Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Gia Gia trợn mắt:

 

“Nói bậy bạ gì thế!"

 

Cô vội vàng xoa xoa cánh tay, xuyên một chuyến, cô còn là lúc một buổi tối xem ba bộ phim ma, còn mở rèm cửa ngủ mà chẳng hề sợ hãi nữa .

 

Lời của Phương Minh Yến dọa cô nổi hết cả da gà da vịt.

 

“Ôi trời đưa cô về ."

 

Văn Gia Gia vội vàng , đó cô còn tìm đội trưởng Phương một chuyến.

 

Văn Gia Gia thấy sắc mặt cô lắm, cũng thêm gì nữa, cô cũng đem chuyện giẫm sập một ngôi mộ kể với cha già, để cha già mau ch.óng thắp cho nén hương đốt ít tiền giấy.

 

Sau khi Văn Gia Gia đưa về nhà liền chạy đến nhà Phương Bảo Quốc, gặp Phương Bảo Quốc, khi gặp Lâm Anh mới đội trưởng Phương lúc đang ở đại đội bộ.

 

“Hình như là đang họp."

 

Lâm Anh .

 

Thế là Văn Gia Gia chạy đến đại đội bộ.

 

Cô đến thật khéo, Phương Bảo Quốc họp xong, thấy Văn Gia Gia chạy như ch.ó đuổi lưng, khỏi sững sờ.

 

“Khụ khụ, cô thế ?"

 

Ông sặc, đặt chén nước xuống hỏi.

 

Mắt Văn Gia Gia trợn tròn xoe, bên trong ẩn chứa nỗi lo lắng là sự phấn khích.

 

:

 

“Đội trưởng, chú mau dẫn lùng sục núi đ-á , đặc biệt là khi lên núi ở ngã ba thứ ba tựa sườn núi phía bên trái , sâu trong nữa, một cánh rừng..."

 

“Đồi Báo Đầu ?"

 

“Ôi trời cháu là đồi gì rừng gì, chú cứ lùng sục là ."

 

Phương Bảo Quốc bất lực liếc cô một cái:

 

“Cô ngay cả nguyên nhân còn , lùng sục cái nỗi gì."

 

Văn Gia Gia nén sự kích động :

 

“Cháu phát hiện một ngôi mộ ở đó, chắc chắn là phần mộ của ai cả, mà là lăng mộ."

 

Phương Bảo Quốc đùng một cái bật dậy, kinh hãi:

 

“Sao cô là phần mộ?"

 

Văn Gia Gia:

 

“Lúc cháu đào hoài sơn thì rơi xuống cùng với Yến Yến, cháu thấy một pho tượng đ-á ở bên trong.

 

Loại tượng điêu khắc hình .

 

Còn thấy nhiều gạch nữa, gạch xanh."

 

Cho nên, thể nào là phần mộ của dân thường .

 

Văn Gia Gia do dự một lát, hạ thấp giọng bí mật :

 

“Đội trưởng, chú xem mà mấy ngày nay chúng tìm mãi thấy, liệu là tên trộm mộ .

 

Nếu là kẻ trộm mộ, liệu ngôi mộ trộm chính là ngôi mộ ?"

 

Cho nên đấy, lúc mau thôi, chừng sẽ bắt ngay tại trận.

 

Phương Bảo Quốc nghĩ đến tầng , vội vàng chạy gọi .

 

“Cô về , lời đừng với những khác đấy."

 

Trước khi Phương Bảo Quốc dặn dò Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia gật đầu, cô sợ ch-ết như , thể ngoài chứ.

 

Chuyện đó, liên quan gì đến Văn Gia Gia.

 

Công việc đồng áng trong làng kết thúc một giai đoạn, tất cả lương thực đều chia xong, lương thực nhà họ Văn chia đủ để lấp đầy nửa kho lương.

 

Có tám bao lớn lúa, một bao đậu nành, đậu xanh và đậu đỏ cộng một bao, còn một bao gạo nếp.

 

Thật trong phòng cha nguyên chủ ở tầng còn đang phơi khoai lang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-53.html.]

 

Bởi vì khoai lang chịu lâu, cho nên còn một nửa khoai lang cô đưa đến xưởng bột đại đội.

 

Trong đó thím “ thù lao" giúp đỡ gia công, đợi đến ngày còn thu hoạch 50 cân bột khoai lang nữa.

 

Đừng thấy 50 cân là ít, 50 cân bột khoai lang cũng thể đóng đầy 5 bao lớn, đủ để cô xào ăn nấu ăn cắt thành từng đoạn nhỏ nhân bánh bao, đủ loại cách ăn mỗi tuần ăn một , ăn cả một năm trời .

