Thật sự xuất hiện loài vật gì ở bên trong, cũng nên cảm thấy kỳ lạ.
Hỏa Diễm Miêu mang theo Trang Hiểu xuyên qua rừng rậm một lát, dừng .
Cảm nhận thấy nguy hiểm nữa, Trang Hiểu lưng Hỏa Diễm Miêu thẳng dậy.
Trước mắt là một mảng lớn là cây màu tím, cây mọc đầy hoa trắng nhỏ.
Hỏa Diễm Miêu "meow meow" kêu hai tiếng.
Thân hình đột nhiên rung mạnh, trực tiếp hất Trang Hiểu xa hai mét.
Trang Hiểu những bông hoa trắng nhỏ đầu, tay nắm c.h.ặ.t hai nhúm lông đỏ rực giật từ Hỏa Diễm Miêu, vẻ mặt chán chường.
Thật sự phát điên ...
Bao nhiêu Long Lân Quả, cũng bù đắp vết thương tinh thần hôm nay của cô.
Móng vuốt Hỏa Diễm Miêu cào đông một cái, cào tây một cái, miệng c.ắ.n một cái.
Một lát mặt đất đổ một mảng lớn cây hoa trắng nhỏ.
Sau đó đầu nó húc húc đống cây hoa trắng nhỏ mặt đất, chất thành một đống nhỏ, hất lên Trang Hiểu.
Trước mắt lập tức tối đen như mực.
Trang Hiểu: "..."
Cô tạo nghiệt gì !
Còn phiền đại nhân Hỏa Diễm Miêu đặc biệt tránh khu vực giao tranh chạy đến cho cô một cái hoa tang...
"Meow meow..." Móng vuốt Hỏa Diễm Miêu vỗ nhẹ hai cái lên đống cây hoa trắng nhỏ.
Sau hai tiếng "meow meow", Hỏa Diễm Miêu tự nhận thú cưng hiểu ý nó.
"Gào" một tiếng, há miệng , một ngụm nuốt trọn đống cây hoa trắng nhỏ nãy nó vun lên mặt đất.
Trang Hiểu bên trong tuyệt vọng, chỉ cảm thấy thể lơ lửng, đầu hình như kẹt thứ gì đó.
Mở mắt .
Cả cứng đờ.
Hàm răng sắc nhọn như d.a.o của Hỏa Diễm Miêu cứ như bất ngờ phản chiếu trong mắt cô.
Ngay đó một mùi tanh xộc thẳng phổi cô.
Cô đây là Hỏa Diễm Miêu ngậm nửa trong miệng .
Cùng với cô ngậm trong miệng Hỏa Diễm Miêu, còn những cành hoa tím .
Mơ hồ trong thở của cô, còn một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng.
"Hỏa Hỏa ..." Trang Hiểu kêu tên Hỏa Hỏa.
Hỏa Diễm Miêu lập tức hiểu.
Như thú cưng thoải mái, miệng nới lỏng, khi thú cưng và cành cây rơi xuống đất, ngậm một ngụm nữa.
Hỏa Diễm Miêu hài lòng mang Trang Hiểu trở hiện trường bữa trưa của nó.
Trang Hiểu trong một Hỏa Diễm Miêu nới lỏng ngậm, kinh hãi đến tâm thần tan nát.
Đây là đổi cho cô một ngọn núi non nước hữu tình, chôn...
Một lát .
Cùng với tiếng s.ú.n.g vang lên ngừng.
Trang Hiểu bọn họ trở về hiện trường giao tranh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-mot-o-phe-tho-phai-co-chut-van-may/426.html.]
Rất nhanh, một mùi tanh của cá lẫn với hương cỏ xanh ập mặt, cô Hỏa Diễm Miêu thả xuống đất.
Chịu đựng một hồi mùi hôi miệng.
Cuối cùng cũng giải thoát.
Trang Hiểu thở một , hít sâu một hương cỏ cây tanh .
Sau đó kịp chờ đợi bò khỏi đống cây hoa trắng nhỏ là đồ tùy táng của cô.
Số nhà 25
Trong tầm mắt, những con cá Hà La với hình thon dài màu vàng đang vặn vẹo, với tốc độ cực nhanh tản bốn phía.
Con Hỏa Hỏa của cô, đang một ngụm một con thu hoạch mỹ thực mặt đất.
Khoảng cách , Trang Hiểu thậm chí còn thấy tiếng răng Hỏa Diễm Miêu xuyên thủng thịt cá, tiếng xương cá giòn tan.
Lúc , hiện trường hỗn loạn một mảnh.
Đội của Đỗ Trọng và Đỗ Hoài hội hợp.
Đỗ Hoài sắc mặt trầm xuống chằm chằm em trai Đỗ Trọng và những phía , một lời.
Đỗ Trọng thấy trai gì, trong lòng chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
Sớm , xuất hiện .
Anh trai đáng sợ, con cá Hà La màu vàng cũng đáng sợ kém.
Đỗ Trọng cúi đầu, dám thẳng mắt trai, mắt thỉnh thoảng những cây cối xung quanh.
Xem con cá Hà La , tư thế leo cây còn nhanh hơn cả .
A?
Hỏa Diễm Miêu?
Người đang trong đám hoa trắng nhỏ là chị họ !?
"Chị, chị..." Trong bầu khí lúng túng đến nghẹt thở, Đỗ Trọng đột nhiên ngẩng đầu lên vẫy tay về một hướng.
Chương Lâm và những khác vốn đang nghĩ xem thế nào để phá vỡ bầu khí quái dị ?
Cùng với tiếng kêu kinh ngạc vui mừng của Đỗ Trọng, họ thấy con Hỏa Diễm Miêu đang ăn và Trang Hiểu dính đầy cánh hoa trắng.
Lúc , Đỗ Trọng và Chương Lâm bọn họ cũng quan tâm Đỗ Hoài phản ứng thế nào nữa, tất cả đều ùa về phía Trang Hiểu.
Đỗ Hoài còn nghĩ cách dạy dỗ em trai, mấy cơn gió thổi qua, mắt còn một bóng .
Tâm trạng nhất thời khá phức tạp.
Quay đầu liền thấy cô bé cách đó mấy chục mét.
Đỗ Hoài nheo mắt , cẩn thận nhận , chút quen mắt.
Hình như là...
Cô bé sông Bạch Thủy.
Đỗ Trọng ngược hướng cá Hà La bỏ chạy, lao thẳng tới.
Người của đội Kỳ Lân vẫn quên trách nhiệm của ở Đế Vương Lâm, tận tâm tận lực xua đuổi và săn g.i.ế.c những con cá Hà La cản đường, bảo vệ Đỗ Trọng và Chương Lâm.
Cá Hà La vội vàng hoảng hốt bỏ chạy tứ tán, cũng cực ghét bỏ những vật cản xuất hiện đường.
Một đám và một đám cá, khi gặp , đều đối phương c.h.ế.t.
Thấy cảnh tượng , Đỗ Hoài tự nhiên thể khoanh tay .
Vội vàng gọi tiến lên, cứu viện.
Đỗ Hoài lo lắng em trai thương, thầm mắng trong bụng đám rốt cuộc đầu óc , cứ như rốt cuộc bọn họ Đế Vương Lâm bằng cách nào.