Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 156: Đội trưởng thế này là từ ngầm bạo thành công khai bạo rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-08 21:35:55
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cát vàng che lấp bầu trời, bóng tối u ám và tĩnh mịch bao trùm như sự hiện diện của t.ử thần.
Cuồng phong gào thét như dã thú, những hạt cát tựa như làn đạn dày đặc, quất mạnh lên đá tảng và mặt đất.
Bên tai chỉ còn tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, việc hô hấp cũng trở nên khó khăn, chỉ cần hở môi là cát mịn tràn đầy khoang miệng.
Tô Lê che chở kỹ càng, mắt tối om thấy gì cả, cô chỉ thể túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Nhan Triệt.
Bên tai loáng thoáng thấy tiếng quát khẽ gần như nuốt chửng của vệ sĩ bên cạnh:
"Đừng ngẩng đầu, đừng mở mắt, nín thở!"
Tô Lê: [Đây là cái 'tuyệt đối chuyện gì' mà đấy hả?]
Hệ thống: [Ký chủ yên tâm, tuy kinh hiểm một chút nhưng thực sự sẽ ạ.]
Tô Lê: [Cái ' ' mà bao gồm cả việc ai khác gặp chuyện đấy nhé.]
Hệ thống: [Thống bảo đảm, trận bão cát chỉ nhắm nhóm ký chủ thôi, những khác cùng lắm là xoay vài vòng trong gió cát thôi ạ.]
Hệ thống: [Ở sa mạc ngoài bão cát thì mấy thứ khác đều khó thao tác lắm, chẳng lẽ đổ mưa rào để ép các mau ch.óng rời ?]
Tô Lê nghĩ cũng đúng, ít nhất thì chiếc lều và áo chống nắng "phi tang" sạch sẽ.
Không qua bao lâu, cuồng phong dần suy yếu, tiếng gào rú chuyển thành tiếng nức nở từ từ bình lặng hẳn.
Bụi cát sặc sụa vẫn còn vương , mấy lượt chống tay dậy từ trong đống cát, đầu tóc mặt mũi đều là đất cát, trong quần áo và tóc tai là cát mịn, ai nấy đều lem luốc.
Nhan Triệt buông bàn tay đang bảo vệ Tô Lê , thấy cô dậy vững liền nhẹ nhàng đỡ một tay:
"Không chứ?"
Tô Lê lắc đầu, sặc nên khẽ ho vài tiếng.
Phía bên , Úc Kiều Kiều vệ sĩ ở ghế lúc nãy bảo vệ n.g.ự.c, trông cũng chỉ nhếch nhác một chút, nhóc con hề cảnh tượng ban nãy cho sợ .
Cung Dã rảo bước đến mặt Tô Lê, tỉ mỉ giúp cô phủi sạch lớp cát mịn ...
"Chị ơi, còn chỗ nào thoải mái ạ?" Cung Dã lo lắng hỏi.
"Chị ."
Tô Lê xõa tóc , rũ bỏ những hạt cát vương tóc, nhưng vẫn cảm thấy tài nào sạch hết .
Còn thì khỏi , cảm giác trong lớp áo là cát, tắm một cái thì khó mà dễ chịu .
Hai chiếc xe việt dã đằng cát vàng vùi lấp hơn nửa xe, lốp xe lún sâu đống cát, vỏ xe phủ một lớp đất dày cộp, trông hết sức t.h.ả.m hại.
cũng may là khi vệ sĩ kiểm tra, ngoại trừ vẻ ngoài thê t.h.ả.m thì xe hư hại gì.
lúc , điện thoại của Cung Dã vang lên...
Thấy là cuộc gọi từ phía Lục Lẫm, Cung Dã trực tiếp đưa điện thoại cho Tô Lê.
"Cảm ơn em."
Tô Lê khẽ lời cảm ơn, đó cầm điện thoại một phía:
"Alo... Khụ khụ."
Vừa mới lên tiếng, Tô Lê sặc một cái.
Nhận giọng của Tô Lê điểm bất thường, Lục Lẫm lập tức cảnh giác:
"Có chuyện gì ? Giọng em lạ lắm."
"Không gì , chỉ là vận khí kém, gặp một trận bão cát." Tô Lê nhẹ nhàng đáp.
Nghe , tuy Lục Lẫm thấy trận bão cát đến thật đột ngột nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều:
"Vậy em thế nào ? Có thương ở ?"
"Không ạ, chỉ là vị trí hiện tại của bọn em chút sai lệch so với định vị lúc nãy gửi cho ." Tô Lê .
"Cái đó quan trọng, bọn cũng sắp đến gần chỗ đó , nhưng bọn vẫn gặp trận bão cát nào như em ." Lục Lẫm cho .
"Cái ... Chắc là do hướng khác chăng?"
Tô Lê khỏi chột , bọn họ tất nhiên là gặp , trận bão cát để thành nhiệm vụ hạ màn một cách mỹ mãn còn .
Sau khi xác nhận xác nhận rằng Tô Lê thương, Lục Lẫm mới yên tâm.
Lúc , Phó Trì Uyên bên cạnh rõ ràng định tiếp tục giữ im lặng:
"Lê Lê, thời gian qua em chịu khổ , cứ yên tâm đợi bọn qua đó."
"Phó Trì Uyên?"
