Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Gia Gia:

 

“Bắt đầu ăn thôi!"

 

Còn về chuyện đ-ánh răng... hai cô bé bàn chải đ-ánh răng, Văn Gia Gia bảo chúng dùng muối chà răng thế, nên hai cô bé lúc mặn đến mức ngũ quan nhăn nhó cả .

 

Văn Gia Gia động đũa , thấy cô động đũa , Văn Xuân và Văn Tuyên mới cầm thìa lên.

 

Văn Xuân cẩn thận múc một thìa canh, phù phù thổi hai cái mới từ từ hớp một ngụm nhỏ.

 

Mắt cô bé sáng lên, cảm thấy canh dì nấu ngon hơn hẳn canh bà nội nấu.

 

Canh màu trắng, đặc, mỗi thìa đều thể múc trứng gà trơn tuột và vụn cải bắp giòn sần sật.

 

Văn Gia Gia thấy hai chị em thích uống canh, dứt khoát múc thêm canh bát cho chúng, trộn trộn lên, ăn kèm với củ cải khô do nguyên chủ , hai chị em quả nhiên ăn càng thêm ngon miệng.

 

Theo lý mà , ăn cơm xong đồng.

 

vấn đề là, hộ khẩu của Văn Gia Gia vẫn chuyển về đại đội Phù Dương, mà đang treo ở đường phố.

 

Còn Văn Xuân và Văn Tuyên ư, trong đội chẳng việc nào mà hai đứa cả.

 

Nói cách khác, ba dì cháu họ tạm thời là “kẻ thất nghiệp".

 

Vậy hôm nay gì đây?

 

Văn Gia Gia đang suy nghĩ thì bên ngoài tiếng gọi:

 

“Gia Gia nhà ?"

 

“Có ạ, ạ!"

 

Cô vội vàng đặt bát chậu, nhanh ch.óng chạy phòng khách.

 

“Sao giờ nhà cháu còn mở cửa?"

 

Người chuyện là Phương Liễu Ngọc, bà là chủ nhiệm hội phụ nữ của đội.

 

Suy nghĩ một lát :

 

trong nhà chỉ cháu và hai đứa nhỏ, bình thường cửa chính đúng là nên đóng thì hơn."

 

Văn Gia Gia mở cánh cửa chính dày nặng , hỏi:

 

“Thím việc gì ạ?"

 

Phương Liễu Ngọc :

 

“Thím hỏi xem khi nào cháu chuyển hộ khẩu về, sắp thu hoạch vụ thu , chuyển hộ khẩu về là thể tính điểm công và chia lương thực, trong đội bàn bạc , năm nay cũng sẽ chia thêm cho cháu một phần lương thực đầu ."

 

Từ “lương thực đầu " Văn Gia Gia liền thấy quen thuộc, nghĩ kỹ thì nhớ .

 

Trong trí nhớ của nguyên chủ chuyện , mà kiếp video ở nông thôn cũng từng các cụ già nhắc tới.

 

Thời nông thôn thực hiện chế độ điểm công, còn lương thực đầu là để đảm bảo ai trong đội ch-ết đói.

 

Chính sách chia lương thực lúc bấy giờ là “ sáu lao bốn".

 

Sau khi bán hết lương thực nộp cho nhà nước (ái quốc lương), lương thực còn sẽ trích 6/10 để chia cho mỗi một xã viên trong đội, bao gồm cả những đứa nhóc chẳng việc gì như Văn Xuân và Văn Tuyên.

 

những như Văn Gia Gia, sắp thu hoạch vụ thu mới chuyển về đội thì vốn chia.

 

Cũng là do thấy cảnh nhà cô đáng thương, đội mới quyết định giúp đỡ một tay.

 

Điều kiện tiên quyết là hộ khẩu của cô ở trong thôn.

 

Đừng coi thường phần lương thực đầu , trong những năm mưa thuận gió hòa dù nó đủ để ăn no nhưng tuyệt đối thể đảm bảo đói ch-ết.

 

Văn Gia Gia vốn dĩ còn đang tính toán giữ hộ khẩu thành phố, tìm việc cũng dễ dàng hơn một chút.

 

lúc còn chia lương thực đầu , cô đương nhiên chọn chuyển hộ khẩu về, dù lương thực mới là thứ cô cần nhất lúc .

 

Thật sự trông chờ phần lương thực đầu của Văn Xuân và Văn Tuyên thì nhà cô đầy hai tháng là ch-ết đói.

 

Mặc dù năm nay lương thực mà nhà họ Văn để nền tảng, nhưng Văn Gia Gia là mà pin điện thoại 50% là sẽ chứng lo âu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-9.html.]

