Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 474: Phái Thỏ Phe Ta Ra Trận, Nam Nhân Bất Lực!

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy Diệp Tố, Vân Tiêu ngẩn hồi lâu.

Quả thực là Ngu Tinh Vũ khen ngợi một con Ma Long như , nên phản ứng thế nào, cảm giác duy nhất chính là —— Tiểu sư thật sự là quá lợi hại!

Không tiện để Ma Long thấy cuộc chuyện của bọn họ, âm thầm truyền âm linh thức.

Vân Tiêu: “Tiểu sư khen rồng như , riêng tư khen Thẩm nhị thành cái dạng gì , rồng đều chịu nổi, huống chi là Thẩm nhị! Tiểu sư nhất định là dựa cái miệng khéo léo cưa đổ Thẩm nhị, mới ngủ phục Thẩm nhị!”

Bạch Nhiễm tán thành lời của Vân Tiêu, cũng khen ngợi: “Tiểu sư quả nhiên lợi hại, còn từng thấy ai vỗ m.ô.n.g rồng bao giờ, xem riêng tư, tiểu sư quả thực ít khen Thẩm nhị, đều là kinh nghiệm khen cả.”

Cửu Khanh cảm thán: “Lão t.ử cũng khen một con rồng như , nhưng nhiều từ khen rồng như thế a! Cái đầu nhỏ của tiểu sư đều nghĩ thế nào !”

“Mấu chốt là tiểu sư khen một trận như , ánh mắt con Ma Long tiểu sư cũng khác , các ngươi nó cứ chằm chằm tiểu sư như , đang đ.á.n.h chủ ý lên tiểu sư chứ?”

Khương Diễn tự nhiên chú ý biểu cảm của Ma Long, cảm thấy thể tin nổi: “Lão t.ử chỉ dùng vũ lực thuần phục một con rồng, từng dùng miệng khen phục một con rồng!”

“Nếu thật sự thể khen một con rồng đến phục sát đất, lão t.ử nhất định học hỏi tiểu sư mới !”

Vân Tiêu yên lặng gật đầu: “Lão tứ sai, tính rồng cao ngạo, từ xưa đến nay chỉ rồng là khó thuần phục nhất, chúng cũng kết khế ước với .”

“Một phen khen ngợi của tiểu sư tuy như dỗ con rồng đến tâm hoa nộ phóng, cũng đến mức đ.á.n.h chủ ý lên tiểu sư tiểu sư khế ước, đây chính là một con Ma Long.”

Mấy Bạch Nhiễm truyền âm, cảm thấy lời Vân Tiêu lý: “Lão tam , cho dù con Ma Long nguyện ý kết khế ước với tiểu sư , thực tế cũng kết .”

“Đừng quên tiểu sư khế ước một con thần thú Ngoa Thú, tu sĩ chỉ thể một con bản mệnh linh thú.”

Cửu Khanh cho là đúng: “Tuy rằng tiểu sư thể khế ước nữa, Thẩm nhị vẫn khế ước bản mệnh linh thú ?”

“Thẩm Xác tên tiểu ma đầu đó dám cướp tiểu sư với Thẩm nhị, bây giờ Thẩm nhị cướp Ma Long mà tiểu ma đầu trúng thì chứ! Cái gọi là ăn miếng trả miếng, chọc tên tiểu ma đầu tức c.h.ế.t mới lạ!”

Một câu của Cửu Khanh, lập tức đ.á.n.h thức mấy .

Khương Diễn: “Chủ ý của tiểu cửu thật tồi! chữ cướp , lão t.ử cho rằng dùng lắm, Thẩm Xác tên ma đầu còn bắt con Ma Long , Thẩm nhị là cướp ? Cái gọi là mỗi dựa bản lĩnh mới đúng!”

Cửu Khanh , vội vàng đổi lời: “ đúng đúng, là lão t.ử dùng từ thỏa đáng, cái gọi là mỗi dựa bản lĩnh.”

“Thẩm nhị so thực lực với Thẩm Xác, cộng thêm cái miệng khéo léo của tiểu sư , bắt Ma Long nghĩ đến vấn đề lớn! Lão t.ử xem trọng Thẩm nhị!”

Bạch Nhiễm ánh mắt khẽ động, đột nhiên nghĩ tới điều gì: “Tiểu cửu đúng, nhưng thiếu .”

“Mấy các ngươi đừng quên, chỉ tiểu sư cái miệng khéo léo, con Ngoa Thú của tiểu sư càng gọi là lợi hại.”

“Hôm đó tuy ở Linh Thú Viên, nhưng chuyện gì xảy vẫn , chỉ con lừa của Tô sư tỷ là vì Ngoa Thú lừa ba hai câu mà khế ước, con thánh thú nai con của Diệp sư , cũng là vì con Ngoa Thú Diệp sư dễ dàng khế ước.”

“Không chỉ như thế, ngay cả Tịch Ngọc sư thường xuyên nhặt nắp lò luyện đan của tiểu sư , cũng là sự tháp tùng của Ngoa Thú con, mới khế ước linh thú ưng ý ở Linh Thú Viên.”

“Con Ngoa Thú nhỏ của tiểu sư lợi hại lắm đấy! Lừa dối các thú thú khác cứ lừa một cái là chuẩn một cái, chừng cần Thẩm nhị và Ma Long giao thủ, chỉ dựa con Ngoa Thú con thể giải quyết con Ma Long .”

