Nhóm Tổ Tiên Cầm Dao Bắt Tôi Phải Nấu Ăn - Chương 40: Công Thức Món Kho - "nào, Thử Xem Cái Nào Ngon?"

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:31:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Qua Trung thu, thời tiết bỗng nhiên nóng trở , thậm chí còn hơn cả tháng bảy tháng tám đó một bậc.

 

Hôm nay là thứ Hai, Tôn Bảo Bảo mở điều hòa trong phòng hết công suất, khoác một chiếc chăn mỏng bàn học tra cứu tài liệu.

 

Ý tưởng về món kho (lỗ vị) lởn vởn trong đầu cô lâu , chỉ tiếc là quy trình.

 

"Bảo Bảo, ăn lựu ?"

 

Cửa truyền đến tiếng gõ, tiếp đó cửa mở , Lâm Văn Tâm bưng một cái bát .

 

"Nhìn , bóc sẵn ."

 

Tôn Bảo Bảo đầu , quả nhiên một bát đầy ắp lựu, kinh ngạc hỏi: "Cậu gọi ship siêu thị ?"

 

Chung sống mấy ngày nay Tôn Bảo Bảo cũng coi như hiểu rõ Lâm Văn Tâm , giống cô, tuyệt đối là kẻ thể thì , thể thì .

 

Hôm nay là ngày nghỉ của Tôn Bảo Bảo, nhưng là ngày việc bận rộn nhất của cô , đủ loại chụp và cắt dựng video đủ cho cô bận rộn , còn nhàn hạ thoải mái mà bóc lựu.

 

Lâm Văn Tâm xua tay: "Không mua , là cây lựu trong vườn rau của đấy." Nói đột nhiên kích động, "Chị A Huệ hôm nay Thượng Long Thôn tay xé... , là thương lượng chuyện ly hôn , cho nên hai đứa nhỏ tớ giúp thím Tần trông nửa ngày.

 

Bát lựu là để tiêu hao tinh lực của hai đứa nhỏ nên bắt chúng nó bóc đấy."

 

lúc đó theo xem, đây chính là náo nhiệt lớn, chỉ tiếc là lý do chính đáng gì.

 

Tôn Bảo Bảo cũng là thích hóng hớt, trong lòng nhất thời chút ngứa ngáy...

 

Ngày mai nhất định hỏi chị A Huệ!

 

·

 

Thượng Long Thôn.

 

Một chiếc xe van từ từ dừng cửa nhà họ Ngụy.

 

Trên xe tiên bước xuống một , vóc dáng cao lớn, qua đằng đằng sát khí.

 

Tiếp đó bước xuống một , là Tần Huệ.

 

Cô vội vàng giữ c.h.ặ.t họ: "Anh, ngàn vạn đừng động thủ nhé, trong nhà camera đấy."

 

Người đàn ông cao lớn tên là Tần Cương, là họ của Tần Huệ. Nghe em gái Tần Cương thu liễm một chút, miễn cưỡng gật đầu.

 

Tần Cương là tài xế đường dài, mấy ngày Tần Huệ về Vọng Thiên Thôn thì Tần Cương khéo đang chở hàng bên ngoài, theo bác cả đ.á.n.h tên đàn ông ch.ó má , lúc trong lòng đang nín một bụng tức.

 

Ngoài hai , trong xe lục tục bước xuống vài , nếu cảnh sát giao thông ở đây, chắc chắn sẽ kiểm tra.

 

Mẹ Ngụy lúc đang ở trong phòng khách tháo vỏ chăn giặt, trong miệng còn lẩm bẩm hai ngày nay khách khứa càng ngày càng ít.

 

Thậm chí mấy ngày nay nhà bà lấy một khách, từng tình huống như bao giờ!

 

Có điều, mấy hôm hỏi những khác trong thôn, khách của nhà khác cũng ít hơn , điều chứng tỏ vấn đề của riêng nhà họ.

