Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 355
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:17:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bởi vì bao phân phối cũng mặt trái, ai cũng phân đơn vị .”
Được phân đơn vị thì đương nhiên cả nhà cùng vui, nhưng phân đơn vị đúng chuyên môn còn ở nơi hẻo lánh... thì chỉ thể tự cầu phúc cho thôi.
Lúc chính là lúc xem tình hình học tập hàng ngày của bạn, cũng như mối quan hệ của bạn với giáo viên chủ nhiệm và ban cán sự lớp thế nào.
Giống như Giang Nhược Vọng, thành tích ưu tú, tên trong danh sách của giáo sư hướng dẫn thì thậm chí cần tham gia bước , trực tiếp lão Hoàng kéo viện nghiên cứu, biên chế treo ở viện nghiên cứu để học nghiên cứu sinh của ông.
Còn cô thì ?
Thành tích cũng khá, nhưng xuất sắc, càng về càng thấy đuối, rõ ràng kiểu nhân tài thiên về lý luận, lão Hoàng coi trọng cô.
Trong thời gian học cũng đăng bài báo nào, càng tham gia hoạt động gì — suy cho cùng để duy trì thành tích trong lớp tiêu tốn của Văn Gia Gia phần lớn thời gian , kể thời gian đó cô còn kiếm tiền, còn giáo d.ụ.c lũ trẻ ở nhà.
Vì Văn Gia Gia thuộc diện thành phần tích cực, nếu gì bất ngờ, đơn vị của cô sẽ là các nhà máy ở Hải Thị.
Nhà máy nhỏ chắc chắn là đến lượt, xác suất cao là những nhà máy lớn trực thuộc Cục Công nghiệp giống như nhà máy thủy tinh y tế Lâm Hòa.
Ví dụ như các đơn vị trực thuộc Cục Nhạc cụ, đây coi là những nhà máy hạng nhất, khá là đắt khách, nhưng Văn Gia Gia .
Đến nhà máy của Cục Nhạc cụ, chẳng thà về Lâm Hòa còn hơn.
Dù thì xưởng trưởng Thẩm của Lâm Hòa cũng đề nghị cho cô vị trí chủ nhiệm năm ngoái, môi trường ở đó cô còn quen thuộc.
Nói thật, Văn Gia Gia thực sự xao động trong chốc lát.
cô dã tâm xưởng trưởng, đến Lâm Hòa chỉ thể “tiếm vị", độ khó tăng cao rõ rệt, nên đành khéo léo từ chối.
Thế là Văn Gia Gia từ chối xưởng trưởng Thẩm, từ chối công việc do trường sắp xếp, chính thức trở thành một thất nghiệp, đây cũng coi như là trường hợp đầu tiên kể từ khi Phục Đán khôi phục tuyển sinh.
Hồi đó giáo viên hướng dẫn cô như kẻ ngốc , ngay cả khi Văn Gia Gia xuống miền Nam bươn chải, giáo viên cũng thể hiểu nổi.
Văn Gia Gia miền Nam, thực sự chỉ suông.
Bước tháng 9, khi Văn Xuân và Văn Tuyên khai giảng, Văn Gia Gia liền tính toán dạo miền Nam một chuyến.
Văn Gia Gia với Ngụy Đới khi đến thăm cô:
“Em đang tính là chúng cũng mở một cửa hàng quần áo , tiền cứ để đó cũng đẻ tiền ."
Ngụy Đới cũng là am hiểu chính sách, ngày nào cũng báo và đài phát thanh, tự nhiên sẽ thấy việc mở cửa hàng là hạ thấp giá trị bản .
Thế là gật đầu:
“Anh từng đến miền Nam, quần áo ở đó đúng là hơn chỗ thật.
Em tìm mặt bằng , nếu thì hai ngày nay chúng cùng tìm."
Chuyện mặt bằng cần đến Ngụy Đới chứ, đây là bất động sản mà, Văn Gia Gia mua từ hai năm .
Không chỉ , cô còn mua hai căn nhà ở Phố Đông, găm đó đợi đền bù giải tỏa.
Chỉ cần một đợt giải tỏa thôi là chuyện nhà cửa của ba chị em trong nhà giải quyết ngay lập tức.
Cho nên mới nhà cửa vẫn cứ là mua sớm thì , đợi Ngụy Đới nhớ thì rau héo hết .
