Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:17:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng, cảm ơn sự quan tâm của chủ nhiệm trong mấy năm qua!"

 

.

 

Văn Gia Gia thực sự cảm ơn chủ nhiệm Cao, cô là một khá , rời khỏi nhà máy thủy tinh d.ư.ợ.c phẩm, cô cảm thấy thể trở thành bạn bè thực sự với cô .

 

Chương 98 Đang diễn (1)

 

Ngày rời khỏi nhà máy thủy tinh d.ư.ợ.c phẩm trời nắng , giống hệt như lúc cô mới đến đây .

 

Văn Gia Gia thu dọn đồ đạc cá nhân, đem một tài liệu và văn kiện quan trọng giao cho chủ nhiệm Cao, còn thì khóa trong tủ.

 

Cuối cùng dọn dẹp vệ sinh, lúc đóng cửa căn phòng sạch sẽ tinh tươm, giống như từng ai việc ở đây .

 

“Gia Gia thực sự xin nghỉ ?"

 

Lương Mục từ văn phòng , hiểu quyết định của cô.

 

Văn Gia Gia gật đầu:

 

“Không còn cách nào khác, đ-ánh một trận quyết t.ử mà!"

 

Lương Mục thở dài:

 

“Cũng .

 

Nhóm chúng mấy cũng la hét đòi thi, nhưng chẳng ai chịu bỏ công việc để dốc lực cả."

 

Chuyện bình thường, bởi vì tham gia là một chuyện, đỗ là chuyện khác.

 

So với những thanh niên trí thức xuống nông thôn, những công nhân nhà máy như họ thiếu sự quyết tâm phá bỏ xiềng xích như .

 

Trên đường rời khỏi nhà máy Văn Gia Gia nhận nhiều sự chú ý, mặc dù nhiều tán thành hành vi của cô, nhưng đều chúc cô thể đạt thành tích trong kỳ thi đại học hai tháng tới.

 

Lâm Vân Phi tiễn cô cửa, đ-á đ-á mấy cọng cỏ chân suốt quãng đường im lặng, đến cổng mới ngập ngừng hỏi:

 

“Cậu thấy cần xin nghỉ ôn tập ?"

 

Văn Gia Gia lắc đầu:

 

“Mình thể trả lời , vì chuyện xem bản thôi."

 

thành tích của Lâm Vân Phi, cũng thể đưa quyết định cho sự kiện trọng đại trong đời khác.

 

Lâm Vân Phi tựa tường bên cổng, cũng chẳng quản bụi , khổ sở :

 

“Việc ở nhà máy nhiều lắm, nếu xin nghỉ thì chắc chắn chẳng mấy thời gian ôn tập.

 

nếu xin nghỉ... xác suất thi đỗ thực sự cao.

 

Đợi đến khi , lẽ lãnh đạo sẽ còn coi trọng nữa."

 

Văn Gia Gia nhún vai:

 

“Việc nhất định sự đ-ánh đổi, đ-ánh đổi thế nào chỉ mới quyết định .

 

điều thể với là, nhất định quyết định sớm, đừng để giày vò bởi việc lựa chọn...

 

À, ý là đừng để dằn vặt bởi sự lựa chọn.

 

Bởi vì thời gian còn nhiều, kỳ thi diễn hai tháng nữa, hãy tự phân tích dựa tình hình bản , đời khó mà chuyện lưỡng kỳ mỹ lắm."

 

Lâm Vân Phi hít sâu một :

 

“Mình nghĩ thêm hai ngày nữa, đúng hai ngày cuối cùng."

 

Nắng rực rỡ, bầu trời xanh ngắt, mây như những đám bông xốp trôi lững lờ bầu trời nhà máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-340.html.]

 

Văn Gia Gia đạp xe rời khỏi đơn vị công tác thứ hai khi xuyên , khác với xin nghỉ t.h.a.i sản , cô sẽ bao giờ đây với tư cách là nhân viên nữa.

 

Thời gian hai ngày dài, Văn Gia Gia lúc ở nhà ôn tập, Lâm Vân Phi nhờ mang tin tới cho cô, định xin nghỉ nữa.

 

còn mang cho cô một bức thư, trong thư :

 

“Thành tích của bình thường, hai ngày nay thử ôn tập thử đề thi, cuối cùng phát hiện thực sự duyên với việc học hành, thậm chí còn chẳng bằng đứa em gái mới nghiệp cấp hai của .”

 

Trong thư còn :

 

“Cả nhà cũng ai ủng hộ xin nghỉ ôn thi, bố nếu xin nghỉ, thì thà nhường công việc đó cho chị dâu còn hơn.”

