NHẤT NIỆM GIA VIÊN - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-12 12:50:08
Lượt xem: 935

GIỚI THIỆU:

An Tây tướng quân Phó Thanh Trì khải trở về, sẽ cưới nữ đồng đội từng kề vai sát cánh với .

Bách tính đều vỗ tay tán thưởng — ngay cả , vị hôn thê của , cũng thấy đó là chuyện .

Vì thế, chủ động hủy hôn.

Chỉ là nghĩa phụ của An Tây tướng quân là một chính nhân quân t.ử, rằng với .

Ta nghĩ một lát, lấy hết can đảm mở miệng:

“Ngài như bằng lòng lấy chính bù đắp cho , phu quân của ?”

01

 

Tại Phổ Tế tự mở nghĩa chẩn hơn nửa tháng, bệnh nhân lục tục tìm đến ít.

 

Nam Sơn hiểm trở, đường lên núi gập ghềnh khó , đến phần nhiều là bách tính nghèo khổ, bệnh tật cũng đều là cố tật kéo dài, dây dưa mãi khỏi.

 

Ta bận rộn hồi lâu mới nghỉ tay, bưng bát cháo ăn tạm, thì thấy những lên núi đón nhân tụ một chỗ, rì rầm chuyện phiếm.

 

Đại quân Tây chinh mấy ngày khải hồi triều.

 

Vị thiếu niên tướng quân dẫn đầu dung mạo tuấn tú, hôm cưỡi bạch mã cao lớn tiến thành, còn treo đầy hương nang và khăn tay do các tiểu nương t.ử ném tặng.

 

Thiếu niên dáng như tùng, khí thế như hồng, bệ hạ trông thấy cũng hết mực vui mừng, phong An Tây tướng quân.

 

Thấy cũng lắng chăm chú, phụ nhân bật :

 

“Có điều An Tây tướng quân sớm trong lòng…”

 

cố ý úp mở, nháy mắt hiệu với , chờ hỏi là ai.

 

Ta bưng bát, mỉm hỏi:

 

“Là ai ?”

 

“Chính là vị nữ kiệt cha tòng quân đó! Hôm còn thấy An Tây tướng quân cùng tiểu nương t.ử sóng vai dạo chợ, hai trai tài gái sắc, thật xứng đôi lứa…

 

“Lâm đại phu thấy mối nhân duyên ?”

 

Ta khẽ sững , nuốt hết ngụm cháo trong miệng, nhẹ nhàng gật đầu.

 

Mọi liền rộ.

 

“Chúng cũng thấy !”

 

Đang , giọng bà chợt đổi:

 

“Chỉ tiếc một đôi bích nhân như , Đại tướng quân đồng ý, nhất quyết chia rẽ uyên ương!”

 

Một phụ nhân khác tiếp lời:

 

“Đại tướng quân ngoài ba mươi mà vẫn thành , lạnh lùng vô tình như lão cổ bản, thể để nghĩa t.ử ngay mí mắt mà vướng bận tình nhi nữ?”

 

“Phủ tướng quân lành cũng sắp thành một ngôi chùa hòa thượng mất thôi!”

 

“Chẳng .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta ăn vốn chậm, gió lạnh núi thổi gấp, khiến bát cháo nóng hổi cũng hóa lạnh ngắt.

 

Lời họ đúng.

 

Đại tướng quân chấp thuận hôn sự , là bởi An Tây tướng quân sớm vị hôn thê.

 

Ba năm , chính tay Đại tướng quân định hạ hôn ước, Phó Thanh Trì cũng gật đầu đồng ý.

 

Trước khi theo Đại tướng quân xuất chinh, còn dặn nhất định chờ , nhớ đến , quên , bằng sẽ nổi giận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-niem-gia-vien/1.html.]

Huống hồ, Đại tướng quân là hùng tung hoành sa trường, bảo vệ non sông, kẻ ác tâm chia rẽ uyên ương.

