Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:17:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai chị em mặc dù bực bội, nhưng cũng đành phó mặc cho phận, gượng ép an ủi bản rằng đang đầu phong trào thời trang.”

 

Dạo xong Cung Văn hóa, họ chợ một chuyến.

 

Trên chợ còn mấy sạp hàng, tuy nhiên dấu vết mặt đất thì thấy khu chợ quy mô khá lớn, ít nhất cũng hơn 100 sạp.

 

Sau đó họ về ký túc xá nhà máy thủy tinh d.ư.ợ.c phẩm để đón , lúc đón hai cô bé , chúng còn chút nỡ.

 

Ở trong khu tập thể lâu , quan hệ xã hội cũng định.

 

Đột ngột đến một nơi mới mẻ, kết bạn mới, hai chị em tỏ vui vẻ.

 

Vài ngày , Văn Gia Gia vùi đầu công việc, còn công tác một chuyến, chuyến kéo dài ròng rã bốn ngày.

 

Bây giờ cô còn bận rộn hơn cả Ngụy Đới, cho nên mức lương gần 90 đồng lấy cũng chẳng hề dễ dàng.

 

Sau một thời gian bận rộn, cân nặng của Văn Gia Gia giảm trực tiếp xuống còn 45kg, g-ầy trông thấy, còn g-ầy hơn cả lúc khi sinh con.

 

Ngụy Đới sợ cô suy dinh dưỡng, một ngày cô tăng ca về muộn, nhờ bác sĩ Bành bắt mạch cho cô.

 

Bác sĩ Bành khéo đang cùng vợ châm cứu cho của thầy Thẩm, bắt mạch cho Văn Gia Gia cũng chỉ là việc thuận tay.

 

Thầy Thẩm năm ngoái khi thăm đó hơn một tháng, đợi đến gần Tết mới về.

 

Mà Tạ Dương bận, nên đưa đủ tiền sinh hoạt phí cho dì họ, gửi hai em nhà Tạ Dịch ở nhà họ.

 

Dạo dì họ cứ như cô trông trẻ ở lớp bán trú , công việc mỗi ngày là nấu cơm cho mấy đứa nhỏ.

 

Đừng chi, đông trẻ con ăn cơm dường như cũng ngon hơn, dạo Văn Xuân và Văn Tuyên ăn cơm tranh .

 

Thầy Thẩm về bao lâu quê một chuyến, đón luôn cả sang đây.

 

Văn Gia Gia bấy giờ mới bệnh của nghiêm trọng đến mức nào, suýt chút nữa là .

 

May mà vợ bác sĩ Bành y thuật tinh thông, uống thu-ốc nửa tháng, châm cứu vài , tình hình của thầy Thẩm cải thiện nhiều, giờ thể , thậm chí còn vườn rau chút việc vặt.

 

Còn Văn Gia Gia thì bác sĩ Bành đưa kết luận là “ ăn uống t.ử tế, việc quá sức".

 

Ngụy Đới lập tức sắp xếp cho cô đủ loại cá, cá trắm, cá diếc, cá mè...

 

Văn Gia Gia ăn cá đến mức sắp nôn !

 

Ngặt nỗi thời gian là lúc nhiều loại cá sinh sản, Văn Gia Gia ăn kêu “tội ", cô cảm thấy dạo ăn cả một hồ cá, con con cháu cháu nhà cá đều cô c.h.ặ.t đứt đường sinh tồn .

 

Cũng may Văn Gia Gia là khả năng thích nghi cực mạnh, thể thích nghi với công việc cường độ cao, thể chịu đựng việc ngày nào cũng ăn cá.

 

Sau một thời gian tĩnh dưỡng, cân nặng mức 50kg.

 

Ngụy Đới lúc mới hài lòng.

 

Cùng với ngày thi đại học đang dần đến gần, Văn tiểu cũng dần trưởng thành.

 

Con bé một tuổi rưỡi , bắt đầu tập quanh sân, khá vững.

 

Khát khao khám phá của cô bé mạnh, thường xuyên nhân lúc lớn để ý là bước qua bậu cửa chạy sân, cho dù vấp ngã vài ở bậu cửa cũng bỏ cuộc.