 

Ngoài còn một bao nhỏ khoai môn, trông chỉ hơn 20 cân, Văn Gia Gia liền đặt ở trong bếp, đầy một tháng là thể ăn hết.

 

Còn trăm cân ngô, lúc đang phơi ở trong viện, khi phơi khô thể nghiền thành bột ngô bảo quản để ăn dần.

 

Hai bao lạc, đưa đến xưởng ép dầu ép dầu.

 

Cuối cùng là khoai tây.

 

Trong làng trồng hai vụ khoai tây, vụ thứ nhất bán từ lâu .

 

Vụ khoai tây thứ hai vẫn chín, đợi đến tháng 12 mới thu hoạch.

 

Lương thực kho, quả nhiên là chuyện hạnh phúc nhất.

 

Chà!

 

Trong tay lương thực, trong lòng hoảng sợ.

 

Trong làng ồn ào náo nhiệt, Văn Gia Gia mới , đó bắt .

 

Lúc là mười giờ sáng, mặt trời lên cao , tiền viện hậu viện tràn ngập ánh nắng, những giọt sương nắng cho bốc , nhiều dân làng đang việc đều lượt về nhà, đem quần áo tích trữ hai ngày mang phơi.

 

Hai ngày mưa, quần áo ẩm ướt, cần phơi nắng mới thể loại bỏ nước và mùi hôi sinh khi phơi khô trong bóng râm.

 

Văn Gia Gia hôm nay .

 

xin nghỉ, bởi vì cô thật sự dọa cho sợ khiếp vía , đừng lúc cô tìm Phương Bảo Quốc thì tràn đầy kích động, thật khi định thần thì bủn rủn, đó liền cảm nhận cánh tay đau đến mức co rút liên hồi.

 

Sao thế?

 

Lúc rơi xuống hố ngã đấy.

 

Từ khuỷu tay đến giữa bả vai đỏ sưng một mảng, thậm chí tia m-áu, Văn Gia Gia sợ vi khuẩn virus gì đó, đặc biệt tìm Phương Lãm ở công xã giúp đỡ rửa sạch một lượt, nén đau dùng cồn sát trùng, lúc mới yên tâm.

 

Nghe thấy động tiếng, Văn Gia Gia đặt bánh hắc t.ử khô trong tay xuống, đùng một cái dậy chạy ngoài.

 

Không ít trong làng tụ tập ở đầu làng, Văn Gia Gia chạy tới, quét mắt một vòng đến bên cạnh Trần Thiến Nguyệt, hỏi cô :

 

“Sao thế thế?"

 

Trần Thiến Nguyệt nãy đang việc ở cánh đồng bên cạnh đầu làng, vị trí chính là ở chân núi đ-á, đối diện với con đường nhỏ lên núi, cô thuộc nhóm đầu tiên hóng chuyện.

 

“Cô vẫn , trốn ở trong núi đó bắt .

 

Nói là bắt ở trong mộ đấy, trời đất ơi chỗ chúng mộ kìa."

 

Trần Thiến Nguyệt vẻ mặt thể tin nổi, “Ngôi mộ lớn đến mức nào cơ chứ, liệu đến đào nhỉ."

 

Văn Gia Gia trợn mắt, đúng là cô đoán trúng .

 

“Bị bắt ở cơ?"

 

Văn Gia Gia hỏi.

 

Trần Thiến Nguyệt:

 

“Nói là ở núi đ-á đấy ạ.

 

Trời đất ơi, gần chúng như , còn trong tay s-úng nữa.

 

Lúc bắt xuống, đội trưởng nhà chúng trong tay còn bưng một cái tượng gốm, sắc mặt trắng bệch trắng bệch ."

 

Sắc mặt Văn Gia Gia cũng trắng bệch trắng bệch.

 

là... cô suýt chút nữa ch-ết .

 

Dân làng hiện tại nhiệt tình thảo luận về tên trộm mộ nguội bớt , tất cả sự chú ý đều đổ dồn ngôi mộ đó.

 

“Chắc chắn là ngôi mộ lớn."

 

Phương Đa Thái tin chắc , “ lén xem , tượng đ-á, còn ngựa điêu khắc bằng đ-á nữa."

 

“Chà, xem cái thứ trong tay đội trưởng thể đáng giá bao nhiêu tiền?

 

Lúc đội trưởng xuống núi còn ngã cơ, mà vẫn bưng cao cái thứ đó đấy."

 

 

Loading...