 

Văn Gia Gia xong thì gấp thư , thở dài, ôn thi thời gian thực sự là một việc gian nan, giam chân bao nhiêu .

 

Cô suy nghĩ một chút, xé một tờ giấy :

 

“Kỳ thi đại học khôi phục , thì lớp bổ túc ban đêm lẽ cũng sẽ dần dần khôi phục.

 

Sau vẫn còn cơ hội, tuyệt đối đừng quên việc học hành nhé.”

 

Văn Gia Gia nhớ mang máng là, đơn vị cũng thể đề cử nhân viên học, bằng cấp lấy nhà máy cũng công nhận.

 

Viết thư xong, nhờ vẫn còn ở nhà máy đưa cho Lâm Vân Phi.

 

Lâm Vân Phi từ bỏ thi đại học, nhưng Sa Nguyệt thể hiện lòng dũng cảm tiến về phía , mà cũng giống Văn Gia Gia xin nghỉ hai tháng ôn thi.

 

Văn Gia Gia lập tức đem tất cả đề Toán và Ngữ văn tích lũy suốt hai năm qua tặng cho cô , cô sống ở ký túc xá viện nghiên cứu, ở đó những bậc đại thụ khối tự nhiên, lúc ôn tập chắc hẳn thiếu giúp đỡ.

 

Trái là Hách Thanh Dĩnh, cô cũng dằn vặt giống như Lâm Vân Phi.

 

Chỉ là thành tích học tập của cô khá , quá trình ôn tập diễn khá thuận lợi, cộng thêm nhà hết sức ủng hộ, cân nhắc vài ngày cô cũng xin nghỉ ôn thi.

 

Văn Gia Gia nhất thời cảm thấy ôn thi thời gian khá nhiều, nhưng ngoài khu tập thể hỏi han một chút, thực cả khu tập thể chỉ cô là công việc mà từ bỏ công việc để tập trung ôn thi.

 

Được , Văn Gia Gia lững thững về nhà.

 

Thời gian ôn thi trôi qua nhanh, chớp mắt đến tháng 11, trong khu tập thể thể cảm nhận rõ thở của mùa thu.

 

Lá cây bắt đầu khô vàng, hoa quế nở rộ kiêu hãnh.

 

Vì chuyện thi đại học, năm nay Ngụy Đới cho rung hoa quế trong nhà, là “Thiềm cung chiết quế" (bẻ quế cung trăng - ngụ ý thi đỗ)....

 

Thôi , hoa quế là loài hoa tượng trưng cho sự thành đạt trong học vấn, thời cổ đại nó mang ý nghĩa đỗ đầu khoa cử.

 

Tuy nhiên trọng điểm ở chữ “chiết" (bẻ) , Văn Gia Gia quyết định đợi đến khi hoa quế nở rộ nhất, sẽ trèo lên cây bẻ một cành đầy hoa về.

 

Văn Gia Gia ở nhà, Văn tiểu vui mừng nhất.

 

Con bé mỗi ngày chạy từ trong nhà ngoài sân, từ ngoài sân trong nhà, lúc nào cũng ngớt.

 

Đôi khi sấp đùi Văn Gia Gia, tò mò xem trong miệng rốt cuộc đang lẩm bẩm cái gì.

 

Tuy nhiên đa thời gian con bé đều dì bà dắt ngoài phòng, cho quấy rầy Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia thường ôn tập trong phòng, bên bàn học cửa sổ, ngoài cửa sổ là núi xanh, là dòng sông, là hoa trong sân là rau trong vườn, còn cây hoa quế vươn cành tới bên cửa sổ.

 

thể ngửi thấy mùi hương của bạc hà, cây hương mộc... những loài thực vật giúp tỉnh táo tinh thần.

 

Cũng thể ngửi thấy hương hoa quế, nồng nàn đến mức khiến thấy cả cuống phổi cũng thơm, cũng ngọt.

 

Càng khiến cô nhớ quãng thời gian cấp ba ở kiếp , bên ngoài cửa sổ lớp học cấp ba của cô cũng trồng hoa quế.

 

Văn Gia Gia đột nhiên trạng thái bứt phá cho kỳ thi đại học của kiếp , còn cảm thấy con đường ôn thi cô độc nữa.

 

Sách cô lật cho mỏng dần, đến cuối cùng chẳng còn gì để xem nữa, ngay cả những ví dụ trong sách Toán cô cũng thể đại khái thuộc lòng sai biệt lắm.

 

 

Loading...