Lục Chiêu Ninh vĩnh viễn đều nhớ rõ.
Sau khi đại ca xảy chuyện, phụ chỉ trong một đêm sinh mấy sợi tóc bạc.
Ông đè nàng quỳ bài vị vô tự của tổ tông, ép nàng thề — Đời kiếp đều điều tra chuyện của đại ca, càng báo thù cho đại ca, nếu , phụ như ông sẽ c.h.ế.t t.ử tế.
Bởi , bao nhiêu năm nay, đại ca luôn là điều cấm kỵ giữa hai cha con bọn họ.
Phụ dường như lo lắng, với tính cách của nàng, tuyệt đối sẽ buông tha cho kẻ hại đại ca.
Thực tế, nàng thể màng đến lời thề, màng đến tính mạng của phụ chứ!
Huống hồ vết xe đổ của trưởng tỷ vẫn còn sờ sờ mắt.
“Phụ yên tâm, con sẽ .” Cổ họng Lục Chiêu Ninh như xé rách, giọng khàn đặc.
Sau đó, nàng tiễn phụ khỏi Hầu phủ, đưa mắt ông lên xe ngựa rời .
Nhìn bóng lưng của ông, tâm thần nàng hoảng hốt.
Lúc nàng đồng ý gả Hầu phủ, một là vì thoát khỏi gông cùm của phận nữ nhi thương hộ, hai là bởi vì, nàng cũng chán ghét Cố Trường Uyên, nguyện ý thử cùng phu thê.
Thực còn nguyên nhân thứ ba, nguyên nhân , chính là đại ca và trưởng tỷ.
Vì để phụ bình an, nàng thể báo thù, nhưng nàng nhất định chân tướng.
Chỉ trèo lên cao, chỉ khiến bản tùy ý ức h.i.ế.p, nàng mới thể tiến gần hơn đến chân tướng.
Cho nên, vị trí Thế t.ử phu nhân, nàng nhất định !
Lục Chiêu Ninh thẳng phía , đôi mắt bình tĩnh, mà nơi đáy mắt cuộn trào sóng ngầm.
…
Cùng lúc đó.
Nhung Nguy Viện.
Trung Dũng Hầu cho lui những khác, chỉ giữ thê t.ử.
Ông lạnh mặt chất vấn.
“Của hồi môn của Lục Chiêu Ninh, là bà biển thủ !”
Cố mẫu khiếp sợ ủy khuất.
“Ông nghi ngờ ?! Phu thê bao nhiêu năm nay, lẽ nào ông con ?
“Từ khi gả Hầu phủ, tổng cộng mới may mấy bộ y phục mới? Còn những trang sức của , vẫn là của hồi môn của , khi nào thì sắm thêm?
“Ta quen tiết kiệm, nuốt riêng của hồi môn của nhi tức, đồ cái gì? Chẳng lẽ lén lút giấu để ngắm ?”
Trung Dũng Hầu cũng bà tiết kiệm.
mà, của hồi môn đặt ở Nhung Nguy Viện thời gian dài nhất, hiềm nghi của bà chính là lớn nhất.
“Thật sự bà?” Ông nữa lên tiếng hỏi, ngữ khí còn nghiêm khắc như .
“Đương nhiên !” Cố mẫu thề thốt phủ nhận.
Bà thậm chí giơ ngón tay lên thề, “Nếu là do , sẽ chúng bạn xa lánh…”
“Đủ ! Vô duyên vô cớ phát lời thề cái gì!”
Trung Dũng Hầu vuốt râu, suy tư.
“Không bà, chính là Uyển Tình?”
Cố mẫu thầm nghĩ ngợi.
Bà nếu c.ắ.n xé Lâm Uyển Tình, thì quá mức kích động , chẳng khác nào lạy ông ở bụi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-32-chuyen-nam-xua.html.]
Dù , chỉ hung thủ thực sự mới bức thiết họa thủy đông dẫn.
“Không thể nào?!
“Uyển Tình thiếu bạc, thể nhòm ngó chút của hồi môn đó của Lục Chiêu Ninh?”
Trung Dũng Hầu đính chính bà.
“Không một chút, là nhiều!
“Những của hồi môn đó của Lục Chiêu Ninh, ai thấy mà thể thèm thuồng?”
Đừng thấy ông là Hầu gia, thực ấp, còn bổng lộc của triều đình, nhưng thu nhập một năm cộng , cũng chỉ đủ miễn cưỡng nuôi sống một cái Hầu phủ, bằng một vụ buôn bán của Lục gia kiếm .
Lâm thừa tướng thì càng khỏi .
Thân ở vị trí cao, dám tham ô.
Ông là hai tay áo thanh phong, trạch viện của Tướng phủ đều cũ nát thành như , còn tu sửa.
Lâm Uyển Tình là thứ xuất, ở trong cảnh như , thể từng thấy qua đồ gì?
Trung Dũng Hầu càng nghĩ càng cảm thấy, Lâm Uyển Tình vô cùng khả nghi.
Thính Vũ Hiên.
Lâm Uyển Tình tức giận đến mức ném thẳng chén .
“Lại dám nghi ngờ ? Ta đường đường là thiên kim Tướng phủ, há thèm khát của hồi môn của nữ nhi thương hộ!
“Đáng c.h.ế.t nhất chính là Lục Chiêu Ninh! Lại cứ như mà quyền quản lý trung quỹ, công công quả thực là lão hồ đồ !”
“Phu nhân bớt giận.” Xuân Đào nơm nớp lo sợ.
Phu nhân cho dù tức giận thế nào, cũng thể mắng Hầu gia a.
Vạn nhất thấy…
Lâm Uyển Tình chợt sầm mặt xuống.
“Những thứ đó, chắc chắn là do mẫu trộm.”
Của hồi môn chỉ qua tay ả và mẫu , ả xác định trộm, thì chỉ khả năng là mẫu .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hơn nữa, những lời hôm nay của mẫu , rõ ràng là dẫn hiềm nghi lên ả.
Lão thái bà đáng c.h.ế.t!
Thật đúng là tham lam tồi tệ a!
Ả tuyệt đối sẽ chờ c.h.ế.t…
“Ọe —”
Lâm Uyển Tình kịp phòng nôn khan, hơn nữa còn dừng .
“Phu nhân!”
Xuân Đào lập tức tiến lên, “Nô tỳ gọi phủ y ngay đây!”
“Đợi !”
Lâm Uyển Tình ôm n.g.ự.c, lệ thanh gọi nàng , “Không gọi phủ y, lén tìm một đại phu tới đây.”
Xuân Đào ban đầu hiểu.
ngay đó, nàng liền nghĩ đến điều gì.
Phu nhân lẽ nào là m.a.n.g t.h.a.i ?!