Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng thời cũng yêu cầu vòi hoa sen, chỉ hy vọng một cái kệ để thể đặt thùng gỗ.”
Dù thì bình nóng lạnh thời đại ... dù mua cô cũng dám dùng, chỉ sợ lúc nào đó sẽ mất mạng cái bình nóng lạnh.
[Ở trong sân khai khẩn một mảnh đất, trồng chút mầm tỏi, hành lá, ớt và các loại rau xanh thường ăn là .]
Văn Gia Gia tiếp tục .
Ngụy Đới 50 mét vuông, vẫn thể trồng khá nhiều thứ.
Còn việc trồng Văn Gia Gia nghĩ tới, theo lời Ngụy Đới , chỗ đó hẻo lánh, đại khái là trồng thôi, nếu nhà trong đó ăn gì.
[...
Ngăn hai phòng ngủ, em hy vọng nhà bếp thể rộng hơn một chút, sơ đồ bài trí phòng khách như .]
Văn Gia Gia xoèn xoẹt vẽ một sơ đồ bài trí phòng khách, ngay cả ghế sofa cũng vẽ luôn, chỉ sợ Ngụy Đới thô tâm đại ý cho cô một cái ghế gỗ dài.
Viết xong, Văn Gia Gia đếm , thế mà tận sáu trang giấy.
Cô hài lòng , Ngụy Đới mà bảy trang, cô chắc chắn sẽ chỉ trích thậm tệ.
Ngày hôm , Văn Gia Gia lên huyện gửi thư.
Gửi thư xong, cuối cùng cô cũng nhớ chuyện bái sư học đạo hồi , thế là mang theo kim chỉ và mấy bộ quần áo cũ tìm Phương Minh Yến.
Phương Minh Yến hừ hừ :
“ cứ tưởng cô sắp quên bẵng sư phụ chứ.”
Văn Gia Gia nhét hai túi mứt táo cho cô:
“Làm thể chứ, em bận quá thôi, bận xong là chạy đến tìm chị ngay đây.”
Mứt táo thời ngọt, ngọt đến phát ngấy, nhưng hầu như tất cả đều thích, Phương Minh Yến cũng ngoại lệ.
Văn Gia Gia mặn mà lắm, nếu vì Văn Xuân và Văn Dao thích thì cô mua .
Chỉ là Văn Xuân và Văn Dao hai đứa nhỏ dạo gần đây đại khái là ăn đồ ngọt nhiều, bắt đầu sâu răng, Văn Gia Gia liền bắt đầu kiểm soát nghiêm ngặt lượng đồ ngọt nạp của chúng.
Trong đó món mứt táo ngọt nhất chắc chắn là tịch thu cho chúng ăn nữa.
Phương Minh Yến ngậm một viên mứt táo, híp mắt :
“Được , chúng bắt đầu ngay thôi.”
Tay nghề may vá của cô lẽ tính là giỏi nhất trong lứa cùng trang lứa ở thôn, nhưng dạy Văn Gia Gia thì dư sức.
“Cô thế ... ngay cả cắt may quần áo như thế nào cũng ?”
Phương Minh Yến vẻ mặt hiểu nổi, “Thế lúc cô tự quần áo ?”
Văn Gia Gia gật đầu.
Nguyên chủ bao giờ mặc quần áo mới, là mặc quần áo cũ cha nuôi thải , tự nhiên là từng tiếp xúc với chuyện may vá bao giờ.
Mà cô thì càng .
“Được !
Vậy dạy từ đầu thôi.”
Phương Minh Yến thở dài, chỉ cảm thấy lúc Văn Gia Gia sống thật gian nan.
Cô trải bộ quần áo Văn Gia Gia mang tới , tỉ mỉ với cô cắt may theo vóc như thế nào.
Dạy xong cách áo, dạy cách quần.
Cô dạy đều là những kiểu dáng đơn giản nhất, kiểu nào khó hơn cô cũng , cần Văn Gia Gia tự từ từ ngộ .
Còn việc thêu hoa thêu cỏ gì đó thì càng đừng nghĩ tới, Phương Minh Yến bày tỏ thể may đường chỉ thẳng hàng và chắc chắn là kết quả nỗ lực của cô suốt mấy năm qua .
Được , thứ Văn Gia Gia học thực cũng chỉ bấy nhiêu thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-62.html.]
Thế là thời gian trôi qua trong việc luyện tập kim chỉ, mỗi ngày ở nhà lúc việc gì cô lôi quần áo cũ luyện tập.
