Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Miếng thịt đưa miệng, là một đầu bếp như Văn Gia Gia cũng nhịn mà tán thưởng hết lời.

 

là thịt lợn ngon.

 

Thịt mềm nhưng vẫn chút giòn.

 

Da thì dẻo quẹo, độ dai .

 

Sốt đậm đà, vị đầu tiên chạm lưỡi là ngọt, đó là hương thơm nồng nàn của thịt bùng nổ trong khoang miệng.

 

Văn Gia Gia thích nhất là lấy thịt kho tàu ăn cùng với cơm.

 

Lần cô cố ý để nhiều nước sốt một chút, múc mấy muôi rưới lên bát cơm trắng, gắp một miếng thịt dùng thìa dầm nát , trộn đều cùng cơm.

 

Hương vị đó, quả thực là tuyệt hảo.

 

Trong phút chốc, cô suýt chút nữa quên mất việc gọi điện thoại .

 

Tỉnh Giang, thành phố Lâm Hòa.

 

Ngụy Đới cứ cách vài giây đồng hồ một , khi còn 10 phút nữa là đến 12 giờ, đợi bên cạnh điện thoại .

 

Tuy nhiên, bây giờ là 12 giờ 2 phút.

 

Văn Gia Gia khá chột , chạy một mạch đến công xã, thở còn kịp bình nhờ Từ Triều Minh kết nối điện thoại.

 

“Alo, Ngụy Đới."

 

“Gia Gia!"

 

Ngụy Đới thể chờ đợi thêm mà nhấc máy ngay, thấy giọng của cô, đôi mày ánh lên niềm vui.

 

“Ngụy Đới, em nhớ lắm.

 

Đặc biệt là buổi tối, lúc mơ cũng thấy ."

 

Vì đến muộn vài phút nên Văn Gia Gia hề tiếc những lời âu yếm ngọt ngào, “Em đồng hồ, nên đến muộn mất ."

 

Từ Triều Minh ở cửa:

 

“..."

 

Nhà cách âm, mà nổi hết cả da gà.

 

Mặt Ngụy Đới tự chủ mà đỏ bừng lên, ngẩng đầu nhân viên bưu điện đang điềm nhiên như chuyện gì, mặt hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng.

 

“Khụ khụ, chuyện chính sự."

 

Anh .

 

Văn Gia Gia đáp:

 

“Em mà, ."

 

Nếu chuyện chính sự, ai gọi điện đường dài gì.

 

Giọng Ngụy Đới vô cùng dịu dàng:

 

“Gia Gia, thể nộp đơn xin kết hôn với em ?"

 

Văn Gia Gia sững , nhưng dù cũng chuẩn tâm lý, đầy một giây phản ứng :

 

“Có phân nhà thì bắt buộc kết hôn ?"

 

."

 

“Ừm, thì nộp ..."

 

Ngụy Đới:

 

“Gia Gia!"

 

Giọng Văn Gia Gia vui sướng:

 

“Ngụy Đới, phiền nộp báo cáo kết hôn nhé.

 

Sau đó sắp xếp thời gian về một chuyến, chúng đăng ký kết hôn."

 

——

 

Đại Hàn đến, sương tuyết rơi.

 

Theo tiết khí mà , đây là thời gian lạnh nhất trong năm.

 

Ngày mùng mười tháng chạp hôm nay là sinh nhật của nguyên chủ, cũng là sinh nhật kiếp của Văn Gia Gia, vì sinh nhật cùng một ngày nên Văn Gia Gia nhớ kỹ.

 

Sáng sớm ngủ dậy, việc đầu tiên cô thịt một con vịt b-éo mầm, cho nồi đất hầm lấy nước dùng.

 

Việc thứ hai là nấu mì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-65.html.]

 

Văn Gia Gia vốn thích ăn mì trộn, nhưng trong cái thời tiết lạnh thấu xương thế , ăn mì nước vẫn là nhất.

 

Trời lạnh, con cũng chẳng vận động nhiều.

 

Văn Gia Gia nhào bột thành khối, đó dùng cây cán bột cán mấy sợi mì dài hơn cả sải tay, cuối cùng kéo sợi nhỏ chờ nấu.

 

Mì nước ngon, quan trọng nhất là ở nước dùng.

 

Đáng tiếc vịt già mới hầm, mì vịt tiềm là kịp .

