NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 8

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:55:39
Lượt xem: 2,140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà Triệu tú tài thanh bần.

 

Trong phòng Triệu đại nương, đơn sơ đến cả màn giường cũng . Lão phụ nhân xám xịt tấm ván mỏng, bất tỉnh.

 

Ta đang bắt mạch, bà bỗng mở mắt, chụp lấy tay , kinh hoảng hỏi:

 

“Đại phu… sắp c.h.ế.t ?”

 

Mu bàn tay bà gân xanh nổi rõ, da trắng bệch nhăn nheo vì ngâm nước. Triệu tú tài lúc bà ngất vẫn còn đang giặt áo bên sông cho .

 

Ta nhỏ giọng trấn an:

 

“Không trọng bệnh. Bà an tâm tĩnh dưỡng, sẽ khỏi.”

 

Bà buông tay, bật :

 

“Tĩnh dưỡng… tốn bao nhiêu bạc? Con cưới vợ, nào dám nghỉ.”

 

Triệu tú tài quỳ sụp, dập đầu hai cái:

 

“Nương! Nương! Con bất hiếu! Con sách nữa, ngày mai bến cảng khuân vác!”

 

Lão phụ nhân đ.ấ.m vai con:

 

“Nghịch t.ử! Nếu con bỏ sách, thà c.h.ế.t ngoài sông hôm nay!”

 

Hai con ôm nức nở.

 

Thấy , lặng lẽ ngoài.

 

Vừa vị đại thẩm hàng xóm mang trứng sang thăm, tiếng bèn ghé tai nhỏ:

 

“Bà cố chấp lắm. Trước đây tiền tuất của cha Triệu tú tài phát xuống, đến nông nỗi ? Cứ tự khổ !

 

“Giấy b.út dùng loại trong hiệu sách. Theo , b.út b.út , ! Bà sĩ diện, sợ con trong thư viện coi thường.

 

“Triệu tú tài vốn thông minh, chép sách cho tiệm sách, giảng bài cho bạn học, nào về nhà cũng đưa bạc cho . Chính vì nuông chiều quá mức, gánh nặng tâm tư đè nặng trong lòng, hễ bước trường thi là hai chân run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa , nên mới nhiều thi rớt như .”

 

Ta nhất thời gì.

 

Mặt trời ngả bóng, hoàng hôn mờ tối.

 

Đợi trong nhà lặng tiếng , mới , xem xét kỹ lưỡng, mượn ánh nến kê đơn.

 

Triệu đại nương thấy sắc mặt trầm ngâm, lo lắng hỏi:

 

“Lâm đại phu, bệnh … còn cứu ?”

 

Ta đặt b.út xuống, nhíu mày:

 

“Trước hết uống hai thang xem .”

 

Lại sang Triệu tú tài:

 

“Tú tài hai ngày tạm thời đừng về thư viện thì hơn… lệnh đường… để phòng bất trắc.”

 

Nói xong liền thu dọn đồ, để ý hai con biến sắc.

 

Trăng sáng thưa.

 

Triệu tú tài đuổi theo ngoài.

 

“Lâm đại phu, bệnh của mẫu …”

 

“Không cần lo. Ngươi chỉ cần ở nhà vài ngày, tự tay sắc t.h.u.ố.c hầu hạ, cần nhiều. Đợi bà chịu uống t.h.u.ố.c đủ bữa, bệnh khỏi quá nửa.”

 

Triệu tú tài thở phào, cảm kích đưa phí chẩn bệnh, chắp tay :

 

“Lâm đại phu tâm tư tinh tế, thấu khúc mắc của gia mẫu… Những năm qua liên tiếp trượt, dám đối diện cao đường, ăn ở thư viện, ít quan tâm bà, mới sinh họa hôm nay, hối hận khôn nguôi.”

 

“Tú tài vốn nổi tiếng hiếu thảo, tài hoa hơn , ắt sẽ ngày bẻ cành quế nơi cung trăng (đỗ đạt vinh quy). Chỉ là khoa cử là việc lớn của đời , khó tránh khỏi lo lắng bất an. Chi bằng thử điều tức, hít sâu thở chậm, giữ tâm thế bình hòa, nghĩ nhiều đến những điều vui vẻ thường ngày, dốc hết sức … Sách cũng : ‘Đã tận hết chí mà vẫn đạt tới, thì cũng còn điều gì hối hận.’”

