Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 318: Ít nhiều dính chút biến thái, làm đồ ăn! Đền tiền đi!
Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:17:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Tinh Vũ cho cạn lời sâu sắc, mắt trắng sắp lật lên trời .
Lời c.h.ử.i mở miệng là : “Ai tăng tiến tình cảm với đồ hàng nhái nhà ngươi! Ngươi cũng soi gương cho kỹ, xem ngươi xứng chỗ nào!”
“Ta cảnh cáo ngươi nữa, đừng hòng phá hoại tình cảm của và Thẩm Chước, xưa nay hứng thú với hàng nhái, cũng với ngươi, thấy khuôn mặt giống của ngươi, chỉ hủy !”
“Ngươi nhất điều một chút, đừng sán mặt nữa, nếu , ngại cầm kiếm rạch nát mặt ngươi!”
Hệ thống: Thật cảm động! Ký chủ ngốc nghếch thật sự bất cứ lúc nào cũng quên duy trì thiết lập nhân vật ác độc của a! Yêu quá !
Thẩm Xác là Thiếu chủ Ma tộc, ít nhiều dính chút biến thái, chính xác hơn, ma tu vì công pháp tu luyện khác biệt, ít nhiều đều chút bệnh thần kinh.
Nghe thấy Ngu Tinh Vũ uy h.i.ế.p như , thậm chí hủy mặt , ngược khiến trong lòng đột nhiên nảy sinh một loại hưng phấn nên lời.
Áp sát tới, cố ý cúi xuống đưa khuôn mặt giống Thẩm Chước đến mắt Ngu Tinh Vũ.
Phát ngôn biến thái: “Được thôi, nếu rạch nát mặt thể khiến tiểu sư vui vẻ, tiểu sư cứ việc động thủ, bây giờ động thủ luôn .”
Nói xong, cũng từ lấy một con d.a.o găm, ánh mắt ghét bỏ kinh ngạc của Ngu Tinh Vũ nhét con d.a.o găm tay của Ngu Tinh Vũ.
“Nào, dùng con d.a.o găm của , con d.a.o khá sắc bén, loại rạch xuống là thể thấy xương .”
Ngu Tinh Vũ: “...” Ngươi biến thái như nhà ngươi ?
Hệ thống: “...” Tên tiểu ma đầu là ẩn chứa thuộc tính điên cuồng ! Hay là khuynh hướng chịu ngược? Họ Thẩm các đều còn chơi!
Thỏ con: “...” Ca ca mau tới! Ở đây biến thái xuất hiện!
Ngu Tinh Vũ bĩu môi, trực tiếp ném con d.a.o găm trong tay .
Cũng xuống tay , phận hiện tại của Thẩm Xác vẫn là t.ử Thiên Lan Tông, nàng thật sự thương, chẳng mang tội danh ức h.i.ế.p sư đồng môn.
Tội danh chính là ăn roi đấy.
Huống hồ, ai thứ biến thái chủ động để nàng rạch thương , mục đích gì .
“Rạch thương ngươi, chê bẩn tay ! Nhặt d.a.o găm của ngươi lên cút ngoài cho !”
“Nếu , sẽ gọi tất cả tới, nửa đêm lẻn phòng sư đồng môn, cần tay, tin rằng hai vị sư tôn cũng sẽ trừng phạt ngươi thật nặng!”
Thẩm Xác nhếch môi, ý dạt dào, giọng điệu so với càng thêm ai oán, giống như tiểu nương t.ử vứt bỏ , u oán : “Tiểu sư thật là vô tình, còn để hai vị Tiên tôn phạt .”
“ nếu tiểu sư gọi tất cả tới, xem bọn họ cho rằng tiểu sư đang tư hội với .”
“Cho dù bọn họ nghĩ như , xem Thẩm sư suy nghĩ nhiều ? Dù khuôn mặt của giống như , cùng tiểu sư cô nam quả nữ chung sống một phòng, ai chúng gì .”
Ngu Tinh Vũ thật sự nhịn nữa, một đạo hàn quang lóe lên, Linh Cốt Tiên trong tay bay thẳng về phía Thẩm Xác quất tới!
“Chát ——!”
Một tiếng xé gió lăng lệ rít gào vang lên.
Roi đ.á.n.h , bóng dáng Thẩm Xác cũng trong nháy mắt né tránh.
Ngu Tinh Vũ đầu, vặn thấy một bóng nhảy khỏi cửa sổ, biến mất thấy tăm .
Lại thấy linh thức truyền âm của Thẩm Xác: “Tiểu sư thật là một chút tình mặt cũng nể, , sẽ còn đến thăm tiểu sư .”
Cạn lời tột độ, hận thể mắng Thẩm Xác tên biến thái tám trăm .
Ngoài cửa cũng truyền đến giọng lo lắng của Phong Bắc Thừa: “Tiểu sư tỷ, tỷ chứ? Đệ thấy trong phòng tiểu sư tỷ động tĩnh, liền qua hỏi thăm.”
Ngu Tinh Vũ thu roi trong tay , ho khan một tiếng, : “Không , chỉ là thử xem Linh Cốt Tiên dễ dùng thôi.”
Phong Bắc Thừa , lúc mới yên tâm về phòng .