Cửa hàng Văn Gia Gia mua ở khu phố sầm uất, lớn, chỉ rộng hơn 40 mét vuông.
Cô cũng sửa sang gì nhiều, vì lúc chính là lúc nhu cầu về điều kiện vật chất của đại đa dân bắt đầu tăng cao.
Người giàu thì , nhưng đó là thị trường khách hàng của bà dì, hàng Văn Gia Gia nhập từ miền Nam về chắc lọt mắt xanh .
Cô định vị nhóm khách hàng cho cửa hàng là dân thường, nên theo con đường lấy lượng lãi.
Tất nhiên , quần áo mà, vốn thấp lợi nhuận dày, dù lấy lượng lãi đến cũng thể kiếm khối tiền.
Lần đầu miền Nam, Văn Gia Gia cùng Ngụy Đới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-355.html.]
Ngụy Đới :
“Lão Bạch đang ở bên đó, em nữa thì cứ trực tiếp tìm là ."
Văn Gia Gia kinh ngạc:
“Lão Bạch chẳng đang mở quán cơm ở quê , chạy đến đó ."
Ngụy Đới:
“Nói là đến đó mở quán cơm thì thị trường lớn hơn.
Nằm ngay cạnh nhà ga, một cửa hàng lớn."
Văn Gia Gia thấy lão Bạch đầu óc, coi như là tiên phong trong làn sóng thời đại .
Cửa hàng của quả nhiên lớn.
Văn Gia Gia và Ngụy Đới tàu hỏa đến mức chân tê dại mấy cuối cùng cũng tới Quảng Thị.
Trước tiên đến cửa hàng của lão Bạch, Văn Gia Gia gặp gần mười năm gặp .
Lão Bạch b-éo lên nhiều, khi giọng cũng ồm ồm:
“Em dâu chẳng thấy đổi gì so với thế."
Văn Gia Gia :
“Anh Bạch cũng thế, ờm... còn phong độ hơn nữa."
“B-éo thì cứ bảo b-éo, phong độ cái nỗi gì.
Như cái xe tải , em gặp mà cũng phát hoảng."
Ngụy Đới mồm mép cực kỳ độc địa, “Ăn uống kiểu gì mà đến mức , đủ thấy mấy năm nay cuộc sống sung túc quá."
Cuộc sống của lão Bạch đúng là thật, đặc biệt là hai năm nay, trong nhà tiền thiếu nhu yếu phẩm, trực tiếp ăn đến mức nặng gần hai trăm cân.
Ở thời đại , cả thành phố cũng chẳng tìm mấy b-éo hơn .
Anh còn vẻ khá thất vọng:
“Haiz, thể hình của mà.
Tiếc là bác sĩ bắt gi-ảm c-ân, b-éo quá cho sức khỏe.
Cậu xem, cũng ngờ ngày cần gi-ảm c-ân chứ.
Đây là thịt tự tay ăn từng miếng một mà đấy."
Được , cuộc sống hưởng lạc đến mức Văn Gia Gia và Ngụy Đới đều thấy ghen tị.
Ngày hôm .
Hai vợ chồng sự dẫn dắt của lão Bạch đến xưởng may quần áo.
Thời vẫn còn tội “đầu cơ trục lợi", và hiệu lực từ hai năm .
mà cải cách mở cửa mà, tất cả đều lấy phát triển kinh tế trọng tâm, việc mua bán cá nhân và mở xưởng kinh doanh đều cho phép , hành động đến miền Nam nhập quần áo về nơi khác bán như thế càng chuyện gì.
Những kẻ bắt thường là những tay “buôn lậu tư nhân" lớn và những “quan buôn" dùng giấy phép để tham nhũng, việc kinh doanh nhỏ như Văn Gia Gia thì vấn đề gì lớn, ngay cả Ngụy Đới cũng bảo Văn Gia Gia đừng dính ngành .
Tuy nhiên để đảm bảo an , Văn Gia Gia vẫn chọn con đường vận chuyển hàng lớn bằng xe tải, còn hàng nhỏ thì gửi tàu hỏa.
Mặc dù như chi phí sẽ cao hơn, nhưng còn cách nào khác, an là hết mà.
Hơn nữa tìm trực tiếp đến nhà máy, nhà máy bán thẳng sẽ tiết kiệm khâu tiếp xúc với trung gian.