Nhất Phẩm Hãn Thê: Thế Tử Phi Không Dễ Chọc - Chương 4: Hắn Đêm Nay Lưu Túc

Cập nhật lúc: 2026-04-16 00:12:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố mẫu suy tư mãi, lời Lục Chiêu Ninh , câu câu đều lý.

 

“Vậy thì đem Hành nhi chuyển đến Thính Vũ Hiên . Để chậm thi hủ lậu, thêm nhiều băng khối một chút...”

 

Lục Chiêu Ninh đề nghị: “Mỗi ngày thêm băng khối, khó tránh khỏi dẫn hoài nghi. Không bằng mua một cỗ Hàn Ngọc Quan?”

 

Một là nàng tới hầm rượu, quấy rầy nàng giải độc cho Thế t.ử.

 

Hai là, Thế t.ử trúng chính là nhiệt độc, Hàn Ngọc Quan lợi cho việc tán độc.

 

Cố mẫu khá là kinh ngạc,

 

“Hàn Ngọc Quan!? Thứ đó giá trị vạn kim a!”

 

Lục Chiêu Ninh mỉm , “Đây là đại cục trọng , nhi tức nỡ!”

 

Cố mẫu nghẹn lời.

 

Thật là tài đại khí thô.

 

Bất quá, Uyển Tình khi nào thể mang thai, thể . Vẫn là bảo tồn thi quan trọng hơn.

 

“Hiếm khi con nghĩ chu đáo như , thì theo ý con .”

 

“Dạ.”

 

Đặt chén xuống, Cố mẫu chuyển hướng phân phó.

 

“Con đối với tẩu tẩu con một chút. Nàng chính là đại ân nhân của nhà chúng . Trường Uyên thể gia quan tiến tước, bộ nương tựa phụ của Uyển Tình là Lâm thừa tướng. Để Thừa tướng nhớ kỹ cái của con, chừng phụ con cũng thể phi hoàng đằng đạt, một Hoàng thương.”

 

Dáng vẻ ngạo mạn của Cố mẫu, khiến A Man tức đến ngứa chân răng.

 

Lục Chiêu Ninh thong dong mỉm .

 

“Mẫu cứ như chắc chắn, phu quân nhất định thể thăng tước ?”

 

“Đương nhiên. Uyển Tình , vì chuyện , Lâm tướng ít mặt Hoàng thượng.”

 

Lục Chiêu Ninh .

 

Thảo nào Cố Trường Uyên nguyện ý vứt bỏ kế thừa tước vị của Hầu phủ, mượn giống đại tẩu, đem tước vị nhường cho nhất mạch của đại ca, hóa là cảm thấy nắm chắc phần thắng, thể thực hiện một môn hai tước vị.

 

Nàng ngược xem xem, Lục gia lo lót, chỉ dựa cái miệng của Lâm tướng, Cố Trường Uyên thể thăng tước .

 

Cố mẫu thấy Lục Chiêu Ninh mộc nạp, nhíu mày.

 

“Loại chuyện còn cần dạy con? Đi mua chút bổ phẩm, bồi bổ thể cho tẩu tẩu con.”

 

Lục Chiêu Ninh khó: “Mẫu , con mua một cỗ Hàn Ngọc Quan, trong tay quả thực còn tiền nữa. Đã mua bổ phẩm cho tẩu tẩu, của hồi môn lúc con đặt ở chỗ , thể ...”

 

Lúc ngày thứ hai đại hôn của nàng, bà bà liền đem của hồi môn của nàng phong tồn, mỹ kỳ danh , giúp nàng trông coi, tránh cho nàng phung phí vô độ.

 

Sắc mặt Cố mẫu đổi.

 

“Trường Uyên bổng lộc , nó đưa cho con? Gọi nó qua đây, chủ cho con, chuyện để thê t.ử xuất của hồi môn nuôi sống.”

 

Lục Chiêu Ninh .

 

Đây là định trả đúng .

 

Ra khỏi Nhung Nguy Viện.

 

A Man nhịn nữa.

 

“Tiểu thư, của hồi môn của luôn đặt ở chỗ Lão phu nhân, hai năm nay, mỗi nhắc tới chuyện , bà liền chuyển đề tài. Nô tỳ thấy chính là bá chiếm !”

