Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 149: Không nhúc nhích, chết rồi sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-08 21:35:47
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khoảnh khắc , Tô Lê cảm thấy khắp ngứa ngáy như kiến bò...
Thực sự là vì những gì cô về cổ trùng đều là những con sâu bọ xí đến phát tởm.
Nghĩ đến việc sâu, ai mà chẳng thấy ngứa ngáy, thậm chí là sởn gai ốc.
"Bắt nó ngay!"
Tô Lê nghiến răng, cô tin hệ thống thể phát hiện cổ trùng mà bó tay gì nó.
Nhận sự ghê tởm của Tô Lê đối với cổ trùng, hệ thống nhỏ việc cực kỳ nhanh nhẹn, đến cả năng lượng cũng chẳng thèm đòi.
Ở bên cạnh, Úc Kiều Kiều đang nỗ lực mặc quần áo, cái đầu nhỏ nghiêng đầy thắc mắc: Bắt ai cơ?
Giây tiếp theo, một con sâu nhỏ cánh xuất hiện mắt Tô Lê, con sâu đó nhỏ đến mức... Cũng may cô gần, nếu thì thật sự thấy rõ nổi.
Con cổ trùng mới nở một khối khí vô hình vây khốn, ngay cả đôi cánh cũng ép c.h.ặ.t lưng, chứ đừng đến chuyện tung cánh bay.
Tô Lê ban đầu còn chút sợ hãi đối với cổ trùng, nhưng khi tận mắt chứng kiến...
Ừm...
Tô Lê: [Đây là cổ trùng đấy ? Sao mà nhỏ thế? Lại còn nhúc nhích, c.h.ế.t ?]
Dường như để chứng minh còn sống, con cổ trùng nhỏ cố gắng hết sức cử động đôi cánh bé xíu.
Hệ thống: [Ký chủ, nó mới nở mà, vẫn còn là một em bé thôi.]
Tô Lê: [Em bé cổ trùng? Các em bé khác thì đáng yêu, chứ em bé sởn cả tóc gáy.]
Tô Lê vẫn yên tâm mà sờ soạng khắp .
Tô Lê: [Trên còn con nào nữa chứ?]
Hệ thống: [Hết , hết ạ. Thống kiểm tra cực kỳ kỹ lưỡng , thật sự là còn con nào .]
Biết hệ thống nhỏ thể lôi con sâu , Tô Lê cũng còn lo lắng quá mức nữa.
Tô Lê: [Vậy thì cứ kệ nó , ngoài tính tiếp.]
Hệ thống: [Ơ? Ký chủ, con cổ trùng giá trị thu hồi là 300 năng lượng đấy, cũng đáng tiền phết.]
Nghe , Tô Lê lập tức phấn chấn hẳn lên.
Tô Lê: [Chờ .]
Nhìn con cổ trùng trị giá 300 năng lượng mắt, Tô Lê vội g.i.ế.c nó nữa.
"Thế thì cứ giữ , đợi ngoài sẽ nghiên cứu kỹ ."
Thấy Tô Lê , hệ thống cũng vội thu hồi cổ trùng, bèn mua một cái cầu hương liệu rỗng ruột chỉ bằng cái chuông từ cửa hàng hệ thống, nhốt con sâu trong.
Tô Lê tiện tay treo nó lên món đồ trang trí bên hông, đó quan sát kỹ lộ trình chạy trốn mà hệ thống vạch sẵn cho .
Hệ thống: [Chuột cơ khí thông qua đường ống thông gió lẻn phòng giám sát. Ký chủ, dựa theo thời gian giao ca của viện nghiên cứu, cô chỉ đúng hai mươi phút thôi.]
Tô Lê: [Hai mươi phút? Thời gian ngắn thế mà ngoài ? Lại còn dắt theo Úc Kiều Kiều nữa.]
Hệ thống: [Sử dụng các bùa lợi bổ trợ thể ạ.]
Tô Lê thực sự cũng còn cách nào khác, bởi vì cô tay với Phàn Duyệt, mà hệ thống chú Hai Mộ cực kỳ tin tưởng bà , chừng Phàn Duyệt vì nhiệm vụ mà sẽ chuyện gì điên rồ.
Để cuộc sống trốn chạy của hai đến mức quá t.h.ả.m hại, Tô Lê nhặt một chiếc ba lô ở trong góc phòng lên.
Tô Lê: [Bắt đầu .]
Hệ thống: [Rõ.]
Theo mệnh lệnh của hệ thống, tại miệng ống thông gió phía phòng giám sát, một con chuột cơ khí đang ẩn trong bóng tối há miệng , khói mê màu trắng từng chút một bay trong phòng...
Trong lúc chờ khói mê phát huy tác dụng, Tô Lê đồng thời đổi luôn các bùa lợi tăng tốc độ và sức mạnh, đó bế thốc Úc Kiều Kiều lên và dặn dò:
"Lát nữa im lặng, phát tiếng động nào, rõ ?"
"Dạ rõ."
Úc Kiều Kiều ngoan ngoãn đáp lời, tuy cô bé Tô Lê định gì, nhưng trực giác mách bảo cô bé lời chị.
Ngay khoảnh khắc khói mê tác dụng, hai nhân viên an ninh trong phòng giám sát lập tức ngã lăn đất.
Chuột cơ khí nhảy xuống từ khe hở của ống thông gió, hệ thống nhanh ch.óng chiếm quyền điều khiển, tất cả các màn hình trong nháy mắt tối đen như mực.
Hệ thống: [Ký chủ mau chạy !]
