Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 439: Gắp Thức Ăn Múc Canh Phải Tẩm Bổ! Muốn Thắng Cây Trâm

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:21:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tinh Vũ thu liễm suy nghĩ, nghĩ những thứ nữa.

Sau đó chính là hàn huyên, mời rượu giữa các tông, Ngu Tinh Vũ nửa phần hứng thú cũng nhấc lên .

Cũng lưu ý đến Thẩm Chước dị thường gì, tỷ như ai thêm vài .

Cũng may từng món ăn đỉnh, trong nháy mắt Ngu Tinh Vũ nảy sinh ham ăn uống.

Người khác đang nâng ly cạn chén, Ngu Tinh Vũ đang ăn, khác đang thao thao bất tuyệt, Ngu Tinh Vũ cũng đang ăn.

đạo lữ, Ngu Tinh Vũ nhanh liền phát giác chỗ nào đúng .

Mình đều sắp ăn no một nửa , cũng thấy Thẩm Chước ở chỗ bên cạnh động đũa một cái.

Ngu Tinh Vũ Thẩm Chước luôn luôn tích cốc, ngày thường tham gia yến hội cũng cực ít động đũa, nhưng tịnh thể ăn, mà là động.

Trong sơn động ở Lôi Đình Sơn Cốc, nàng múc canh gà đút , chẳng uống liền mấy bát ?!

Cho nên, chính là thiếu một đút ! Nàng nếu bây giờ đút , nàng chắc chắn khẳng định ăn!

Thế là, dứt khoát ghép tiệc rượu của và Thẩm Chước với , cũng ai quy định thể như .

Sau đó liền cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn cho Thẩm Chước: “Sư nếm thử xem, món vịt da giòn mùi vị tệ, còn món thỏ bát bảo kho tàu !”

“Món canh gà ác táo đỏ cũng múc cho sư một bát nhé! Sư tối qua…… cái , khụ, là tẩm bổ!”

Lời , Phong Trần đang ở hàng ghế Ngu Tinh Vũ suýt chút nữa bóp nát ly rượu trong tay.

Nếu Hệ Thống phán định giá trị ác là xem “hiện tượng bề ngoài”, cũng chính là bắt buộc dùng động tác ngôn ngữ biểu đạt , chỉ với dáng vẻ âm thầm tức giận của Phong Trần, nhất định nhận giá trị ác.

Ngặt nỗi Phong Trần chỉ là hờn dỗi, giá trị ác tự nhiên là 0.

Vân Tiêu và Lăng Triệt tuy đạo lữ, câu của Ngu Tinh Vũ sáng suốt đều hiểu, hai chỉ cảm thấy vui vẻ, cũng sốt ruột hợp tịch đại điển nên tổ chức ?

Nghĩ đến hợp tịch đại điển, hai cứ thế sắc mặt Ngu Trưng một cái.

Nhất trí cho rằng thể cử hành hợp tịch đại điển, là vì Ngu Trưng, thật đ.á.n.h Ngu Trưng một trận.

Điểm chú ý của Diệp Tố, giống khác, trong lòng nghĩ là —— tiểu sư bảo Nhị sư tẩm bổ, chẳng lẽ Nhị sư lắm?

Thân là đại sư , sẽ cho Nhị sư , canh gà ác bổ , cũng sẽ luyện chế đan d.ư.ợ.c cho , ai bảo cướp tiểu sư o(╥﹏╥)o!

Mấy Khương Diễn từng tấu hài, thế mà dậy bưng canh gà ác của cho Thẩm Chước.

Còn thấm thía nhỏ giọng dặn dò: “Thẩm nhị, uống nhiều chút, tuy tiểu sư đột phá tiểu cảnh giới, nhưng một đêm xác thực lắm, tẩm bổ nhiều chút! Tranh thủ hai đêm!”

Thẩm Chước: “……”

Ngu Tinh Vũ: “……” 【Ta cảm ơn các vị sư a! canh gà ác thật sự cần , uống nhiều như !】

Thẩm Chước phớt lờ sự đùa giỡn của mấy Khương Diễn, hưởng thụ quá trình Ngu Tinh Vũ gắp thức ăn cho , trong đôi mắt màu nhạt mờ mịt ý nhàn nhạt, ngay cả khóe môi ngậm một nụ , nốt ruồi đỏ sống mũi cũng vẻ đặc biệt diễm lệ.

Từ động tác hài lòng và nhai nuốt mà xem, mới giống ham ăn uống.

Ngu Tinh Vũ coi như , Thẩm Chước mới ăn, thích ăn, chính là thiếu một gắp thức ăn đút !

Quý công t.ử nhà ai a! Còn khó hầu hạ!

……

Yến hội kết thúc, qua giờ Ngọ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhom-nam-chinh-nghe-duoc-tieng-long-ta/chuong-439-gap-thuc-an-muc-canh-phai-tam-bo-muon-thang-cay-tram.html.]

Bởi vì Tinh Nguyệt Linh Đàm ban đêm mới nở rộ, vì để thời gian chờ đợi của t.ử các tông quá dài, chủ phong còn bố trí lôi đài, để tiện giao lưu luận bàn với t.ử các tông.