 

Lục Chiêu Ninh trong lòng hiểu rõ.

 

Đang , thấy mấy tỳ nữ nhàn thoại.

 

“Nghe ? Đêm qua Thính Vũ Hiên gọi nước ba đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-4-han-dem-nay-luu-tuc.html.]

 

“Thế t.ử thể nhược, ngờ dũng mãnh như .”

 

Chuyện Thế t.ử bệnh qua đời, Cố mẫu giấu kỹ, chuyện cực ít.

 

Các tỳ nữ tưởng hành phòng đêm qua là Thế t.ử, ngược cũng gì lạ.

 

, Lục Chiêu Ninh và A Man đều rõ chân tướng.

 

A Man đuổi đám tỳ nữ khua môi múa mép , đầu phẫn nhiên .

 

“Tiểu thư, Thế t.ử nếu thấy lời , tức cũng tức sống !” Ngay đó cẩn thận từng li từng tí hỏi, “Người tức giận ?”

 

Lục Chiêu Ninh giận mà .

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“Nếu thật sự thể tức sống , ngược cũng đỡ cho một phen công phu.”

 

“Tiểu thư, còn tâm tình đùa! Nô tỳ quả thực cảm thấy, nên quản chuyện của Hầu phủ, trực tiếp hòa ly là !”

 

A Man tính tình cương liệt, hận thể để tiểu thư rời khỏi Hầu phủ, tránh xa những chuyện ô tao .

 

Ánh nắng rọi xuống, ý của Lục Chiêu Ninh thuấn gian phai nhạt.

 

“Người sai , rời , cũng nên là .”

 

Nhường chỗ cho đôi cẩu nam nữ , cũng tác phong của nàng.

 

Huống hồ, nữ nhi thương giả, cao giá, khó như lên trời.

 

Phụ thấu hiểu đạo lý , lúc phí hết tâm huyết, mới gả nàng Hầu phủ, mong nàng quãng đời còn thuận toại bình an.

 

Bởi vì phụ và nàng giống , đều quên chuyện của đại ca và trưởng tỷ năm đó —— bọn họ vì là t.ử nữ thương giả, hãm hại ức h.i.ế.p, một điên điên khùng khùng, một c.h.ế.t t.h.ả.m...

 

Vãng sự từng màn hiện lên, ánh mắt Lục Chiêu Ninh thâm trầm, phách lực phá phủ trầm chu.

 

Nàng thẳng phía , trầm giọng .

 

“Sau khi mặt trời xuống núi, đem ‘thi ’ của Thế t.ử chuyển đến Thính Vũ Hiên.”

 

Nhắc tới chuyện , A Man liền hăng hái.

 

“Dạ, tiểu thư!”

 

...

 

Trở Lan Viện.

 

Lục Chiêu Ninh lật xem sổ sách cửa tiệm.

 

Khi Cố Trường Uyên bước , thấy chính là tràng diện như .

 

Hắn thuở thiếu thời liền cưới một danh môn thục nữ, tự nhiên là chướng mắt tác phong thương nhân của thê t.ử, nhưng thể thừa nhận, nàng chỉ ở đó, liền tự thành một đạo phong cảnh.

 

“Tướng quân!” A Man ngẩng đầu liền thấy , quả thực hoảng sợ.

 

Lục Chiêu Ninh ngay đó điều chỉnh biểu tình, mỉm dậy.

 

“Tướng quân.”

 

Nghe thấy xưng hô xa lạ như thế của nàng, gương mặt tuấn lãng của Cố Trường Uyên hiện lên vẻ vui.

 

Hồi tưởng hai năm , lúc xuất chinh, nàng còn ánh mắt đầy ôn nhu gọi “Phu quân”.

 

Xem , nàng vẫn đang vì chuyện đêm qua mà tức giận. Rốt cuộc là yêu t.h.ả.m , là xuất thương giả, quen thói chỉ để ý chút lợi nhỏ mắt, màng đại kế lâu dài.

 

Cố Trường Uyên vén bào xuống, “Đêm qua ngủ ngon ?”

 

“Ừm.” Lục Chiêu Ninh đáp .

 

“Đêm nay sẽ lưu túc.”

 

 

Loading...