NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:51:40
Lượt xem: 2,391

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tháng như , từng sống trong cung nhiều năm.

 

Hắn mím môi, kiên nhẫn đợi tiểu nương t.ử . Đợi nàng xong, lẽ sẽ trở về phòng ngủ một giấc dài.

 

Triều đình và dân gian, đều lời giải thích. Phó Thanh Trì trưởng thành, ngày nếu chiến sự cũng lo đảm đương.

 

Việc trong nhà cũng tính toán thỏa đáng: sắp xếp tớ, dưỡng lão cho lão quản gia, cùng gia sản còn , đều sẽ cho kiểm kê thành sổ, đưa cho A Uẩn của phòng .

 

“Chuyện nơi đây xong, trời quang, hợp để xuất hành… Đại tướng quân nguyện theo ngoại thành ở tạm ít ngày chăng?”

 

“Đều , dọc đường bình an.”

 

Hắn đang phát sốt cao, tai ù vang, thực rõ lời tiểu nương t.ử.

 

“Đại tướng quân?!”

 

“Ừm? Có con để quên thứ gì khoong?”

 

Hắn tưởng giọng vẫn lớn, kỳ thực nhỏ đến mức khó .

 

Cho đến khi tiểu nương t.ử mặt đầy lo lắng nhào tới đỡ lấy, mới bừng tỉnh, cảm thấy đang đổ xuống.

 

Rơi xuống.

 

Phía là bóng tối.

 

06

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một buổi sớm trời quang.

 

Y quán nhỏ ngoài thành lặng lẽ mở cửa.

 

Nghe trở về còn dẫn theo một nam nhân, láng giềng đều kéo đến xem náo nhiệt.

 

“Lâm đại phu, côi về, cái lưng đau của chẳng chữa… Đây là nam nhân của cô từ chiến trường trở về đó ?”

 

“Lâm đại phu, xem giúp mắt với… Ây da, nam nhân của cô tuấn tú thật!”

 

“Lâm đại phu, mới đào hoàng tinh, mua ít về bồi bổ cho nam nhân của cô !”

 

“… ”

 

Phụ nhân dân gian nhiệt tình sảng khoái, năng thẳng thừng. Ta sợ dọa đến Đại tướng quân đang sắc t.h.u.ố.c rèm, vội giải thích:

 

“Đó là trưởng của , quả thật từ chiến trường trở về, đến y quán giúp mấy ngày.”

 

Vị a tẩu bán hoàng tinh bật , nháy mắt với , vẻ mặt như hiểu thấu điều:

 

“Ôi chao, trưởng~ ~ trưởng~ Nhà cái tên quỷ , hồi trẻ cũng dỗ gọi trưởng.

 

“Thân hình cường tráng, dung mạo tuấn tú, trách gì cô giấu giếm, sợ chúng ăn mất chăng?!”

 

Mọi ồ thiện ý. Ta liếc về phía rèm, thấy Đại tướng quân lặng lẽ phe phẩy quạt lò, cũng ngước mắt sang, đôi mắt trầm tĩnh mang ý .

 

Ta lấy bạc, mua cả rổ hoàng tinh tươi, bất đắc dĩ :

 

“A tẩu chớ trêu, thật sự là trưởng.”

 

Phụ nhân thấy giải thích nghiêm túc, tin quá nửa, hỏi:

 

“Nếu là trưởng, vị hôn phu của cô ?”

 

“Vị hôn phu?”

 

Nhắc đến Phó Thanh Trì, thu nụ :

 

“Hắn ở biên quan cưới khác , trở về nữa.”

 

“Cưới khác?… Cái … cái …”

 

Không khí náo nhiệt chợt lắng xuống. Mọi , nhất thời an ủi thế nào.

 

Ta đang định mở lời, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng reo vui, một tiểu lang quân mặc áo xanh ngắn tay chen qua đám nhảy , như con khỉ núi toe toét.

 

“Cưới khác? Cưới lắm chứ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-niem-gia-vien/5.html.]

 

Mọi trợn mắt .