Cô thừa hiểu là một kẻ phế vật trong việc đồng áng, cũng hiểu rõ ở thời đại tìm một công việc công nhân khó đến mức nào.

 

khi tích trữ đủ lương thực cho ba dì cháu ăn trong hai năm, Văn Gia Gia kiên quyết đặt việc thu thập lương thực lên hàng đầu.

 

Văn Gia Gia vội vàng :

 

“Hậu nhật (ngày ) cháu sẽ lên huyện chuyển hộ khẩu, việc một ngày là xong ạ."

 

Phương Liễu Ngọc thầm:

 

“Hậu nhật chẳng cha cháu mấy hạ huyệt ?

 

Đội trưởng nhờ vợ ông giúp chọn vị trí , ngay ở Đào Hoa Ao, từ phía nhà cháu qua thì hơn nửa tiếng là tới."

 

Văn Gia Gia vỗ đầu một cái, suýt nữa thì quên mất chuyện :

 

“Vâng, đại hậu nhật (ngày kìa) cháu mới lên huyện."

 

Phương Liễu Ngọc :

 

“Hôm nay cháu cứ quen với đại đội , nếu khó khăn gì thì cứ .

 

Ôi, cha cháu đều là , sống chan hòa với tất cả trong đội."

 

Đây là sự thật, vợ chồng họ Văn là những bụng.

 

Văn Gia Gia gật đầu:

 

“Cháu ạ."

 

Phương Liễu Ngọc truyền đạt xong việc thì lâu, hai chị em Văn Xuân và Văn Tuyên một lát rời .

 

Văn Gia Gia vốn dự định hôm nay sẽ dạo quanh đội một chút, thế là cô cho quần áo cũ tối qua thùng gỗ, đóng c.h.ặ.t cửa, mang theo chày giặt đồ và hai đứa trẻ về phía trung tâm thôn.

 

Nhà họ Văn đúng là ở nơi hẻo lánh thật, khỏi cửa hơn hai trăm mét mới thấy một hộ gia đình khác.

 

Mà giữa hai nhà là một mảnh đất trống, chắc là đất thổ cư để trống của đội.

 

Người trong đội mỗi năm một đông thêm, đất thổ cư cũng khan hiếm.

 

Một mảnh đất thế ít nhất cũng chia cho bốn hộ gia đình.

 

Hộ gia đình đó họ Trần, cũng giống như nhà họ Văn, đều là dân nơi khác chạy nạn đến từ nhiều năm .

 

Vợ chồng họ Văn địa phương, khi họ mới cưới chạy đến đây.

 

Lão Văn là con một trong nhà, cha đều qua đời đường chạy nạn.

 

bà Văn thì , quê bà ở tỉnh Hà, xa lắm.

 

Thời điện thoại, giao thông cũng thuận tiện, hai gia đình sớm mất liên lạc , trắng thì chỉ là những xa lạ quen thuộc thôi.

 

Nhà họ Trần tuy cũng là dân nơi khác đến giống nhà họ Văn, nhưng khác ở chỗ nhà con cháu đầy đàn, cành lá sum suê, mấy đứa con trai con gái thông qua hôn nhân gả cưới dựng lên một mạng lưới quan hệ nhỏ ở địa phương, cuộc sống mạnh hơn nhà họ Văn nhiều.

 

Người thím nhà họ Trần tên là Trương Tú Lệ, hơn 50 tuổi mà sức khỏe vẫn còn dẻo dai, lúc đang phơi quần áo trong sân.

 

Thấy ba dì cháu nhà họ Văn ngoài cổng, bà vội vàng gọi với qua cổng sân:

 

“Cháu là Gia Gia , đang thế?"

 

Trương Tú Lệ mời ba nhà chơi, vì nhà họ Văn mới đám tang xong đầy bảy ngày, thông thường mà ai để họ nhà cả.

 

Văn Gia Gia :

 

“Chào thím ạ, cháu giặt quần áo.

 

Với cả cháu quen thuộc thôn lắm, nên tranh thủ thời gian dạo quanh thôn xem thế nào ạ."

 

Trương Tú Lệ :

 

“Được , cháu cứ ."

 

Nói xong, bà còn chằm chằm Văn Gia Gia thêm mấy cái, đến mức Văn Gia Gia thấy gai cả , lúc đường suýt nữa nhịn đầu .

 

Nhìn cái bóng lưng rời của Văn Gia Gia, Trương Tú Lệ đ-ánh giá một hồi lâu, lúc mới sân tiếp tục phơi quần áo.

 

 

Loading...