Khi Tô Lê mở cửa phòng, cô thấy ngay mắt xuất hiện một mũi tên màu đỏ, việc cô cần là bế Úc Kiều Kiều chạy theo hướng mũi tên đó.
Hệ thống: [Phía tuần tra, ký chủ cần nấp phòng chờ trong vòng 30 giây.]
Tô Lê: [Được.]
Đến ngã tư nguy hiểm, Tô Lê nhanh ch.óng lẻn phòng chứa đồ bên tay trái, nhanh đó ngoài cửa vang lên tiếng bước chân...
Đợi hết 30 giây, nhân viên tuần tra rời , Tô Lê nhanh ch.óng đẩy cửa ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-149-khong-nhuc-nhich-chet-roi-sao.html.]
Cũng may hệ thống xâm nhập hệ thống giám sát, thành công mở quyền hạn cao nhất, giúp Tô Lê thuận lợi gặp trở ngại gì, hễ đến là các cửa điện t.ử cần thẻ thông hành đều tự động mở .
Cuối cùng, Tô Lê bế Úc Kiều Kiều chạy đến điểm đích, đó là một nơi giống như bãi đỗ xe.
Tô Lê khỏi ngập ngừng.
Tô Lê: [ lái xe ngoài là ?]
Hệ thống: [Là trốn trong cốp xe để ngoài ạ.]
Điều cũng đúng với dự đoán của cô, chứ nếu thực sự thể lái xe ngoài một cách thần quỷ thì cô thấy hoang đường quá.
Tô Lê: [Chiếc nào?]
Trong bãi xe tối, một chiếc xe đột nhiên phát ánh sáng xanh lá cây...
"..." Tô Lê.
Tô Lê: [Điều gì khiến quyết định dùng ánh sáng xanh lá thế?]
Hệ thống: [Đi đường gặp đèn xanh, là một điềm báo mà.]
Tô Lê: [Nói thì đúng là , nhưng ở đây mà phát ánh sáng xanh lét thế , cứ cảm giác như tiễn đưa luôn .]
Vừa đấu khẩu với hệ thống, Tô Lê đến phía cốp xe.
Úc Kiều Kiều nãy giờ vẫn im lặng để Tô Lê bế, lúc đặt cốp xe, cô bé ngay lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Lê.
"Đừng sợ, chị cũng trong mà." Tô Lê an ủi.
Cô cũng chẳng trốn trong cốp xe , Úc Kiều Kiều thì nhỏ nhắn chứ cô ở trong thì chẳng thoải mái gì cho cam, kể bên cạnh còn đống đồ đạc lộn xộn.
Nghe , Úc Kiều Kiều mới buông tay , còn tâm lý né sang một bên, nhường cho Tô Lê một chỗ rộng hơn một chút.
Tất nhiên, rộng thì cũng chẳng rộng bao nhiêu.
Hệ thống: [Ký chủ, sắp tới , mau lên xe .]
Nghe thấy thế, Tô Lê nhanh ch.óng leo lên xe, cùng Úc Kiều Kiều trốn kỹ trong cốp.
Cửa cuốn một bên bãi xe kéo lên, tiếng trò chuyện của hai đàn ông vang lên bên tai Tô Lê.
"Lần ngoài đúng là lắm chuyện phiền phức thật."
"Đừng lầm bầm nữa, ít còn ngoài tìm em nào đó giải khuây, so với việc cứ nhốt ở đây suốt ngày thì thà ngoài việc còn hơn."
"Cũng đúng."
…
Cửa xe mở , hai lên xe.
Sau khi đàn ông ghế lái nhấn ba hồi còi, cánh cửa sắt phía từ từ kéo lên, lộ một gian nhỏ phía .
Đợi đến khi cửa sắt kéo lên hết cỡ, chiếc xe lái gian nhỏ đó.
Tô Lê trốn trong cốp xe nên thấy gì, chỉ cảm thấy xe cứ dừng dừng, trong lòng nơm nớp lo sợ biến cố xảy .
Cô rằng phía gian nhỏ đó đang từ từ mở , đó giống như một chiếc thang máy chậm rãi lên, đưa chiếc xe từ lòng đất lên mặt đất...
Cùng lúc đó, tại phòng giám sát.
Nhân viên an ninh đến giao ca bước phòng thấy đồng nghiệp ngã gục sàn, cùng với màn hình tối đen.
Tiếng chuông báo động ch.ói tai lập tức vang dội khắp viện nghiên cứu...
Người đàn ông ở ghế lái đột nhiên khựng .
"Lúc nãy tiếng gì đúng ?"
"Làm gì ?"
Người ở ghế phụ mảy may để tâm.
Lúc chiếc xe cũng lên đến đỉnh, đàn ông lái xe cũng nghĩ ngợi nhiều nữa.
Đợi khi bệ nâng lên hết cỡ, nhấn ga, chiếc xe lao v.út ngoài...
Phía bên , hai chiếc xe việt dã đang băng qua sa mạc, trong chiếc xe dẫn đầu, Cung Dã đang bực bội lái xe.
"Chúng lái xe ở cái nơi khỉ ho cò gáy nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng ma nào cả."
"Thấy thật thì mới là đáng sợ đấy."
Chủ nhân của giọng đang tựa lưng ghế phụ, mái tóc dài để xõa buông lơi vai, xương chân mày cao, đuôi mắt xếch lên, đôi mắt đen láy như viên pha lê nhúng trong nước .
Rõ ràng là một gương mặt cực kỳ xinh , nhưng vì khí chất xa cách, thản nhiên quanh mà bớt vài phần diễm lệ, thêm vài phần thanh vắng.