 

Văn Gia Gia suy nghĩ một chút, cho dầu chảo, rán ba quả trứng, thêm chút nước tương đổ nước sôi , một tiếng “xèo" vang lên, nước dùng sôi sùng sục vài cái trở nên đậm đặc.

 

lấy ba con tôm khô cho nồi nấu.

 

Cuối cùng cho mì và rau xanh , thêm ba miếng cá hun khói từ hôm qua, đợi mì chín thì múc bát, gõ cửa gọi Văn Xuân và Văn Huyên dậy ăn cơm.

 

Văn Xuân và Văn Huyên vẫn đang vật lộn với quần áo, hai đứa nhỏ lười biếng mãi mới dậy, mặc quần áo cũng tốn khối thời gian.

 

Văn Gia Gia dứt khoát , giúp hai đứa mặc đồ.

 

Chúng đều mặc áo bông mới may năm nay, áo bông hoa đỏ li ti khiến hai đứa nhỏ trông thật hoạt bát, đáng yêu.

 

Văn Gia Gia còn giày mới cho chúng.

 

Giày là Văn Gia Gia dùng vải bông đổi với Phương Minh Yến, quần áo cô , nhưng giày thì cô thực sự bó tay.

 

Đặc biệt là loại giày bông , xong chắc gãy cả tay cô mất.

 

Mấy ngày nay vì mặc quần áo mới, lúc ăn cơm hai cô bé cứ đòi mặc thêm áo khoác ngoài che .

 

“Hôm nay ăn mì ạ?"

 

Văn Xuân kiễng chân bát bàn, “Thơm quá ."

 

Văn Gia Gia bế hai đứa lên bàn:

 

“Hôm nay là sinh nhật dì, đương nhiên ăn mì trường thọ , các con gì với dì nào?"

 

Ánh mắt Văn Xuân ngơ ngác:

 

“Dì sinh nhật ạ?"

 

Văn Gia Gia đỡ trán.

 

Cô quên mất, ở địa phương ít tổ chức sinh nhật cho trẻ con, nhà họ Văn cũng .

 

Cùng lắm là luộc một quả trứng gà nguyên vẹn để ăn.

 

“Thôi , sinh nhật thì sinh nhật ."

 

Văn Gia Gia cũng để tâm, gắp một đũa mì trường thọ, thầm với chính trong lòng:

 

“Sinh nhật vui vẻ."

 

Nói cho nguyên chủ, cũng là cho chính .

 

Buổi trưa, uống nước vịt hầm thơm lừng.

 

Nước thanh nhưng vị tươi.

 

So với nước gà thì ít ngấy hơn một chút, nếu hớt bỏ lớp mỡ , cô thể uống liền một lúc ba bát lớn.

 

Nước vịt hầm nhiều, đến ngày thứ hai trong nồi đất vẫn còn hơn nửa nồi.

 

Văn Gia Gia xoa xoa mũi, thôi thì cứ ăn mì tiếp .

 

Mùa đông giá rét, chạm tay nước là tê cứng cả , cô còn đang uống thu-ốc trừ hàn đây, ai mà nấu cơm chứ.

 

Văn Gia Gia bây giờ quý trọng c-ơ th-ể lắm, vì hành kinh , bụng thực sự còn đau như nữa, cô cảm thấy là do uống thu-ốc, chứng tỏ thu-ốc của bác sĩ Phương kê thực sự hiệu quả.

 

Chỉ là mới cán xong mì, ngoài cửa vang lên tiếng “thình thình".

 

Sáng sớm tinh mơ, chẳng là ai nữa.

 

Trời vẫn sáng hẳn, vì lạnh nên sáng nay dậy cô còn mở cửa bếp.

 

Mở cửa , đến phòng chính, Văn Gia Gia ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy những bông tuyết từ phía giếng trời lũ lượt rơi xuống.

 

Rơi lu nước thì biến mất tăm, rơi xuống đất thì tích tụ thành một lớp tuyết trắng mỏng.

 

“Hóa là tuyết rơi ."

 

Đôi mắt cô sáng rực lên.

 

Vào mùa đông khi áo bông, than đ-á và thực phẩm đều đầy đủ, việc thấy tuyết thực sự là một điều đáng mừng.

 

Tiếng gõ cửa vang lên “thình thình ——".

 

 

Loading...