 

"Rầm rầm rầm!" Một trận tiếng gõ cửa truyền đến.

 

Mẹ Ngụy vội vàng từ cửa sổ ngó ngoài, lờ mờ thấy cửa sắt nhà một đám đó, ít nhất cũng sáu bảy .

 

Là khách ?

 

Trong lòng bà vui vẻ, nhưng kỹ , trong góc thế mà là con dâu cũ của bà !

 

Trong nháy mắt, nụ mặt đông cứng .

 

"Rầm rầm rầm" Tần Cương gõ cửa sắt vang, "Mở cửa mở cửa!"

 

Mẹ Ngụy thấy đám , trong lòng vẫn chút sợ hãi, vội vàng gọi điện thoại bảo hai cha con đang uống ở nhà nào mau về.

 

Tiếp đó đem gậy gộc trong nhà đặt ở chỗ dễ thấy, uống ngụm nước đè nén chút căng thẳng trong lòng, lúc mới chậm rãi cửa nhà.

 

"Ôi chao, là thông gia..."

 

"Ai là thông gia với bà!" Tần Cương mạnh mẽ đẩy cửa , suýt chút nữa đẩy Ngụy ngã chổng vó.

 

Mẹ Ngụy cũng nổi giận, chuyện của hai vợ chồng quả thực là con trai bà sai, nhưng quy căn kết đáy vẫn là do Tần Huệ đẻ.

 

Chỉ một đứa Niuniu, nhà họ xây cái nhà lớn thế tác dụng gì, những ruộng đất đồi núi để cho ai!

 

vẫn não, lúc nhà , thể cứng, nếu chịu thiệt chắc chắn là bà .

 

Mẹ Ngụy hồi lâu mới nặn một nụ : "Cái đó, đều trong chuyện , bên ngoài nóng lắm, cứ mãi cũng ."

 

Tần Cương hổ báo cáo chồn còn nữa, lập tức Tần Giang Hải bên cạnh kéo , thần sắc bình tĩnh : "Vào ."

 

Hôm nay chỉ đến để ly hôn.

 

Tần Giang Hải lên tiếng, tất cả đều trong.

 

Người theo Tần Giang Hải đều là họ hàng thích, ví dụ như Tần Cương, là cháu trai ông; như hai đàn ông tráng niên mặt mày sa sầm phía , là cháu trai của thím Tần; còn mấy đàn ông tóc bạc, là em và em vợ ông...

 

Những năm xưa đều tới nhà họ Ngụy, căn bản cần Ngụy dẫn đường, trực tiếp khách khí xuống trong phòng khách.

 

Mẹ Ngụy thời gian, trong lòng chút lo lắng, nhưng lúc đàn ông trong nhà về, đối mặt với sự hổ thị đăm đăm của nhà họ Tần, chỉ đành nuốt xuống cục tức, vẻ thoải mái.

 

"Thực chuyện quả thực là của thằng Huy nhà , nhưng... nhưng cũng còn cách nào, dù A Huệ và thằng Huy tình cảm cũng chẳng , hơn nữa bên ngoài cái bụng vẫn là một sinh mạng a."

 

Mẹ Ngụy lời gian nan, thật so với phụ nữ bên ngoài, bà vẫn thích Tần Huệ hơn.

 

Một là nhà Tần Huệ ở ngay thôn bên cạnh, họ hàng một đống lớn, bất kể là mấy năm thằng Huy thuê thành phố nhà họ mở homestay, đều ít nhờ nhà họ Tần giúp đỡ.

 

Hai là bản Tần Huệ thật là , cơm nước trong nhà , quần áo cũng giặt. Ngày thường Tần Huệ ở đây, bà đều vô cùng nhẹ nhàng. Đâu giống mấy ngày nay, bà sắp việc nhà cho mệt đến sinh bệnh.

 

bên ngoài , là qua một đời chồng...

 

Thậm chí còn lớn hơn thằng Huy năm sáu tuổi, bà thật sự hiểu tại thằng Huy coi trọng bên ngoài mà bỏ rơi Tần Huệ.