 

Hắn vội đưa ngón tay trỏ ấn khóe miệng xuống, bộ quái dị, gãi đầu nhỏ:

 

“Ý là… Lâm đại phu gả cho kẻ phụ tình, thật là …”

 

Nhờ xen ngang, a tẩu bán hoàng tinh mới còn lúng túng mà loay hoay với đống bạc vụn.

 

“Dưới chân thiên t.ử, thiếu gì lang quân. Hạng bỏ cũng chẳng tiếc!”

 

Mọi phụ họa:

 

thế!”

 

“Phúc của Lâm đại phu còn ở phía !”

 

“Phải đó!”

 

“Lâm đại phu cứ xem, Triệu tú tài ở Tây hạng, Mạnh lang quân phía Đông, Tôn đại phu phố Bắc, cô thích kiểu nào, gọi đến cho!”

 

“Ta…”

 

Ta lùi hai bước, quả thật chống đỡ nổi sự nhiệt tình .

 

Tiểu lang áo xanh bên cạnh tức đến nhảy dựng:

 

“Ơ kìa! Lý a tẩu, nhắc đến , Ngô Tiểu Mãn hái t.h.u.ố.c Nam Sơn?!”

 

Mọi rộ, đ.á.n.h giá :

 

“Chỉ ngươi, lông còn mọc đủ, cũng đòi cưới vợ?”

 

Hắn đỏ mặt, cãi :

 

“Thì ? Tuổi nhỏ thương ! Ta dành đủ bạc cưới vợ, sang năm còn xây nhà gạch ngói xanh!”

 

“Xì! Bạc chẳng kiếm từ chỗ Lâm đại phu ? Tay trái sang tay , cũng ngượng!”

 

Cả đám ồn ào một hồi, khiến luống cuống , vội đầu Đại tướng quân.

 

Chỉ thấy mặt biểu cảm, chậm rãi bước tới, vững vàng chắn mặt , trầm giọng hỏi:

 

“Ngươi cưới Lâm đại phu?”

 

Ngô tiểu lang lập tức im bặt, dáng vẻ như gặp đại cữu . Hắn cung kính hành lễ:

 

“A mạnh khỏe. Ta… hái t.h.u.ố.c, sẽ lòng, sẽ đối xử với Lâm đại phu!”

 

Đại tướng quân đáp, chỉ chăm chú đ.á.n.h giá hình gầy gò của , dường như đang suy nghĩ khả năng nhận nghĩa t.ử.

 

Hắn vẫn thấy, nếu A Uẩn xuất giá, gả nhà vẫn là nhất.

 

khúc khích:

 

“Lâm đại phu trưởng , nào đến lượt con khỉ núi như ngươi phu! Mau về , ngươi gọi ăn cơm kìa!”

 

Ngô Tiểu Mãn như thấy, ánh mắt dừng nơi ống tay áo trống của Đại tướng quân, nắm c.h.ặ.t nắm tay, dường như hạ quyết tâm.

 

“A đừng chê nhỏ tuổi. Ta hái t.h.u.ố.c giỏi, kiếm nhiều bạc. Tay của a … Tóm , về a cũng cần ngoài việc nữa, cả nhà lớn bé, nuôi!

 

“Người một nhà sống cho , còn gì quan trọng hơn!”

 

Tấm lòng nóng bỏng của thiếu niên khiến khó xử.

 

Phụ nhân cũng thôi cợt, cánh tay tàn khuyết của Đại tướng quân, ai nấy đều lặng im.

 

Từ chối một tấm chân tình tiếp nhận một tấm chân tình, đều cần cân nhắc thận trọng như .

 

Ta bước khỏi lưng Đại tướng quân, vô tình che ánh mắt tò mò dò xét của , nghiêm túc Ngô Tiểu Mãn.

 

“Tâm ý của tiểu lang xin ghi nhận, nhưng ngươi và hợp. Sau chớ những lời nữa. Hơn nữa, trưởng của , tự nuôi .

 

“Ngày mai tiểu lang lên Nam Sơn hái t.h.u.ố.c, phiền để ý giúp nhiều chút cốt toái bổ, sẽ thu mua giá cao.”

 

 

Loading...