Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chị cả Ngụy liền :

 

“Vừa đang tám chuyện về chị đúng ?"

 

Văn Gia Gia:

 

“..."

 

Câu thật chẳng tiếp lời thế nào, chỉ thể trừ ngượng ngùng.

 

Chị cả Ngụy đón lấy đứa bé từ tay Ngụy Hinh, bồng bế thêm hai cái:

 

“Nuôi thật, bây giờ vẫn còn b-ú sữa ?"

 

Ngụy Hinh:

 

“Thường ngày cho uống sữa dê ạ."

 

Chị cả Ngụy gật gật đầu:

 

“Tiểu Viễn nhà chị bây giờ ngày nào cũng uống sữa.

 

Ở huyện đưa sữa bò, đành tìm nhà nào nuôi dê.

 

Đợi cuối năm lên thành phố là thể đặt sữa bò ."

 

Tiểu Viễn là con riêng của chị , tên là Tô Chí Viễn, mới là một bé hai tuổi, trông trắng trẻo đáng yêu.

 

Trong nhà tuy tiếp đón chị cả Ngụy và rể cả, nhưng đối với đứa cháu ngoại vẫn yêu quý.

 

Văn Gia Gia đoán rằng, quan hệ trong hai năm nay dịu , chắc hẳn cũng nguyên nhân từ Tiểu Viễn.

 

con cũng sinh , chẳng lẽ còn thể ly hôn?

 

Đã đến lúc ăn cơm, bố Ngụy đại phát từ bi, cho chị cả Ngụy dẫn chồng nhà ăn cơm.

 

Người già chính là như , đối với nhiều chuyện thấu đáo.

 

Cương với con gái, cương đến cuối cùng chịu tổn thương vẫn là chính .

 

Chị cả Ngụy vui mừng mặt trông thấy.

 

Văn Gia Gia cũng coi như đầu tiên thấy rể ở cự ly gần, trông... thế nào nhỉ, đúng chất đàn ông học kỹ thuật.

 

Mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh, hai bên thái dương lốm đốm vài sợi tóc bạc, trông cũng khá nho nhã, chị cả Ngụy nếu thích kiểu đàn ông thì trúng cũng gì lạ.

 

Anh dè dặt, thái độ đối với Ngụy Đới cũng giống như chị cả Ngụy, chút sợ sệt.

 

Văn Gia Gia suýt chút nữa nhịn thành tiếng.

 

“Anh quả thực quá đáng sợ ."

 

Văn Gia Gia lén ghé tai Ngụy Đới thì thầm:

 

“Cả đời bao giờ đóng nổi vai mặt đỏ ( hiền) ."

 

Sắc mặt Ngụy Đới đen thêm một tầng.

 

Văn Xuân và Văn Huyên cuối cùng cũng Ngụy Văn Châu dắt đến bàn ăn, hai cô bé “Oa" lên ngớt, mắt trợn tròn hơn cả chuông đồng.

 

“Ông nội ơi, ông nấu cơm siêu quá ạ!"

 

Văn Huyên vội vàng khen ngợi:

 

“Thơm quá thơm quá, thơm hơn cả món thịt luộc ngày mổ lợn luôn, là món ăn ngon nhất mà cháu từng ăn đấy ạ."

 

Người hiền lành Ngụy Thành Tài hiếm khi nhận lời khen ngợi thẳng thừng như , ông ở trong nhà chẳng uy nghiêm gì mấy, với thế hệ cháu chắt càng .

 

Vì thế Văn Huyên khen một cái là khuôn mặt đen nhẻm của ông đỏ bừng lên, chỉ gượng gạo, nên lời.

 

Ông lén gắp đùi gà cho Văn Huyên, nghĩ ngợi một hồi, gắp cái còn cho Văn Xuân.

 

Có thể thấy hiền lành cũng cần khác cung cấp giá trị cảm xúc, khen xong cũng vui vẻ.

 

Văn Gia Gia buồn cái điệu bộ nịnh hót của Văn Huyên.

 

Cô vẫn còn nhớ lờ mờ, những lời Văn Huyên với cô, với bà thím nấu cơm ở nhà trẻ, thậm chí cả với lão Bạch .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-82.html.]

Chương 29 Đến đích

 

Chiều ngày Nguyên tiêu, Ngụy Đới cùng Văn Gia Gia một chuyến đến Phù Dương.

 

Giao chìa khóa dự phòng cho Trương Tú Lệ, mang nốt phần đồ đạc cuối cùng cần mang .

 

Cuối cùng, cùng lên đồi thắp hương cho gia đình nguyên chủ.

 

Tiết Thanh minh còn xa nữa, đến lúc đó cô chắc chắn sẽ .