 

Có điều một điểm, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cháu trai của bà , chỉ điểm thôi là thể thắng Tần Huệ nhiều .

 

Thím Tần Ngụy với ánh mắt như ăn tươi nuốt sống bà , những lời đàn ông trong nhà tiện mắng, nhưng bà thì thể mắng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhom-to-tien-cam-dao-bat-toi-phai-nau-an/chuong-40-cong-thuc-mon-kho-nao-thu-xem-cai-nao-ngon.html.]

 

"Theo ý bà thì A Huệ nhà còn gánh vác một phần trách nhiệm? Bà lớn tuổi thế lời hổ !"

 

Mẹ Ngụy biến sắc: "Bà thông gia..."

 

Thím Tần vạn phần ghét bỏ cắt ngang lời bà : "Đừng gọi là bà thông gia, trong lòng chúng đều rõ.

 

Hôm nay chúng đến là để bàn chuyện ly hôn."

 

Lời , Ngụy lập tức im thin thít như hũ nút.

 

Cái bụng bên ngoài lớn , thể đợi thêm nữa.

 

Cho dù nhà họ Tần nhắc đến chuyện , thì nhà họ cũng nhắc.

 

" ly hôn thì ly hôn..."

 

Tim Ngụy lập tức treo lơ lửng.

 

"Tài sản luôn chia." Thím Tần lạnh lùng .

 

Nhà họ mới thèm khát loại đàn ông , mau ch.óng ly hôn là nhất, nhưng cũng thể để gã đàn ông chiếm hời.

 

Mẹ Ngụy , mạnh mẽ dậy, nhưng đối mặt với mấy đôi mắt âm u, n.g.ự.c tức giận phập phồng, nhưng thể dịu giọng, thậm chí lộ nụ : "Cái để thằng Huy và A Huệ thương lượng, hai đứa nó bao nhiêu tiền hai ông bà già chúng rõ."

 

Tần Giang Hải , "Chúng là tiền của A Huệ và Ngụy Thành Huy.

 

A Huệ nhà việc ở nhà họ Ngụy các bao nhiêu năm nay, khoản tiền tính toán một chút..."

 

Ngoài cửa.

 

Hai cha con hẹn mà cùng bước chậm , chỉ Ngụy chột , mà ngay cả hai họ cũng chột , Ngụy Thành Huy đ.á.n.h một càng chột hơn.

 

Hiện giờ vết thương còn lành hẳn .

 

"Nghe việc ăn của thôn chúng giảm nhiều, nhưng việc ăn của Vọng Thiên Thôn lên ít." Ngụy Thành Huy ho khan hai tiếng, vài câu để chuyển chủ đề.

 

Cha Ngụy gật đầu, "Vọng Thiên Thôn gần đây mở thêm mấy cái nông gia trang, ăn cũng tệ."

 

So sánh thì nông gia trang của thôn họ xong .

 

Nhắc đến chuyện , hai cha con liền cùng nhớ tới lời trưởng thôn , bảo là Vọng Thiên Thôn mở một tiệm cơm.

 

Quan trọng là tiệm cơm đó ăn chịu , mỗi ngày đều giới hạn lượng mà vẫn một đống đến, kéo theo cả homestay và nông gia trang của Vọng Thiên Thôn cũng thơm lây.

 

Đây đối với Vọng Thiên Thôn là chuyện , nhưng đối với Thượng Long Thôn bọn họ thì chính là chuyện chặn đường tài lộc.

 

Chặn đường tài lộc của khác xưa nay chuyện nhỏ, nhưng chuyện cố tình thôn họ chiếm lý, Vọng Thiên Thôn cũng chẳng dùng thủ đoạn gì, ngay cả tìm trưởng thôn Vọng Thiên Thôn giao thiệp cũng mở miệng .

 

sự việc luôn giải quyết chứ?

 

Cục tức luôn xả chứ?