Tô Lê bất ngờ.
"Sao hai ở cùng ?"
"Không chỉ họ, mà còn cả nữa."
Giang Ngạn Từ lên tiếng với vẻ oán trách.
Hay thật, Tô Lê đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ tới, hết đến , cả ba đều tụ tập một chỗ .
Tính toán thời gian... Không lẽ, Mộ Thanh Hòa cũng đến chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-156-doi-truong-the-nay-la-tu-ngam-bao-thanh-cong-khai-bao-roi.html.]
Sau khi gửi định vị mới qua, nhóm Tô Lê tiếp tục chờ tại chỗ.
Cũng may là dù ngày hôm qua nhóm Tô Lê lâu, nhưng cho cùng vẫn là bằng hai chân, so với tốc độ của bốn bánh xe.
Thế nên hai tiếng , từ đằng xa Tô Lê thấy một điểm đen đang tiến gần...
Ngay đó là điểm thứ hai, điểm thứ ba...
Một đoàn xe việt dã đang lao về phía họ, dẫn đầu chính là chiếc xe của Lục Lẫm.
Xe dừng, cửa phía ghế lái liền mở , ngay đó là một đôi chân dài miên man trong bộ đồ đặc nhiệm bước xuống đầy dứt khoát.
Lục Lẫm xuống xe, tầm mắt khóa c.h.ặ.t lấy Tô Lê cách đó xa, yết hầu khẽ chuyển động, sải bước tiến tới.
Lúc mặt trời bóng, gương mặt nhỏ nhắn của Tô Lê cũng nắng chiếu đến đỏ ửng.
Tô Lê Lục Lẫm đang tới, hốc mắt chợt nóng lên...
Dù là bắt đến viện nghiên cứu lạc giữa sa mạc thì đều là ý nguyện của Tô Lê.
Cô từ nhỏ cưng chiều từ trong trứng nước, bao giờ trải qua cảnh t.h.ả.m hại thế ?
Dẫu là hệ thống chăm sóc đủ đường... Khụ khụ.
dù thế nào nữa, thấy Lục Lẫm, sống mũi Tô Lê vẫn thấy cay cay.
Khi Lục Lẫm ôm lòng, Tô Lê theo bản năng chút ủy khuất :
"Sao giờ mới tới?"
"Lỗi của , tới muộn."
Lục Lẫm thấp giọng dỗ dành, ôm c.h.ặ.t lấy sự mềm mại ấm áp quen thuộc trong lòng, trái tim đang đập loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c lúc mới dần bình trở .
Ở phía bên , Cung Dã nghiêng đầu Lục Lẫm đang ôm Tô Lê, nhịn mà sang hỏi Nhan Triệt:
"Nhan Triệt, nhớ giúp với... Bạn trai của chị cao lớn, vạm vỡ thế ?"
Bởi vì một bên là nam sinh đại học thanh thuần, một bên là chiến binh cuồng nhiệt và ngông cuồng, hai đến chuyện khác, chỉ riêng sự chênh lệch về hình thể bày ngay mắt .
"Không cùng một ." Nhan Triệt thản nhiên đáp.
Vừa dứt lời, Nhan Triệt đột nhiên về phía Giang Ngạn Từ cách đó xa:
"Người mới đúng."
Cung Dã Giang Ngạn Từ ở đằng xa, Lục Lẫm đang ôm Tô Lê mắt, đột nhiên nảy một suy nghĩ:
"Người khi nào là... Anh trai của chị ?"
Nhan Triệt liếc bạn một cái, gì.
Phía bên , Tô Lê khẽ đẩy Lục Lẫm :
"Đừng ôm nữa, em là cát thôi, trận bão cát cuốn em thành một đất luôn ."
Lục Lẫm cũng từng gặp bão cát, bộ dạng nhíu mày của Tô Lê là cô đang khó chịu đến mức nào.
"Người là , lát nữa tìm chỗ tắm rửa một cái là hết khó chịu ngay."
Lục Lẫm xong liền sang Cung Dã đang tới.
Vì hiểu lầm Lục Lẫm là trai của Tô Lê, Cung Dã rạng rỡ như ánh mặt trời:
"Chào trai ạ."
"..." Lục Lẫm cạn lời.
"Định vị là do gửi đấy..."
Tô Lê khẽ nhắc nhở để tránh cho Cung Dã quá ngượng ngùng.
Nghe , Lục Lẫm khẽ gật đầu: "Cảm ơn chăm sóc cho bạn gái ."
"Không gì, đó đều là việc em nên... Bạn gái?"
Cung Dã ngớ , đó chớp chớp mắt Tô Lê:
"Chị ơi, là..."
Tô Lê sang Lục Lẫm bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên:
"Chị cũng đang ..."
Lời cô còn dứt thì cảm thấy môi một sự mềm mại...
Cùng với thở của ép sát, còn giọng mang theo một chút nguy hiểm:
"Không ?"
Dù chỉ là một cái chạm nhẹ rời ngay, nhưng đó cũng là hành động khẳng định chủ quyền.
Tô Lê khỏi đỏ mặt, mặt bao nhiêu thế cơ mà.
Vương Hồng Trạch nhỏ giọng xì xào với đồng đội:
“Đội trưởng thế là từ ngầm bạo thành công khai bạo .”