 

Chỉ là dù đây cũng là năm đầu tiên khi gia đình nguyên chủ qua đời, cho dù Thanh minh thể quét dọn thì khi rời cũng đến đây phát quang cỏ dại xung quanh mộ.

 

Còn trọng điểm xem măng .

 

Nói ngoa chút nào, măng thể đ-âm xuyên qua cả ngôi mộ.

 

Ngày xưa trong làng từng trường hợp như , gia đình đó cho dù đó c.h.ặ.t măng tan nát thì trong lòng vẫn còn cục tức xả .

 

Nhục nhã tổ tiên quá mà!

 

May mắn là mấy cây tre đồi cách xa mộ, Văn Gia Gia và Ngụy Đới hai chỉ cần dọn cỏ dại.

 

Lúc đang là mùa hoa đào rực rỡ.

 

Thung lũng cộng thêm hai bên sườn núi là một màu hồng nhạt, thỉnh thoảng một cơn gió thổi qua, thổi những cánh hoa bay lả tả, múa lượn trong trung theo làn gió.

 

Văn Gia Gia sững sờ.

 

Không vì điều gì khác, con ở một khoảnh khắc nào đó, chính là sẽ lay động bởi cảnh .

 

Cô đột nhiên thấy hối hận vì dẫn Văn Xuân và Văn Huyên đến đây, năm ngoái cô rõ ràng hứa với hai đứa sẽ dẫn chúng xem hoa đào mà.

 

“Xong em?"

 

Ngụy Đới hỏi, thấy Văn Gia Gia vẻ hứng thú với rừng đào dại , :

 

“Rừng đào dại lúc còn nhỏ cũng từng đến, quả đào nhiều, nhưng nhựa đào (đào giao) thì nhiều lắm."

 

“Nhựa đào nhiều thì đào ít, cái bù cái , chuyện bình thường thôi mà."

 

Văn Gia Gia từng ăn nhựa đào, lúc đó nhựa đào hiểu bỗng dưng nổi lên, là đồ bổ cực phẩm.

 

Vì thế thương gia tìm cô quảng cáo, Văn Gia Gia nhận mẫu thử xong hầm lên nếm thử, ngay hôm đó từ chối thương gia.

 

Chẳng vì gì cả, mùi vị và giá cả chênh lệch quá lớn, hầm lên mất quá nhiều thời gian, phù hợp với nhịp sống hối hả của giới trẻ hiện nay, thuần túy là đến để “lùa gà", còn là kiểu lùa một đợt chạy mất.

 

Còn về việc bổ bổ thì dẹp , tiền đó cũng thể mua những sản phẩm thế khác để bổ sung dinh dưỡng.

 

Rời khỏi rừng đào dại, đầu làng.

 

Ở đầu làng thể thấy ngôi nhà của họ Văn, ngôi nhà vẻ tiêu điều, rõ ràng cô mới rời bao lâu.

 

Giống như... con ch.ó giữ nhà bỏ rơi .

 

Văn Gia Gia thấy lòng chua xót đầy vơi, như ngấm nước, một bàn tay lớn bóp nghẹt.

 

Đến giờ phút cuối cùng, cô thực sự chút nỡ.

 

cũng chỉ thôi, cô thể chấp nhận lao động nặng nhọc, thì rời khỏi mảnh đất thể mang cuộc sống thanh tịnh .

 

Đến đây, coi như là lời từ biệt với ngôi nhà .

 

Nắng chiều trải dài khắp bầu trời, những đàn chim bay qua trong ánh hoàng hôn.

 

Thỉnh thoảng lướt qua những cây lau sậy mới đ-âm lá, giẫm lên những cây lau sậy vốn rủ lưng xuống càng thêm thấp hơn.

 

Lũ côn trùng ngủ đông cùng với cây khô hồi sinh, thỉnh thoảng thể thấy những tiếng động sột soạt.

 

Phù Dương còn đỡ, nếu là những nơi hẻo lánh hơn thì mùa đường nhỏ ở thôn quê sẽ rắn xuất hiện.

 

Hết Tết Nguyên tiêu vài ngày là tiết Kinh trập.

 

Kinh trập Kinh trập, tiếng sấm mùa xuân đ-ánh thức lũ côn trùng ngủ đông, cũng nhắc nhở nông dân, ai cày bừa mùa xuân thì khẩn trương lên, sấm xuân mưa xuân đợi ai .

 

“Đi thôi, đồng chí Ngụy."

 

Văn Gia Gia hít sâu một , thu dọn tâm trạng, khóe miệng nhếch lên rạng rỡ, ghế xe đạp, vỗ vỗ vai Ngụy Đới.

 

 

 

Loading...