Mấy Vân Tiêu đồng loạt Bạch Nhiễm, đầu óc lão ngũ còn dùng a! Thời khắc mấu chốt, bọn họ quên mất con Ngoa Thú con chứ!

Nhao nhao truyền âm cho Ngu Tinh Vũ, nội dung ngoài việc bảo Ngu Tinh Vũ dùng “Mỹ Thố Kế”, giúp Thẩm Chước khế ước Ma Long.

Nghe mấy linh thức truyền âm, Ngu Tinh Vũ rõ ràng sửng sốt một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhom-nam-chinh-nghe-duoc-tieng-long-ta/chuong-474-phai-tho-phe-ta-ra-tran-nam-nhan-bat-luc.html.]

Vốn Ma Long là bản mệnh khế ước thú kiếp của Thẩm Chước, cho nên trong ý thức của nàng, con Ma Long chính là của Thẩm Chước, cũng liền nghĩ đến việc giúp Thẩm Chước khế ước con Ma Long .

Nàng cho rằng Thẩm Chước là Ma Chủng Đạo Thai, trời sinh Ma Đạo Chí Tôn, chỉ cần con Ma Long ngốc dại, giao thủ với Thẩm Chước một phen phát hiện Thẩm Chước ma tu bình thường, tất nhiên sẽ chọn Thẩm Chước chủ nhân của nó, dù kiếp chính là như thế.

lời của mấy vị sư xác thực nhắc nhở nàng, nếu Ngoa Thú con lừa dối vài câu, Thẩm Chước cần giao thủ với con Ma Long nữa ?

Chuyện thể dùng miệng thành, tại đ.á.n.h ? Lừa dối thành đ.á.n.h cũng muộn a!

Mộng Vân Thường

Huống chi Thẩm Xác cái tên thần kinh cũng ở đây, ai cái tên thần kinh giấu thủ đoạn hèn hạ gì .

Vạn nhất Thẩm Chước và Ma Long giao chiến một phen áo cưới cho Thẩm Xác, chẳng bái bai tiện nghi cho Thẩm Xác?!

Sau một hồi suy tư, Ngu Tinh Vũ lập tức quyết định phái thỏ nhỏ phe trận! Quyến rũ, phi, thuyết phục Ma Long phe địch!

【Ngoa Thú con! Có thể lừa con Ma Long đến què luôn ?! Để nó tâm cam tình nguyện khế ước với Thẩm Chước?】

Thỏ nhỏ dựng hai cái tai lông xù, hiếm khi thể chia sẻ nỗi lo cho tỷ tỷ, lập tức hưng phấn.

Lập tức cam đoan: 【Tỷ tỷ yên tâm! Tất cả giao cho thỏ! Thỏ nhất định thiết kế để nó đồng ý khế ước với ca ca!】

Ngu Tinh Vũ tin tưởng thỏ nhỏ, dùng một câu —— Bạn thể tin tưởng thực lực của thỏ nhỏ, nhưng bạn nhất định tin tưởng cái miệng của thỏ nhỏ.

Cũng tò mò hỏi: 【Đã nghĩ kỹ lời thoại ? Có cần ?】

Thỏ nhỏ lắc đầu: 【Không cần tỷ tỷ gì, chỉ cần mở thần thông Động Sát là !】

【Chính là trăm trận trăm thắng, tỷ tỷ cứ chờ tin của !】

Thỏ nhỏ xong, lập tức mở thần thông, đồng thời, hóa thành một đạo bóng trắng lao về phía Ma Long.

Một đám ma tu thấy một con thỏ đột nhiên ở trung tâm chiến trường, biểu cảm cạn lời, cũng nhạo tiếng.

“Linh thú của Tiên môn, quả nhiên từng con yếu đuối mong manh, chẳng con nào chịu đòn , một con thỏ như , còn dám chạy , đều đủ cho Ma Long của thiếu chủ nhét kẽ răng!”

Lời , đám ma tu ồ lên, quên mất dáng vẻ chật vật của .

Trong mắt đám ma tu, chật vật chút cũng chẳng , thương cũng chẳng , cho dù vận khí c.h.ế.t , cũng là c.h.ế.t vì Ma Môn cường thịnh.

Chỉ cần thiếu chủ thể khế ước Ma Long, sợ gì cái c.h.ế.t, c.h.ế.t trong tay Ma Long cũng mất mặt!

Tin tưởng nhanh, thiếu chủ của bọn họ nhanh thể thu phục con Ma Long !

Ma Long là của thiếu chủ, và thú của Tiên môn đến cũng là chịu c.h.ế.t!

Ngu Tinh Vũ quen khác nhạo thỏ nhỏ, trực tiếp “phi” một tiếng.

“Còn Ma Long của thiếu chủ, các ngươi thật dát vàng lên mặt a! Theo thấy, thực lực thiếu chủ nhà các ngươi cũng chỉ bình thường thôi, xứng với Ma Long đại nhân uy vũ cường đại!”

Mọi : “...” Vỗ m.ô.n.g rồng lắm!

Ngu Tinh Vũ lờ phản ứng của , tiếp tục: “ , các ngươi , thiếu chủ các ngươi lẻn tông môn chúng , còn trói đấy! Ta còn cho uống t.h.u.ố.c, còn Bất Cử Đan!”

“Bất Cử Đan các ngươi chứ? Sau khi uống thì lên , chậc chậc chậc, Ma Long dũng mãnh, thể coi trọng một nam nhân bất lực, các ngươi đúng ?!”

 

Loading...