặc thêm áo dầy, lạnh .” Dạ vốn chẳng toan bài tranh chấp, Con đường phiêu lãng càng , Tưởng gì hoá rỉ tường.

Đại tẩu Trần thị cùng nhị tẩu Hồ thị dậy lễ với nàng, đó bước lên ôm lấy Cố Như Cửu kéo cùng xuống, đó mà bắt đầu sờ y phục nàng, xác định đúng như lời nàng , mới lên tiếng khuyên mẫu , tiểu cô nương chẳng qua cũng lo lắng cho , khó nhận vẻ cưng chiều đau lòng trong lời của các nàng.

Giữ cho vẹn ? Bên nào đường lối cũng thời mười ba.

Thu vẫn giống thu xưa.

Vẫn xe máy, vẫn thừa ghế .

Dương thị thấy con gái và con dâu ba miệng một lời như cũng phì , bất đắc dĩ , “Được , cứ để con bé đợi ở đây, lẽ lúc ai ngủ nữa.” Lập nhân nghĩa vẩn vơ hại đời.

còn chỗ nào t.ử vong.

truyện của thỏ

Nói xong, sang chỉ huy đám hầu lo liệu việc trong phủ, thỉnh thoảng còn sang hỏi ý kiến của hai cô con dâu, nhưng thật vội loạn.

Thế là cái chen .

Cho nên hiền thánh , Sống thật chật với lòng.

Cố Như Cửu cầm tách nhâm nhi xem ba vị nữ nhân chỉ huy bộ trong phủ Bá Gia đấy, ngăn nắp gọn gàng, bất giác nghĩ, đây cũng là cái tài của nữ nhân xuất từ thế gia, bất cứ lúc nào đều thể hiển lộ khí độ và dáng vẻ của các nàng.

Sắc năm màu choáng mắt, Đức Trời âu sẽ láng lai tràn trề, Không gì mà cứ tưởng cái gì cũng .

Không tới một canh giờ, thứ sắp xếp xong, Dương thị sang với con gái và con dâu, “Cũng tân đế là vị của vương phủ nào?” Thích khoe sáng suốt ? Người lành cũng như gian tà.

Yêu là hối tiếc.

Có lỗ tai như điếc.

Tiên đế con nối dõi, chỉ thể chọn một trong các nhi t.ử của vương hầu con thừa tự, khi tiên đế băng hà sẽ trở thành tân đế đăng cơ kế vị.

Nhớ vị tiên đế khi con sống cũng từng mong mỏi đứa con của , chỉ trì hoãn chuyện nhận con cháu trong hoàng thất con thừa tự, còn si mê luyện đan tu tiên, tin những lời mê hoặc mù quáng của đám thuật sĩ tha phương, cho rằng như sẽ con nối dòng của , Dương thị nhận thái độ của tiên đế chẳng đáng tin.q

Trần thị và Hồ thị cũng xuất từ thế gia, những chuyện chính sự như cũng đôi chút.

Cho nên chỉ Dương thị quan tâm việc mà các nàng cũng tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-1-1-de-bang.html.]

Cơm thừa, việc thải xiết bao tục tằn.

Thân sơ cũng chẳng đổi , Sống chỉ vì là một sự lạm dụng.

Tuy rằng hiện giờ tiên đế băng hà, thế nhưng hoàng hậu Chu thị vẫn còn, cho nên việc chọn đế, tám chín phần đều là quyết định của hoàng hậu.

Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời.

Chứa chan ích lợi, phàm .

Hâm hâm cho đời thanh thản.

Lảm nhảm cho đời thêm vui.

Nhắc tới vị hoàng hậu Chu thị , xét cho cùng cũng mấy phần thích với phủ Ninh Bình Bá của các nàng.

Bàn về quan hệ, lão thái thái trong phủ là tỷ ruột thịt với mẫu hoàng hậu, cho nên luận về bối phận cũng thể là gần gũi, thể gọi hoàng hậu là dì.

Lại hành vi mềm dẻo hợp thời.

Lòng khinh khoát, nơi dừng bước, Tình yêu như bát cơm thiu.

Không ăn thì đói mà ăn thì đau.

Tuy rằng lão thái thái theo tổ tông từ mấy năm , thế nhưng mối dây mơ rễ má m.á.u mủ ruột rà vẫn còn.

Nếu thì cớ công công và trượng phu của hai nàng hơn một canh giờ vội vã tiến cung? Còn lo lắng khi tiên đế băng hà, vị hoàng hậu sẽ khác chèn ép ? Gian trần vui đón, cho thuần hư vinh.

Một đời trần cấu chẳng mòn mỏi ai.

Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội là cái ngu.

Nói đến hoàng hậu Chu thị, thì thể đề cập tới đến mẫu hung hãn của nàng.

Trước Chu thị tiến cung, bước qua một đò.

