Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ đây ở trong cái toa tàu nhỏ bé cả một ngày trời, Văn Gia Gia cảm thấy hai đứa nhỏ vượt ngoài mong đợi của đấy.
“Dì nhỏ, bao lâu nữa mới xuống xe ạ?”
Tóc của Văn Xuân lăn lộn giường đến mức rối bù, cô bé gãi gãi má, thở dài một tiếng.
Trẻ con thở dài trông thực sự buồn , Văn Gia Gia nhịn mà bật thành tiếng:
“Sắp sắp .”
Cái miệng cô lẽ là miệng quạ đen, xong lâu, đoàn tàu dần dần dừng .
Văn Xuân và Văn Tuyên lập tức hưng phấn hẳn lên, tuy nhiên Ngụy Đới bình tĩnh :
“Chưa đến , là đang nhường đường đấy.”
“...”
Hai cô bé phịch xuống.
Tàu dừng gần hai tiếng đồng hồ, đó nhường đường một nữa, dừng nửa tiếng.
lúc đó Văn Gia Gia ngủ , khi cô tỉnh nữa là do Ngụy Đới lay tỉnh.
“Sắp đến ?”
“Ừm ừm.”
Ngụy Đới ẩn hiện vẻ nhẹ nhõm, thể thấy cũng mất kiên nhẫn khi ở tàu.
Một tiếng còi vang lên, đoàn tàu cuối cùng cũng ga.
Hai cô bé cũng đ-ánh thức, cả nhóm chen chúc xuống xe lập tức khỏi ga.
Trời tối om om, trong ga đông, lo lắng bọc đồ kẻ trộm móc mất.
Trước cửa ga tàu đèn, suốt dọc đường đến nhà khách đều đèn.
Văn Gia Gia cuối cùng cũng chút cảm giác “ thành phố”.
Nói thế nào nhỉ, nơi giống các huyện thành nhỏ của mấy mươi năm .
Họ đến nhà khách, Ngụy Đới lấy giấy giới thiệu và giấy tờ , thuê thành công một phòng hai giường đơn.
Bây giờ chắc hai giờ sáng, khi phòng hai cô bé ngủ ngay.
Còn Văn Gia Gia thấy dính dấp khó chịu, thấy nhà vệ sinh là tắm.
Cô thực sự ngờ nhà khách thời còn cả nhà vệ sinh riêng.
nghĩ cũng thấy hợp lý, kinh tế vùng thực hơn so với quê cũ.
Dù đều giáp biển, nhưng ở đây nhiều nhà máy hơn.
Tắm xong ngủ ngon, một giấc đến tận sáng rõ.
Khi cô tỉnh dậy, kéo rèm cửa , thấy những ngôi nhà san sát ngoài cửa sổ, và ống khói cao cao ở phía xa, cô nhận bước giai đoạn tiếp theo của cuộc đời.
Chương 30 Chuyển nhà sắp xếp
Đơn vị ở ngoại ô, thể đến bằng xe buýt.
Đầu tiên họ đến tiệm cơm lầu ăn sáng, bất ngờ là tiệm mì Áo Tào.
Mì Áo Tào là loại mì nước, nước dùng màu đỏ, tiệm chắc là dùng xương lợn và xương cá để hầm nước dùng, đó dùng nước tương để dậy màu nước.
Phần nhân ăn kèm (kêu đầu) thì ?
Chỉ một loại nhân cá chiên.
Văn Gia Gia từng ăn loại nhân vịt , nhưng vịt thì dùng nước dùng trắng, so sánh cô thấy nhân cá chiên nước dùng đỏ ngon hơn.
Theo lý mà , đời đây là đầu tiên cô ăn mì Áo Tào, nên Văn Gia Gia tỏ am hiểu.
Ngụy Đới gọi ba bát mì, đưa đũa cho Văn Gia Gia:
“Em nếm thử , hương vị khá , khác so với bên chúng , cá ở là dùng cá trắm đen.”
Ở con sông nhỏ quê họ hiếm cá trắm đen, nhưng ở đây cá trắm đen khá nhiều.
Văn Gia Gia gắp một đũa mì, giả vờ ngạc nhiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-86.html.]
