Dù , bọn họ ngoài vốn dĩ là để săn g.i.ế.c động vật biến dị.
Nghĩ đến, bọn họ chắc chắn sẽ thích món quà .
Đội lính đ.á.n.h thuê Kỳ Lân: "..."
Chúng thật sự cảm ơn các nhé...
Tóm cứ đuổi kịp .
Chạy loạn trong rừng như Trang Hiểu, rõ ràng là kế lâu dài.
Trang Hiểu lúc cũng mệt c.h.ế.t, thể lực của con gấu ch.ó biến dị thật quá, dắt nó dạo trong rừng hơn một tiếng mà nó vẫn bám theo cô tha.
Chẳng chỉ moi một cái tổ ong thôi ?
Cái cũng tên mày!
Chị đây chẳng lẽ còn moi ...
Đầu óc Trang Hiểu bây giờ rối bời, cái bao tải tuyệt đối thể vứt, chẳng là so thể lực ?
Chưa đến giây phút cuối cùng, tuyệt đối buông tay.
Đây chính là thứ cô trả giá bằng nhan sắc mới .
Gió thổi mặt...
Chỉ một cảm giác: Đau.
Không cần nghĩ cũng chắc chắn sưng đầy mặt, hủy dung ...
"Làm bây giờ? Mất dấu ?" Nghiêm Minh thở như trâu .
Số nhà 25
Cậu là thể chất kém nhất trong mấy , nếu vì một lòng yêu mến chị , khác sớm bỏ cuộc .
Bây giờ, hai chân run rẩy... Thật sự chạy nổi nữa.
Mạnh Khánh Dương đỡ một cây trúc to : "Đi về phía đội lính đ.á.n.h thuê Kỳ Lân..."
Có lẽ lát nữa đường đụng thì !
Vừa bọn họ chẳng tình cờ gặp hai ?
Lần thứ ba gặp lẽ cũng là mơ.
Chỉ là thể lực của em họ, bọn họ thật sự tự hổ thẹn bằng...
"Đi gọi cứu viện?" Hướng Húc khom lưng, tay đỡ đầu gối đang run rẩy nhẹ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-mot-o-phe-tho-phai-co-chut-van-may/258.html.]
Mạnh Khánh Dương Hướng Húc, "ừ" một tiếng.
Một con gấu ch.ó biến dị đấy, cứ thế mà để rẻ cho đám khốn kiếp đội lính đ.á.n.h thuê Kỳ Lân .
Bọn họ lượn lượn mấy ở đường biên giới khu vực mù , tiếng báo động của đồng hồ đeo tay lúc kêu lúc .
Cũng Trang Hiểu chọn đường chạy kiểu gì nữa?
Trang Hiểu: "..."
Dắt gấu còn thể chọn kiểu gì?
Tự do phát huy thôi...
Ngay khi đồng hồ đeo tay của bốn Nghiêm Minh vang lên tiếng báo động, phận cuối cùng cũng cho họ gặp em họ (chị họ).
Phía còn con gấu ch.ó biến dị rõ ràng tức điên lên.
Cái tên trộm nhà cũng quá chạy .
Mệt c.h.ế.t gấu...
Bốn nghênh đón Trang Hiểu... Và con gấu ch.ó biến dị phía cô mà chạy tới.
Lần thể để mất dấu nữa.
Mạnh Khánh Dương chạy, vẫy tay về phía bên hét lớn: "Em họ, em họ... Bên ... Bên ..."
Vừa khỏi rìa rừng chuẩn , Trang Hiểu thấy gọi .
Trong bụi cỏ đối diện bốn .
Sao là bọn họ!
Muốn cùng dắt gấu ?
Thấy sắp chạy mất, Mạnh Khánh Dương chỉ một hướng hét lớn: "Bên , bên ... Có đội lính đ.á.n.h thuê..."
Gió đưa ba chữ "đội lính đ.á.n.h thuê" rõ ràng tai Trang Hiểu.
Cái gì?
Đội lính đ.á.n.h thuê?
Vậy chẳng nghĩa là cô cần dắt gấu nữa ?
Dắt con gấu thật sự mệt.