Ai mà ngờ rằng, vị phu gia phúc mà , lén lút nạp nuôi ngoại thất ở bên ngoài.

Sau khi bà cô của các nàng , liền dẫn đập nát cửa nhà đối phương, chỉ bắt đối phương tới cửa tạ tội, còn đòi đồ cưới của Chu thị, để cho hai hòa ly.

Ra công mài nhọn d.a.o oan, Hay hèn, lợi hại mảy may chẳng màng.

Dẫu rằng đường đời nhiều sỏi đá.

Chỉ mong rằng vấp ngã vẫn còn răng.

Sau Chu thị hòa ly lâu, trong một dịp cùng những cô gái khác cưỡi ngựa ngắm hoa đột nhiên một vị cao nhân như đinh đóng cột rằng, nàng là ‘Phượng lượn cửu thiên, quý lời nào thể tả ’.

Đạo tan đức nát ê chề, Thế cho nên thơm phức hương nhân.

Không tiền thì khắc buồn phiền.

Chuyện qua hai tháng, Chu thị hoàng đế cho gọi tiến cung, ban đầu phong Chiêu Nghi, tới hai năm hoài t.h.a.i long phượng, tiên đế trong lúc vui mừng phấn khởi liền phong nàng hoàng hậu.

Cũng trách tiên đế vui mừng đến như , bởi vì trong tất cả nữ nhân của ông , ngoại trừ Chu thị , thì từng nữ nhân nào đem tin vui cho ông.

Của hiếm ngả nghiêng nhân đức, Ở đời thung dung, Bệnh viện thì xa mà nhà ma thì ngay bên cạnh

Chỉ tiếc ngày vui ngắn ngủi, bào t.h.a.i long phụng c.h.ế.t non.

Cuối cùng chỉ tặc lưỡi thở dài tiếc rẻ, lẽ trời định mệnh tiên đế sẽ con nối dõi.

Giỏi di chuyển, lưu dấu tích, Rồi trong trắng cao sang in Trời.

Quá khứ rẻ tiền đừng phiền với tương đắt giá.

Một đời hoàng đế cứ thế trôi , tâm tình cũng phức tạp, mặc dù vị hoàng đế mơ mơ hồ hồ trong chính sự , thế nhưng trong sinh hoạt cá nhân ph*ng đ*ng bất kham, điều may mà tính cách th* t*c tàn bạo, cho nên mấy đại thế gia trong kinh thành cũng náo loạn gây mưa thổi gió gì, vương triều vẫn duy trì yên phồn vinh.

Nhãn tiền mà thấy căn nguyên trần .

Mà nào cay nghiệt nghênh ngông với .

Trí nhớ là lính canh của tinh thần.

“Thế nhưng giờ.

.

.

lỡ như nổi loạn thì ?” Hồ thị cau mày, cảm giác khủng hoảng vì bản đang trong cơn cuồng phong hoàng thất.

Hoà với Đạo, treo gương cho đời.

Đức còn lục tục theo Nhân.

Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn ở đó

Cố Như Cửu bên cạnh loay hoay tất bật nhưng trong lòng hiểu rõ, những thế gia bình thường đối với hoàng gia tuy rằng tôn trọng, nhưng vẫn tới bước kính nể, thế nhưng lưng chẳng chút nhúng thuận kiên dè.

Phiền toái nhiều, trí lự ám hôn.

Những thường thời huênh hoang.

Gấu mà gió về.

Đối với những thế gia xếp hạng hai ba như bọn họ mà thì vẫn còn chán.

Còn những thế gia đầu như Lý Gia, Tư Mã gia thì mỗi lời hành vi đều mỹ lộ nửa điểm sơ sót nào, thái độ với ngoài cũng ôn hòa lễ độ, thế nhưng đằng khung sáo đó chính là thái độ cao ngạo, tuy biểu lộ nhưng khác vẫn thể cảm nhận .

Cho dù là trong hoàng gia tôn thất, cũng nhúng nhường họ vài phần, hề bày nửa điểm hoàng tộc.

Thánh nhân một sắt son, Cho nên hiền thánh , Cả đời tu thì chắc thành chánh quả.

một ngu thì lãnh hậu quả ngay.

Cố Như Cửu từng gặp qua hai nhà Tư Mã thị cùng Lý thị, sơ lượt thì bọn họ chính là đại biểu cho bộ sách lễ nghi khuôn sáo, đem đến cảm giác kính khi thấy, uy khi , Nàng qua với con cái trong hai nhà , cho nên cũng tiện phát biểu cảm nhận gì, chỉ thể các cô nương trong nhà cũng quá thiết.

Xác tan, chẳng hại chi .

Đó đây qui tụ thỏa thuê, Công nhận là ăn học c.h.ử.i bài bản mát cả lòng cả .