“Oa, là mì râu rồng .”
Ngụy Đới thực sự ngạc nhiên:
“Em mì râu rồng ?”
Quê họ mì sợi nhỏ, nhưng cũng chỉ gọi là “mì nhỏ” thôi.
Văn Gia Gia thản nhiên lườm một cái:
“Đọc sách đấy.
Chăm sách báo , trong sách cái gì cũng .”
Ngụy Đới lập tức im lặng, từ trong túi lấy một chiếc khăn tay đưa cho cô.
Văn Gia Gia một thói quen khi ăn cơm, đó là trong tay luôn cầm một chiếc khăn tay.
Ăn vài miếng, lau miệng một cái.
Lại ăn vài miếng, lau miệng một cái.
Ngụy Đới thực sự hiểu nổi.
Sau đó lấy hai chiếc bát ăn cơm, chia một bát mì thành hai phần cho Văn Xuân và Văn Tuyên ăn.
Chúng còn nhỏ bụng hẹp, một phần mì là đủ ăn.
Cá chiên thực sự thơm, cá trắm đen chiên giòn rụm, ngâm trong nước dùng một lúc, lớp vỏ ngoài thấm nước trở nên mềm , khi ăn miệng mang theo vị ngọt thanh của nước dùng.
Còn sợi mì, vì nhỏ nên thấm gia vị.
Nước dùng thơm nồng nhưng mang chút vị ngọt.
Người dân địa phương thích ăn ngọt, ngọt hơn cả ở quê cũ.
Bữa sáng nhanh ch.óng kết thúc, Ngụy Đới đến bưu điện xem thử, đồ đạc gửi vẫn tới nên trực tiếp đưa họ chen lên xe buýt về đơn vị.
Thực sự chen chúc.
Văn Gia Gia cảm thấy sắp ép thành hộp cá mòi , cô bao giờ chuyến xe nào chen chúc như , ngay cả tàu điện ngầm giờ cao điểm ở thành phố lớn mấy mươi năm cũng chen chúc đến thế .
Cũng may trạm xe buýt ở ga tàu hỏa là trạm xuất phát, họ mới thể miễn cưỡng nhét hành lý lên xe buýt.
Nửa tiếng , xe buýt rời khỏi thành phố.
Lúc xe vẫn còn đông , Văn Gia Gia nhắm chuẩn một chỗ trống xuống, ôm Văn Xuân và Văn Tuyên, Ngụy Đới bên cạnh cô, ngăn cách cô với đám đông, áp lực của Văn Gia Gia giảm nhiều.
Không còn đường nhựa, xe bắt đầu rung lắc.
Đoạn đường xóc nhất, thậm chí thể khiến nôn thốc nôn tháo – kiểu nôn do say xe, mà là xóc đến mức ép thẳng bữa sáng trong dày lên thực quản.
Cũng may chỉ một phút như là thoát khỏi đoạn đường đó, tài xế lầm bầm c.h.ử.i rủa:
“Đã bảo sửa từ lâu , giờ vẫn cái đường nát .”
Phía tiếng c.h.ử.i nhỏ dần.
Văn Gia Gia thấp thoáng vẫn thấy ông mắng:
“Sớm muộn gì cũng ngày đưa mấy vị lãnh đạo các đến đoạn đường xóc một vòng mới .”
Ừm, là một cách .
Ngoại ô xa lắm, khỏi thành phố hơn bốn mươi phút là đến nơi.
Lúc xe chẳng còn mấy , họ xuống xe dễ dàng.
Ngụy Đới tìm lão hương ở thôn bên cạnh mượn một chiếc xe đẩy, đặt hành lý lên xe đẩy .
Văn Gia Gia một tay dắt một đứa nhỏ theo phía .
Nói thế nào nhỉ?
Nơi bảo là ngoại ô, nhưng thực chẳng khác gì nông thôn.
Hai bên là những cánh đồng ruộng bao la bát ngát, so với quê cũ, đồng ruộng ở đây bằng phẳng và rộng lớn hơn, lúc hoa t.ử vân đang nở rộ cánh đồng.
Thỉnh thoảng còn thấy vài con bò già, vài đàn cừu đang ăn cỏ cánh đồng.