Ngu Tinh Vũ mạc danh thở phào nhẹ nhõm, may mà Thẩm Chước về , nếu nàng khó tránh khỏi giải thích một chút.
Cũng sự nhắc nhở của Hệ thống, nhặt con d.a.o găm mặt đất lên, ngay đó liền ném ngoài cửa sổ.
Thứ , vẫn là đừng để Thẩm Chước thấy thì hơn, một khi ăn giấm, thật sự khó dỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhom-nam-chinh-nghe-duoc-tieng-long-ta/chuong-318-it-nhieu-dinh-chut-bien-thai-lam-do-an-den-tien-di.html.]
Giờ , đa t.ửu lầu đều sắp đóng cửa , đầu bếp cũng nghỉ ngơi.
Chưởng quầy thấy đến, vốn là bảo ngày mai đến, nhưng thấy Thẩm Chước y phục hoa quý, khí trường cường đại bộ dáng thể trêu chọc, lời đến bên miệng, trực tiếp biến thành —— Khách quan ăn gì, lập tức bảo nhà bếp !
Thẩm Chước ăn gì, mà đưa một nén vàng cho chưởng quầy.
Dưới ánh đèn, ánh sáng vàng ch.ói lọi hận thể mù mắt chưởng quầy.
Thẩm Chước chưởng quầy, nhàn nhạt : “Có thể mượn thiện phòng dùng một chút .”
Chưởng quầy đang chìm đắm trong niềm vui bánh từ trời rơi xuống, thấy lời Thẩm Chước liên tục gật đầu !
Vốn là ăn, đầu óc chưởng quầy cũng xoay chuyển linh hoạt, thể hiểu ý của Thẩm Chước.
—— Quý khách tay hào phóng là tự đồ ăn a!
Hiếm lạ! Quá hiếm lạ !
Người thế bất phàm, phú thì quý! Thế mà còn thể hạ đích xuống bếp nấu cơm! Lại là nấu cho ai ăn?
Người ăn cơm, là phận gì a! Sợ ông trời con chứ!
Vội vàng gọi tất cả đầu bếp , tuy quý khách tự động thủ đồ ăn, nhưng các đầu bếp thể trợ giúp quý khách a!
Như rửa rau, thêm củi loại việc nặng nhọc , thể để quý khách một , tất cả đầu bếp nhất định mặc cho quý khách sai bảo!
Khô Tịch Kiếm Linh là cả kiếm linh đều , loại dự cảm lành.
【Ha ha, t.h.ả.m , nhà bếp của t.ửu lầu e là sắp còn , chưởng quầy còn ở đây ngốc nghếch nữa chứ!】
【Nói nhỉ, vì nhất định đích đồ ăn? Là đầu bếp t.ửu lầu đủ thơm ? Ngươi thể suy nghĩ cho chưởng quầy chút ? Đừng tai họa t.ửu lầu nhà ?】
Mộng Vân Thường
Thẩm Chước: 【Ngươi đang nghi ngờ trù nghệ của .】
Khô Tịch Kiếm Linh: 【Ngươi trù nghệ đáng ?】
【Ngươi nếu thật sự đồ ăn cho nàng, là ngươi cân nhắc món trứng luộc nước sôi ? Làm cái chắc đến mức đốt nhà bếp .】
Đôi mày tuấn của Thẩm Chước nhíu , dường như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề .
Cuối cùng : 【Tôm kho tàu, hoành thánh.】
【Nàng thích ăn tôm, buổi tối ngang qua một sạp bán hoành thánh nhỏ, nàng mấy , chắc là ăn.】
Khô Tịch Kiếm Linh: 【Ha ha, ngươi ngược quan sát sắc mặt.】
【Cũng may tôm kho tàu và hoành thánh đều khó , ngươi chắc là lẽ thể , bổn kiếm linh tạm thời tin ngươi một ! Cùng lắm thì nổ cái bếp đền tiền chứ gì!】
Thẩm Chước để ý đến Khô Tịch Kiếm Linh nữa, nghiêm túc món ăn.
Diệp Tố thể điểm tâm cho nàng, là đạo lữ của nàng thể đồ ăn cho nàng.
Một khó ăn, tin nào cũng khó ăn.
Về phần nổ bếp, cũng đến mức nào cũng nổ chứ...
Các đầu bếp sự giám sát của chưởng quầy, nhiệt tình hơn , chỉ đạo giúp thêm củi.
Còn quên truyền thụ kinh nghiệm: “Quý khách, tôm kho tàu nhất định lửa lớn! Xào lăn! Mới ngon a!”
Chưởng quầy cũng vội vàng phụ họa: “! Lửa lớn! Nhất định lửa lớn! Lửa lớn xào lăn mới thơm!”
Thẩm Chước chuẩn xác bắt từ khóa —— Lửa lớn!
Nhìn củi lửa đang cháy vượng, nghĩ nghĩ, trực tiếp dẫn Đan hỏa thêm .
Giây tiếp theo, liền thấy một tiếng nổ vang trời “Bùm ——!”, vang vọng cả t.ửu lầu!
Khô Tịch Kiếm Linh: “...” Nồi ? Nồi , bên trong còn tôm mà ngươi ngon! Ngươi là sợ đền ngươi đúng !
Yên tâm, đừng đền ngươi cái bếp, cho dù nổ cả t.ửu lầu cũng đền nổi.