 

Xả ai đây, tự nhiên là cái gì mà Tôn Gia Phạn Điếm .

 

Đó chỉ là một con bé hai mươi mấy tuổi mở, rau dùng mỗi ngày còn là rau Thượng Long Thôn bọn họ trồng...

 

Điều kiện thuận lợi thế mà bọn họ còn xử lý , thì mất mặt c.h.ế.t .

 

Tôn Bảo Bảo lúc đang điều chỉnh công thức món kho ở Vọng Thiên Thôn ngờ sắp một cái nồi từ trời rơi xuống đầu .

 

Trong bếp, Tôn Bảo Bảo bày đủ loại hương liệu lên bàn, đó dùng túi vải xô đựng , lượt bỏ từng nồi kho hầm nấu.

 

Đợi hầm nấu xong, nếm thử mùi vị, đổi hương liệu, mất mấy ngày trời, cô mới điều chỉnh vài loại khẩu vị khác .

 

"Nào, thử xem cái nào ngon?"

 

Tôn Bảo Bảo đặt ba cái đĩa nhỏ mặt Tiểu Nguyệt Lượng, trong mỗi đĩa nhỏ đều đặt một cái cánh gà kho xong.

 

Tiểu Nguyệt Lượng nuốt nước miếng, đặc biệt chú trọng ngửi ngửi cả ba bát, cuối cùng cầm lấy cái ở giữa .

 

Cánh gà khi kho màu đỏ sẫm ngả đen, bề ngoài cũng nát nhừ, ngửi thấy một mùi thơm nồng đậm của nước kho.

 

Tôn Bảo Bảo động tác của Tiểu Nguyệt Lượng là , trong ba cái, cái ngửi thấy mùi thơm nhất là cái ở giữa.

 

Tiểu Nguyệt Lượng thử c.ắ.n một miếng, c.ắ.n bỏ lớp da bên ngoài, lộ thịt bên trong mang theo chút màu đỏ.

 

Đây là do màu của nước kho ngấm trong cánh gà.

 

Tôn Bảo Bảo tràn đầy mong đợi, chống cằm Tiểu Nguyệt Lượng: "Nói cho chị , mùi vị thế nào?"

 

Tiểu Nguyệt Lượng chậm rãi nuốt xuống, biểu cảm mặt rõ ràng như lúc ngửi.

 

Cô bé uống ngụm nước, lau tay: "Ăn ngon bằng ngửi."

 

Tôn Bảo Bảo nhíu mày: "Không ngon chỗ nào?"

 

Tiểu Nguyệt Lượng bĩu môi, dáng vẻ chút ghét bỏ: "Mang theo chút vị đắng."

 

Tôn Bảo Bảo "hít" một tiếng, nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Nguyệt Lượng:

 

"Em gì cũng đừng lộ biểu cảm chứ, tổn thương lòng chị quá."

 

Cô thời gian gần đây đều cho Tiểu Nguyệt Lượng ăn món ăn xuất phẩm từ gian, nuôi cho khẩu vị của con bé kén chọn lên ít. Trước những món ăn còn ăn ngon lành, giờ đều lọt nổi mắt nữa .

 

Tiểu Nguyệt Lượng chu mỏ, cầm lấy cánh gà bên trái. Ăn hai miếng bỏ xuống, uống ngụm nước đun sôi để nguội ăn cái bên ...

 

Tôn Bảo Bảo tập trung tinh thần cô bé, mắt sáng lấp lánh: "Nói thử xem."

 

Tiểu Nguyệt Lượng nghĩ hai ba giây, chỉ cánh gà bên : "Cái ngon nhất."

 

Tôn Bảo Bảo chớp mắt: "Tại , chi tiết xem."

 

"Cái ở giữa đắng và mặn, cái bên trái ngấy quá, chỉ cái bên là còn ."

 

" mà," Tiểu Nguyệt Lượng cầm cái bên ăn một miếng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên : " mà thịt cái dắt răng..."

 

 

Loading...