Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước nóng sôi sùng sục pha với nước lạnh, Văn Gia Gia sờ thử thấy nhiệt độ thì gọi hai đứa trẻ :
“Lại đây, cởi quần áo tắm nào."
Hai đứa trẻ ngây dám cử động.
Văn Gia Gia “chậc" một tiếng, một tay kéo Văn Xuân và Văn Tuyên :
“Người đầy mùi mồ hôi thế tắm tối ngủ ."
Nói cô cởi hết quần áo, quần dài, giày của hai đứa , đó xốc nách chị cả đặt trong nước, đặt xong đứa đặt đứa .
Ánh đèn đung đưa mặt nước, lấp lánh như kim cương châu báu ánh sáng.
Hai đứa trẻ trong, mặt nước dâng lên một chút.
Văn Gia Gia tì tay lên thùng gỗ, vẻ mặt nghiêm túc :
“Chúng giờ là một nhà , dì mà gọi thì các cháu thưa ?
Dì bà ngoại sói trong hốc núi mà sợ."
Ba chữ “bà ngoại sói" dọa hai đứa trẻ rụt cả cổ , Văn Gia Gia cũng kệ, phòng tìm một miếng vải giúp chúng kỳ cọ.
Văn Gia Gia còn tìm xà phòng thơm, nhưng hai ngày nay dường như thấy thứ trong nhà.
“Nhà xà phòng thơm ?"
Cô hỏi.
“Xà phòng thơm là gì ạ?"
Văn Tuyên tò mò hỏi.
Văn Gia Gia:
“Tắm xong sẽ trơn tuồn tuột ... thôi bỏ , xà phòng , loại để giặt quần áo ."
Văn Xuân là một đứa trẻ thông minh, nhanh ch.óng hiểu , nhỏ giọng :
“Trong nhà , nhà Mỹ Hoa mới ."
“Mỹ Hoa là ai?"
Văn Gia Gia thấy thì cũng bày vẽ nữa, trực tiếp dùng nước lã tắm cho chúng.
Văn Xuân thắc mắc:
“Mỹ Hoa là Mỹ Hoa chứ ai ạ."
Thôi !
Văn Gia Gia dùng cái khăn mặt sắp hỏng dùng sức kỳ cọ những vết bẩn chúng, kỳ từng dải ghét đen xì.
Hai đứa nhỏ bẩn thật đấy, cô giật khóe miệng, hỏi:
“Lần cuối hai đứa tắm là khi nào thế?"
Hai đứa nhỏ trả lời , trong cái đầu nhỏ xíu ngoài hôm nay hôm qua hôm thì chẳng còn ngày nào khác.
Tắm rửa, e là chuyện của ngày đại đại đại hôm .
Trẻ con tắm nhanh, Văn Gia Gia mặc quần áo sạch cho chúng, bế chúng sang phòng của chị cả họ Văn.
Văn Gia Gia tối qua ngủ ở phòng chị cả, chăn nệm đều cô , sáng nay khi cửa còn mang ruột chăn sân phơi nắng cả ngày, phơi đến khô cong, lúc đang tỏa mùi hương đặc trưng của nắng.
Phòng chị cả chia thành gian và gian , từ phía nhà bếp là gian , gian khá nhỏ, vì quanh năm nắng nên nhiệt độ cũng khá thấp.
Chỗ dự định cho Văn Xuân ngủ, khung giường đóng xong, giường còn đặt mấy tấm đệm rơm mới năm ngoái, cùng với một ít rơm rạ vụn.
Văn Gia Gia lúc còn rơm vụn tác dụng gì, cứ tưởng là để nhóm lửa thôi.
cuộc sống sẽ sớm dạy cho cô một bài học, khiến cô ngã một vố.
Dưới gầm giường thì chất đầy thúng, gùi tre các loại, góc phòng thậm chí còn tủ quần áo bằng tre, tường cũng treo nhiều mũ tre, cô đoán là do rể cả , rể cả chắc hẳn là một thợ thủ công khéo tay.
Bế Văn Xuân , bế Văn Tuyên .