Trong nhà thứ khác nhiều, chỉ quần áo cũ là nhiều.
Quần áo cũ cải tạo thành quần áo mới, cô mặc, đều cho Văn Xuân và Văn Dao mặc hết.
Mỗi đứa một chiếc áo bông mới, một chiếc quần bông mới.
Còn cho mỗi đứa một chiếc quần yếm liền chỉ thể mặc khi trời ấm, đến mức hai đứa nhỏ lúc mặc luôn .
Còn cho chúng những chiếc gối nhỏ, gối nhồi bằng vỏ kiều mạch, đông ấm hạ mát, chúng cũng thích.
Về phần quần áo mới của chính , đương nhiên dùng vải mới và tay nghề thành thục để .
Vừa sáng sớm nay Văn Gia Gia dùng một cân bông mới cùng với một sản phẩm bông phế thải khác tổng hợp một sấp vải cotton và một mảnh vải hoa văn màu sắc, cô quyết định dùng sấp vải cotton để cho hai bộ quần áo mới.
Văn Gia Gia nhờ Phương Minh Yến giúp cô đo kích thước, đó đặt sấp vải lên bàn dài để cắt.
Phương Minh Yến chống cằm , tò mò hỏi:
“Cô định kiểu quần áo gì ?
Nhìn kỳ kỳ lạ lạ.”
Kiểu mặc ngoài ?
Chiết eo c.h.ặ.t như thế .
Văn Gia Gia đắc ý :
“Em một bộ quần áo dễ giặt giũ.”
Vừa cô vỗ vỗ xấp vải cotton tay:
“Thứ em đang bây giờ là lớp lót (ruột), đợi chị xem thành phẩm thì sẽ rõ thôi.”
Lớp lót , tức là còn lớp vỏ ngoài nữa.
Phương Minh Yến thấy hứng thú , giúp một tay cắt may, sớm thấy thành phẩm.
Ánh nắng từ giếng trời tràn phòng chính, nhanh ch.óng chiếu đến mũi chân Văn Gia Gia.
Cuối năm, nhà trẻ nghỉ lễ.
Văn Xuân và Văn Dao nghỉ học, hàng ngày cứ tung tăng trong nhà tìm đồ ăn, giống như hai chú ch.ó nhỏ vẫy đuôi lục lọi khắp nơi.
Để tiêu hao thể lực của chúng, Văn Gia Gia sẽ đặt bánh quy đào hoặc bánh pháp men cũ ở những góc kẹt xó xỉnh, để chúng tìm.
Chỗ giấu một mẩu nhỏ, chỗ giấu một mẩu nhỏ.
Chúng ăn một miếng tìm một miếng, tiêu hóa hết chỗ ăn đó, cũng sợ đầy bụng.
Phương Minh Yến thấy đều :
“Xuân nhi và Dao Dao hoạt bát hơn nhiều , hồi đó...”
Cô khựng một lát, “Lúc chị của cô còn ở đây thì cũng đại khái như thế thôi.”
Mức độ hoạt bát thì tương đương, nhưng thật lòng, bây giờ trông rắn rỏi hơn hẳn.
Người trong thôn đều , Văn Gia Gia thực sự để hai đứa nhỏ chịu thiệt thòi, bây giờ hai đứa nhỏ lờ mờ xu hướng trở thành những đứa trẻ cân nặng hàng đầu trong lứa cùng tuổi ở thôn.
Văn Gia Gia chỉ nhếch mép chứ gì.
Vẫn là câu đó, chiếm thể nguyên chủ, tiếp nhận di sản nhà họ Văn, cô là chứ súc vật, thể ngó lơ hai cô bé ba tuổi .
Hơn nữa, Văn Gia Gia cũng lòng riêng.
Ban đầu cô nghĩ nếu kiếp kết hôn, Văn Xuân và Văn Dao thể dưỡng lão cho cô.
Không đàn ông nhưng con cái, còn là con cái quan hệ huyết thống gần gũi, chuyện nếu đặt ở kiếp của cô, cô mơ cũng thể tỉnh.
Bây giờ thì, mặc dù ý định kết hôn, nhưng ở lâu , Văn Gia Gia khó mà nảy sinh tình cảm với hai cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, tình cảm còn sâu đậm hơn nhiều so với tình cảm dành cho Ngụy Đới, nỡ đối xử tệ bạc với hai đứa nhỏ.