 

Kết quả là Ngụy Đới cha thì giận lây – giận lây sang cái bậu cửa, trực tiếp luôn cửa phòng khách, bậu cửa thì vứt .

 

Từ đó Văn tiểu sân chơi dễ dàng hơn nhiều, mỗi sáng thức dậy là dậy gọi dì bà, ngoan ngoãn đợi dì bà bế xuống giường.

 

Thỉnh thoảng khi Ngụy Đới và Văn Gia Gia ngủ dậy, họ sẽ bế con bé vẫn còn đang say giấc nồng lên giường lớn, như con bé thể tự bò như một con sâu bướm, từ từ tụt xuống giường.

 

Rồi khỏi cửa phòng, bám khung cửa đến giữa sân, sờ sờ hoa ngắt ngắt cỏ, đôi khi còn chạy cổng, ngay bậu cửa, ngang qua thế nào cũng xoa xoa cái đầu xù xì hoặc cái má bánh bao của con bé, nó sắp trở thành một danh lam thắng cảnh của Bắc Sơn !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-335.html.]

Dần dần, con bé ngày càng vững.

 

Nó là một đứa trẻ thận trọng, vững mới bắt đầu chạy.

 

Có một ngày con bé thậm chí còn chạy đến trường để đón hai chị nữa!

 

Làm dì họ suýt nữa thì tim.

 

Trong quân đội thì đúng là quân buôn , nhưng trong quân đội sông hồ mà.

 

May mà trong khu tập thể quân đội cũng , con bé còn chạy đến trường thì với dì họ chuyện .

 

Văn Gia Gia tối hôm đó về phê bình Văn tiểu nghiêm khắc, Ngụy Đới cũng .

 

Hai cũng nuôi dạy hai đứa trẻ, tự nhiên rằng trong quá trình trưởng thành của trẻ, cha một đóng vai ác một đóng vai thiện thực chất là một hành vi sáng suốt.

 

Văn tiểu chắp tay lưng, cúi đầu trong góc, hai b.í.m tóc vểnh lên bên tai, thoáng qua thì thấy vẻ ủ rũ, thực chất kỹ thì môi nó đang chu , còn chút phục nữa.

 

“Con còn vui ?"

 

Văn Gia Gia đanh mặt con bé, vung cái roi tre trong tay vài cái trong trung, tạo tiếng xé gió đáng sợ, “Con còn dám vui!"

 

Văn tiểu lắc đầu lia lịa, rơi cả đôi bông tai hoa nhài tím đang cài tai xuống.

 

Con bé nhất thời xuống nhặt, nhưng cái roi tre trong tay chút do dự.

 

“Mẹ ơi, bông tai rơi ."

 

Con bé nhíu mày khẽ, “Tìm mãi mới thấy hoa đang nở đó."

 

Văn Gia Gia , nhưng đành nhịn .

 

Hoa nhài tím thường khép ban ngày và nở ban đêm, cho nên con bé thể tìm hai bông nhài tím đang nở năm giờ chiều cũng khá khó đấy.

 

Văn Gia Gia giúp con bé nhặt “bông tai" lên, tiếp tục dạy bảo:

 

“Biết ?

 

Con một lời mà chạy ngoài, dì bà sẽ lo lắng lắm đấy."

 

Văn tiểu :

 

con đón chị mà."

 

“Chị là trẻ lớn , cần con đón ?"

 

Văn tiểu :

 

“Con còn hỏi cô giáo xem con học , con học."

 

Văn Gia Gia:

 

“Muốn cũng , con vẫn là trẻ con, đợi con lớn bằng tuổi các chị thì tự nhiên sẽ , cho nên bây giờ trả lời , còn dám trốn nữa ?"

 

Có lẽ thấy mặt ngày càng đen , con bé bắt đầu chấn chỉnh thái độ, lắc đầu:

 

“Không ạ."

 

Văn Gia Gia:

 

“Nói giữ lời đấy!

 

Còn đ-ánh thật đấy."

 

 

Loading...