Thậm chí còn đặt giải thưởng, tỷ như khiêu chiến đạt tam liên thắng, thập liên thắng, nhị thập liên thắng, đều thể nhận phần thưởng.

Phần thưởng bao gồm đan d.ư.ợ.c, khoáng thạch, pháp khí, pháp bảo, phù lục, công pháp vân vân, từng món phần thưởng đều giá trị xa xỉ.

Thứ nhất vì kích thích tính tích cực tham gia khiêu chiến của các t.ử, thứ hai chính là Thiên Đạo Tông tài đại khí thô, phần thưởng tự nhiên lấy .

Cũng xác thực t.ử lên đài tham gia khiêu chiến, trong đó t.ử Trung Tiên Môn, Hạ Tiên Môn là hăng hái nhất.

tông môn nhỏ tài nguyên hạn, những phần thưởng t.ử môn phái nhỏ thể dễ dàng đạt , cơ hội, tự nhiên tranh thủ một chút.

Càng sợ thua mất mặt, tu sĩ chỉ ngừng so chiêu với mạnh hơn , mới thể nâng cao tinh tiến bản , mắt chính là cơ hội .

Tu sĩ đại đa đều thích đấu pháp với khác, đặc biệt là kiếm tu và đao tu, dùng một câu hình dung chính là —— đến đ.á.n.h đến đó, đ.á.n.h đến đến đó, đang đ.á.n.h , thì là đang đường đ.á.n.h đấu pháp.

Mấy Khương Diễn nóng lòng thử, nếu cảm thấy giành lên đài thực lực quá yếu, mấy sớm tranh lên .

Mộng Vân Thường

Còn quên kéo Thẩm Chước: “Thẩm nhị, đợi lão t.ử lấy cái nhị thập liên thắng , đó ai nếu đ.á.n.h bại lão t.ử, liền lên báo thù cho lão t.ử! Giúp lão t.ử tìm mặt mũi!”

“Nhìn thấy cây trâm pháp khí trong đống phần thưởng , lão t.ử cảm thấy đặc biệt thích hợp với tiểu sư , thắng về tặng cho tiểu sư thật , với sự hiểu của lão t.ử đối với tiểu sư , tiểu sư khẳng định thích!”

Thẩm Chước vốn dĩ hứng thú với tỷ võ, chỉ ở bên cạnh Ngu Tinh Vũ, nhưng khi lời Khương Diễn đổi chủ ý.

Cây Đàm Hoa Lưu Ly Trâm hiện ánh sáng trắng noãn, mang theo một vệt vầng sáng màu sắc rực rỡ.

Trên trâm điêu khắc tinh xảo hoa văn và phù lục, phẩm chất bất phàm tinh xảo điển nhã, xác thực hợp với nàng.

Đêm nay là đêm Tinh Nguyệt Linh Đàm nở rộ, cây linh trâm khéo gọi là Đàm Hoa Lưu Ly Trâm, nếu cài cây trâm lên tóc nàng tự nhiên là cực .

Ở địa giới Nhân tộc, trâm cài tóc cũng là vật định tình tặng cho nữ t.ử, ý kết tóc với nàng.

Ở trường hợp như tặng nàng trâm cài tóc, liền ai và nàng là quan hệ gì, xác thực thể thích hợp hơn.

Ngu Tinh Vũ tính cách Thẩm Chước, tuy là kiếm tu, thích đ.á.n.h lôi đài gì, đang định Thẩm Chước từ chối, Thẩm Chước với Khương Diễn một tiếng: “Ừ.”

【Cho nên, tặng cây trâm đúng ?】

Hệ Thống: [Nói nhảm! Trước mặt Tiên môn tặng cô cây trâm, mục đích gì còn rõ ràng ? Hắn đây là tuyên bố chủ quyền đấy! Ai bảo nhiều nam tu chằm chằm ký chủ như !]

Ngu Tinh Vũ bĩu môi: 【Ngươi như , giống như nữ tu chằm chằm ít .】

【Có điều, Đàm Hoa Lưu Ly Trâm đúng là , xác thực thích, nhưng thắng liên tiếp ba mươi trận a!】

【Cho dù thể thắng ba mươi trận, từng trận tỷ thí xuống mệt ? Ngộ nhỡ mệt thì , chuyến , còn g.i.ế.c ?!】

Thẩm Chước: Chỉ cần nàng thích liền mệt, tốc chiến tốc thắng là .

Phong Trần ngẩn : G.i.ế.c ? Hai tên nghiệt đồ cõng tay với ai?!

Thật là càng ngày càng to gan lớn mật! Cũng xem nơi là nơi nào! Đều là nghiệt đồ, một ai bớt lo!

Diệp Tố: Nhị sư g.i.ế.c ? G.i.ế.c ai? Khi nào? Chẳng lẽ là đêm nay?

Tiểu sư cũng tham dự?

Không , đại sư , thể để bọn họ động thủ ở nơi đông như thế!

Quá mạo hiểm! Một khi bại lộ, hậu quả thể tưởng tượng, lưu ý hành động của tiểu sư và Nhị sư , đ.á.n.h yểm trợ cho bọn họ, ngàn vạn thể thấy!

 

Loading...