 

Ta vốn định lên tiếng phân bua, nào ngờ hồn thì trời tối, đón nhân xong cũng cáo từ, xuống núi cả .

 

Gió rét cuối xuân thổi buốt, kéo theo màn mưa âm u dai dẳng dứt, khiến nhiễm bệnh.

 

Ta mơ màng thu dọn đồ đạc, định xuống núi.

 

Tiểu sa di trong chùa – đứa trẻ vẫn theo xin kẹo – chặn cửa cho , nước mắt lưng tròng chạy đến mặt trụ trì mách lẻo.

 

“A Uẩn cô nương bệnh đến mức mà còn đòi xuống núi, chẳng ngoan chút nào… Sư phụ cho con hai viên kẹo, con đem cho A Uẩn cô nương ngọt miệng.”

 

Ta ăn kẹo nó đưa. Hôm tự sắc cho một bát t.h.u.ố.c đắng đặc, chớp mắt uống cạn.

 

Ta ch.óng khỏi bệnh, cũng mong mưa dầm sớm tạnh, để kịp ngày An Tây tướng quân thành cùng trong lòng, đem canh trả .

 

Để hữu tình trọn vẹn đoàn viên.

 

Cũng Đại tướng quân vô cớ mang tiếng .

 

Uống t.h.u.ố.c xong, mê man buồn ngủ, mơ hồ thấy tiểu sa di mút ngón tay khen giỏi, nhíu đôi mày nhỏ, giơ viên kẹo còn đút cho .

 

“Dù A Uẩn cô nương sợ đắng, dũng cảm, nhưng… nhưng ăn kẹo , ngủ thì đừng nữa, ?”

 

02

 

Ta gia nhân phủ Tướng quân dẫn tiền sảnh.

 

Phụ t.ử hai vẫn đang cãi vã kịch liệt.

 

Lão quản gia ngoài cửa, lặng lẽ lau nước mắt.

 

Ta tiếng Phó Thanh Trì phẫn nộ:

 

“Trong sách dạy đạo lý ‘điều , chớ cho ’. Chẳng lẽ chỉ vì phụ là bậc trưởng bối, liền thể cần tuân theo ?”

 

Đại tướng quân thì cố nén giận.

 

“Năm xưa con quỳ mặt cầu cưới A Uẩn, hề nửa phần miễn cưỡng! Nay con sống c.h.ế.t đòi cưới khác, con bảo A Uẩn ? A Uẩn đợi con ba năm! Nữ nhi mấy ba năm!”

 

Phó Thanh Trì lời lẽ hùng hồn:

 

“Vậy phụ dám nửa phần tư tâm ? Phụ của A Tỷ vì đỡ mũi tên mà c.h.ế.t, vì mang nợ nàng mới thuận nước đẩy thuyền thành mối hôn sự . vì cớ gì con trở thành vật hy sinh của ?!”

 

Phụ vì Đại tướng quân đỡ tên mà mất, là chuyện bốn năm .

 

Chẳng bao lâu , Đại tướng quân chủ định hôn sự giữa và Phó Thanh Trì.

 

Ta lớn hơn Phó Thanh Trì ba tuổi. Khi định , suy nghĩ lâu, Đại tướng quân còn ý trấn an.

 

Hắn :

 

“Ta nợ phụ cô một mạng, chẳng gì báo đáp. Chỉ đứa nghĩa t.ử coi như chút tiền đồ, gả cho A Uẩn phu quân, ?

 

“A Uẩn còn ở trong phủ lâu lâu, nên cứ coi phủ Tướng quân là nhà mới .”

 

Ta ngượng ngùng gật đầu.

 

Kỳ thực trong lòng từng oán Đại tướng quân. Phụ đỡ tên cho là cam tâm tình nguyện.

 

Trước lúc lâm chung, phụ cũng dặn đừng oán hận.

 

 

Loading...