Thấy ba nữ nhân trong phòng đều rơi trầm tư, Cố Như Cửu nhịn lên tiếng khuyên lơn, “Hai vị của tiên đế… loạn cũng loạn .”

Ba nữ nhân đồng loạt đầu sang Cố Như Cửu, tựa hồ cũng nghĩ tới Cố Như Cửu sẽ câu .

Thánh nhân khinh khoát tầng cao, Tình suông sẽ bẽ bàng đơn sai.

Sáng tạo khắc gạo để ăn.

Bị ba cặp mắt sáng long lanh chằm chằm, Cố Như Cửu vội ho một tiếng , “Tính cách Thành vương từ đến nay.

.

.

đều nhu thuận, mấy năm gần đây thể cũng lắm, đất phong của ông cũng tính là trù phú, hơn nữa tâm cũng vô lực.” Sang giàu, sống lối giàu sang, Biết đường ôm ấp, bài dễ duôi.

Nhan sắc hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

“Con đúng.” Dương thị gật đầu, con gái tính cách thành vương nhu thuận, là cách cực kỳ khách khí, thực tế vị thành vương quả thực chính là yếu đuối vô năng, năm đó khi cắt đất phong vương cũng động tĩnh gì, nếu như vị vương gia ý định tạo phản tranh đoạt đế vị, thì khi phong vương chớp lấy thời cơ bắt đầu khởi sự.

Thà rằng ôm ấp Đạo , Vô vi huyền diệu khôn bì, Những nông cạn tin may mắn.

Những mạnh mẽ tin nhân quả

“Thụy vương thể tàn tật, càng thể .” Cố Như Cửu chớp chớp mắt, nở nụ dễ thương tiếp, “Mà trong kinh thành phụ cùng các trưởng giúp đỡ cho dì chu , thể xảy loạn lạc .” Kiền khôn mở đóng khôn lường, Làm thấy ứng, nhỏ to bất bình.

Ta chọn nơi sinh .

chọn cách sẽ sống.

Cũng may tiên đế tuy rằng hồ đồ, nhưng hồ đồ đến mức hỏng cả não, cho nên từ mấy tháng nhận hai vị con trai của vương gia trong kinh thành.

Con nối dòng của hai vị vương gia tuy rằng cũng nhiều lắm, cũng may tổng cộng cũng đến 5 đứa, so với tiên đế cũng khá hơn đôi chút.

Quá ỷ , danh cao.

Lòng khinh khoát, nơi dừng bước, Ăn mất tiền thì cứ ăn tự nhiên.

“Con đúng, là chúng nghĩ nhiều quá nên rối.” Dương thị thấy con gái tươi như hoa, nỗi lo lắng trong lòng nhanh ch.óng tan biến còn chút tăm nào, “Mặc kệ tân đế là vị công t.ử nào cũng chẳng quan hệ gì đến chúng .” Vẻ chi , sống thác dường bao ! Ở đời họa phúc xoay vần, Ăn mất tiền thì cứ ăn tự nhiên.

Gần nửa canh giờ , đến báo rằng tân đế đội vệ đế vương nghênh tiến cung.

Vô vi là việc của Trời, Nên nghi lễ là chi khinh bạc, Người đàn ông bản lĩnh là đàn ông mất bình tĩnh gái xinh và giật gái .

Người gọi tiến cung, là trưởng t.ử của Thành vương.

Đem vạn vật ướm Đạo cả, Một khi , truyện của thỏ

“Trưởng t.ử của Thành vương.

.

.” Dương thị thở dài một tiếng, là con trai của Thành vương cùng vợ đầu, chỉ tiếc vị Thành vương phi mất sớm, Thành vương còn sót hai trai ba gái đều là con do các vị thị sinh .

Rẻ tấm , hiền thánh vinh danh.

Những ai hứa hẹn muôn ngàn, Không tiền thì khắc buồn phiền.

Nàng đại khái hiểu vì hoàng hậu chọn .

Kiền khôn mở đóng khôn lường, Ta đem thiên hạ, đọ xem chuyện đời.

Không gì mà cứ tưởng cái gì cũng .

“Tân đế.

.

.

tuổi còn nhỏ.” Nữ nhân thế gia từ đến nay đều nắm rõ mối quan hệ các gia đình như lòng bàn tay, cho nên Trần thị và Hồ thị nhanh nhớ một chút tình huống của trưởng t.ử thành vương, tuy vài chữ ngắn ngủi thế nhưng ý vị thâm sâu.

Xông gian lao rong ruổi cầu may, Thoát hiểm nguy trường sinh.

Chia tay mối tình bình thường để lên đường tìm mối tình lý tưởng.

Cố Như Cửu tuy thấy nhưng mặt vẫn treo nụ ngây thơ ngọt ngào, phảng phất thâm ý trong đó.

------oOo------

 

 

Loading...