Người thì sạch , nhưng tóc vẫn còn bẩn.
Văn Gia Gia nghĩ ngợi, tìm hai cái khăn mặt khác, quấn tóc cho chúng.
Cô đặt ngọn đèn dầu trong phòng lên cái bàn cạnh giường, dặn dò nghiêm túc:
“Dì bây giờ tắm, hai đứa ngoan ngoãn giường chơi, nghịch đèn ?"
Hai chị em gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-6.html.]
Văn Gia Gia:
“Nói ."
Hai chị em:
“Biết ạ."
Văn Gia Gia lúc mới hài lòng, bếp tắm.
Cũng thật là hết chịu nổi, trong nhà ngay cả phòng tắm cũng , cô tò mò đây nhà họ Văn tắm rửa kiểu gì.
Vì hai đứa nhỏ và đèn dầu ở cùng một phòng, Văn Gia Gia cũng dám chần chừ, trận tắm nhanh từng thấy.
Khoảnh khắc mặc quần áo xong, cô nghiến răng thề, trong vòng một tuần, cô nhất định kiếm một bánh xà phòng thơm!
Văn Gia Gia mặc xong quần áo, dốc ngược thùng gỗ lên cho ráo nước, đó thổi tắt đèn dầu trong bếp vội vàng về phòng.
Cổng lớn và cửa sân đều đóng c.h.ặ.t, về phòng cô còn cài then cửa phòng , thầm nghĩ dù ai cửa chính thì cũng phòng ngủ.
Văn Xuân và Văn Tuyên quả nhiên đang yên lặng giường, Văn Gia Gia tùy ý buộc tóc, khi lên giường thì với chúng:
“Lại đây, chúng chuyện chút nào."
Cô vẻ nghiêm túc:
“Dì mà, là dì của hai đứa.
Hai đứa dì nghĩa là gì ?
Nghĩa là dì, là em gái ruột của hai đứa.
Ông bà của hai đứa, chính là cha dì."
Đôi mắt hai đứa nhỏ dần mở to, Văn Xuân còn há miệng, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi.
Văn Gia Gia ngứa tay, véo véo má hai đứa:
“Giờ dì là ai chứ, dì ."
Văn Xuân nghiêng đầu, khẽ:
“Dì giống như dì hai ạ?"
Văn Gia Gia giơ ngón tay cái:
“!"
Văn Tuyên bảo:
“Cháu thấy dì ở nhà bao giờ."
Văn Gia Gia :
“Đó là vì dì ở nhà khác, giờ dì lớn , dì về thôi."
Văn Tuyên:
“Vậy cháu ạ, thật sự ch-ết , Mỹ Hoa cháu ch-ết ."
Căn phòng lập tức im lặng lạ thường.
Một lúc lâu , Văn Gia Gia trả lời thế nào, cô suy nghĩ kỹ chỉ :
“Cha ông bà các cháu đến một nơi khác, dì cũng là nơi nào, nhưng dì họ đều nỡ bỏ hai đứa, nên mới nhờ dì chăm sóc hai đứa đấy.
Biết một ngày nào đó... các cháu thể gặp họ."
Trẻ con hiểu “ " nghĩa là gì, chúng chỉ chú ý đến mấy chữ “gặp họ", thế là mặt lập tức nở nụ nhạt, dường như cũng còn sợ Văn Gia Gia như nữa.
Phần 4:
Kiểm kê tài sản
Ban đêm gió lớn, ở trong phòng cũng thấy tiếng cây cối ngoài nhà đung đưa xào xạc.
Văn Gia Gia - điện thoại nên chẳng khái niệm thời gian - giường, hết đến khác vạch kế hoạch cho cuộc sống .
Một vấn đề thực tế:
“Cô để dắt theo hai đứa nhỏ sinh tồn ở thời đại ?”
Là sinh tồn, chứ sinh hoạt.
Sinh hoạt thì quá khó khăn, sinh tồn thì dễ dàng hơn một chút.
Đầu tiên là tiền tiết kiệm của nhà họ Văn, mới tính xong tổng cộng 89,6 tệ, còn đến ba con .