 

Nghe , Triệu tú tài cúi thật sâu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-niem-gia-vien/8.html.]

 

“Triệu Tế thụ giáo.”

 

Hắn ngẩng lên, ánh mắt thoáng nhu tình:

 

“Triệu Tế ngu độn, hôm nay Lâm đại phu khai giải, như tiên nhạc mà tai bỗng sáng. Nghe Lâm đại phu nay còn hôn ước, một chống đỡ môn đình… Nếu ngày đỗ đạt, thể đến cầu chăng… ” 

 

Thấy đỏ mặt ngượng ngùng, vội cắt lời, thẳng:

 

“Ta trưởng, lòng cũng chốn về, chấp niệm tình ái.”

 

Triệu tú tài sững sờ, mặt tái nhợt, lắp bắp nên lời. Thấy cáo từ, khổ, vẫn tiễn về.

 

“Không cần. Đêm nay trăng sáng, cần đèn.”

 

Đang từ chối, chợt thấy ngoài tiểu viện cầm đèn đợi.

 

Bóng cao lớn ánh trăng kéo dài thu nhỏ. Bên cạnh, Tiểu Hoa chờ sốt ruột, nhảy tới nhảy lui vồ bóng .

 

Ta . Hắn như linh cảm cũng sang , ánh mắt tĩnh lặng như nước.

 

Ta khỏi mỉm , lòng nóng ruột về.

 

“A đến đón , tú tài công t.ử xin trở về thôi.”

 

10

 

Hôm xuân quang lấp lánh, việc đều thuận.

 

Chúng vẫn thuê phu xe đưa đến chân núi.

 

Từ đó bộ lên. Tiểu Hoa vểnh đuôi chạy lon ton phía dẫn đường, như một con hổ nhỏ lông vằn. 

 

Đi nghỉ nghỉ, mất hai canh giờ mới tới Phổ Tế tự. Trong núi rừng âm u, chim hót trùng kêu, hoa dại thoang thoảng hương, cũng chẳng thấy mệt chán.

 

Trước bậc đá chùa một tiểu sa di chống cằm ngủ gật. Cái đầu tròn lắc lư từng nhịp, miệng hé mở lộ mấy chiếc răng trắng lưa thưa.

 

Chính là Minh Tồn quen với .

 

“Minh Tồn.”

 

Nghe gọi, tiểu sa di giật bật dậy, còn tỉnh hẳn vội biện bạch:

 

“Sư phụ, con lười! Con đang nghiêm túc đợi…”

 

Đến khi mở mắt , cửa nào sư phụ, chỉ một nam một nữ và một con mèo nhỏ — chính là A Uẩn cô nương mà sư phụ bảo nó chờ.

 

Nó reo lên nhảy tới mặt , kéo tay áo nũng:

 

“Sư phụ gạt con, hôm nay A Uẩn cô nương quả thật đến!

 

“Vị … vị chính là phu quân của A Uẩn cô nương ? Cao thật đấy! Nếu thể cho một viên kẹo thì quá, hì hì — hẳn cũng là phúc, trường lạc vô cực.”

 

Tiểu sa di lanh lợi xin kẹo đáng yêu. Phó Thận rũ mắt nó một lát, giải thích:

 

“Ta là A của nàng.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Rồi hào phóng lấy cả gói kẹo mơ trong bọc đưa hết cho nó.

 

Tiểu sa di reo lên định nhận, nhưng nửa đường một bàn tay trắng mập phía chặn mất.

 

Bỏ mặc gương mặt sắp nhăn thành cái bánh bao của tiểu sa di, trụ trì híp mắt nhét kẹo tay áo, chắp tay:

 

“Lâu ngày gặp, Lâm đại phu dạo vẫn khỏe chứ?”

 

“Mọi việc đều .”

 

Ánh mắt ông đảo một vòng giữa và Phó Thận, Phó Thận:

 

“Đại tướng quân hữu lễ, nay như nguyện chăng?”

 

“Đương nhiên.”

 

Xem trụ trì và Phó Thận mới quen.

 

 

Loading...