Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 329
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:16:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi rời , mấy nhân viên quan hệ khá với cô cũng đến tìm cô chuyện.”
Văn Gia Gia suýt nữa thì bay bổng luôn , cách nào mà, thăng chức đúng là một chuyện khiến vô cùng sảng khoái.
khi từng đợt rời , văn phòng khôi phục sự tĩnh lặng, lưng Văn Gia Gia âm thầm toát chút mồ hôi lạnh.
Con đường thăng tiến của cô quá thuận lợi, chắc chắn nhiều đang đổ dồn ánh mắt cô.
Nếu bây giờ mà vênh váo thì chẳng nữa.
Thêm nữa, bộ phận thêm một Phó chủ nhiệm, nhân viên cấp dễ chia thành hai phe.
Cô quan hệ khá với Chủ nhiệm Cao, Văn Gia Gia cũng hy vọng quan hệ của và Chủ nhiệm Cao sẽ trở nên tồi tệ.
Dẫu cô cũng sẽ ở Thủy tinh Y tế lâu dài, còn đầy một năm nữa là rời .
Một mối quan hệ như Chủ nhiệm Cao, thể hỏng .
Chương 95 Năm 1977
Ở nhà máy thể vênh váo, nhưng về đến nhà Văn Gia Gia vẫn khá là bay bổng.
Chiều tối hôm đó Văn Gia Gia chi một khoản tiền lớn mua ít xương bò, tìm Hác Thanh Dĩnh mua ít hương liệu, chuẩn về nhà món xương bò kho tàu ăn.
Hác Thanh Dĩnh :
“ ở xưởng d.ư.ợ.c đều thấy tin cô lên chức Phó chủ nhiệm , xem cô chuyển sang Thủy tinh Y tế là đúng đắn, gọi cô một tiếng Chủ nhiệm Văn .”
Văn Gia Gia nở một nụ rạng rỡ:
“Ây cô đừng thế nữa, ngại ch-ết , cứ gọi thế nào thì gọi như cũ thôi.
Nói thật, đó cũng ngờ thể lên Phó chủ nhiệm , vẫn là nhờ Thủy tinh Y tế chúng đang mở rộng quy mô thôi.”
“Chứ nữa, thời thế tạo hùng mà?
Hơn nữa, năng lực của cô đủ tầm, nếu thì dù vận khí đến cũng khó mà thăng chức.”
Hác Thanh Dĩnh lắc đầu, đưa hương liệu cho cô.
Văn Gia Gia nhận lấy hương liệu, cảm thán:
“Bác Hà , mua đồ cũng thuận tiện lắm nữa.”
Ngô Viên Lâu khai trương, bác Hà thành công nơi mơ ước, giờ đây ngay cả mấy vụ ăn lén lút cũng chẳng nữa.
Đương nhiên, đại loại cũng vì thị trường ép c.h.ặ.t.
Sau khi băng đỏ biến mất, việc ăn trong chợ đen thể là ngày càng táo bạo.
Văn Gia Gia vẫn dám dễ dàng dấn , thi đại học lúc cũng thẩm tra lý lịch.
Do ai thẩm tra?
Do tổ chức Đảng của cơ quan, xưởng mỏ hoặc công xã nơi thí sinh việc phụ trách thẩm tra lý lịch.
Giống như Văn Gia Gia, nếu đỗ thì sẽ do tổ chức Đảng của Thủy tinh Y tế thẩm tra lý lịch cho cô.
Nếu chẳng may bắt ở chợ đen, nhờ nhà máy bảo lãnh, chừng lúc đó việc thẩm tra lý lịch sẽ xảy vấn đề.
Đương nhiên, xác suất xảy vấn đề cao, dù cũng đều là nhà trong cùng nhà máy, chuyện nghiêm trọng thì thể bỏ qua thì cứ bỏ qua, nhưng vạn nhất thì ?
Văn Gia Gia dám đ-ánh cược.
Nhắc đến chuyện , Hác Thanh Dĩnh liền hỏi:
“Khi nào cô rảnh?
Chúng là đến Ngô Viên Lâu ăn một bữa ?”
Văn Gia Gia phấn chấn hẳn lên:
“Trong đó đắt ?”
Hác Thanh Dĩnh lộ vẻ mặt xót tiền:
“Khá đắt đấy, bác ăn một bữa ở trong đó thể bằng ăn ba bữa ở tiệm cơm quốc doanh .”
Văn Gia Gia sờ túi quần, ái ngại:
“Đợi qua năm, đầu xuân nhé, dạo đang gom phiếu lương thực phiếu thịt để ăn Tết đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-329.html.]
“Được!
Vậy chúng tháng Ba tháng Tư hẵng .”
Hác Thanh Dĩnh vẫy vẫy tay theo Văn Gia Gia rời .
Văn Gia Gia về đến nhà, chuyện thăng chức .
Ngụy Đới nhà, bà dì mừng cho cô.
Chung Tuệ Thắng :
“Cháu bây giờ lớn nhỏ gì cũng coi là một quan chức đúng ?
Con mà, chính là sự nghiệp.
Dù nam nữ đều giống , kiếm tiền thì mới thể ưỡn ng-ực mà chuyện.”
Văn Gia Gia híp mắt đặt xương bò lên bệ bếp:
“Quan thì cũng chỉ là quan tép riu thôi ạ, nhưng tiền nhiều hơn là thật.”
Cô còn chút mong chờ đến cuối tháng phát lương đây.
Xương bò cần hầm lâu, hôm nay kịp ăn , khiến Văn Xuân thèm nhỏ dãi, hận thể bây giờ hầm luôn, đợi đến mười giờ mười một giờ đêm bò dậy ăn.
Hai chị em nghỉ đông , dạo rảnh rỗi, dù ngày hôm việc gì nên thức khuya thì cũng cứ thức thôi.
Văn Gia Gia nỡ chúng rảnh rỗi như , đợi chúng chơi bời thoải mái thêm vài ngày nữa, Văn Gia Gia sẽ ít bài tập cho chúng .
Mùa đông trời tối sớm, lúc ăn cơm tối bên ngoài đen kịt một mảnh.
Buổi tối uống canh đầu cá đậu phụ, đầu cá nặng tới hai cân, canh hầm trắng đục như pha sữa bột .
Vì hai chị em dạo cứ vây quanh lò lửa ăn khoai lang nướng hạt dẻ nướng nên nóng trong , vì vị chua cay mà trực tiếp nấu canh vị nguyên bản.
Canh trắng vị đậm, mùa đông uống một bát là cả sảng khoái.
Chung Tuệ Thắng cũng cảm thán:
“Dì đến chỗ các cháu, sức khỏe đều khá hơn nhiều.”
Hèn chi đều “Giang Nam ”, cho dù ăn mấy bữa thịt, nhưng chịu khó một chút thì cá thể ăn nhiều hơn những nơi khác vài bữa.
Cá nuôi , đây mùa đông Chung Tuệ Thắng luôn cảm thấy nặng nề vô cùng, chỗ thắt lưng và chân đau nhức dữ dội, hơn nữa buổi tối thường xuyên chuột rút.
Tuy nhiên năm ngoái hơn nhiều, năm nay càng xảy tình trạng chuột rút nữa.
Mặc dù cũng nguyên nhân Gia Gia đưa bà xem đông y, nhưng quan trọng hơn lẽ là dinh dưỡng theo kịp.
Hiện nay đa ở nông thôn đều bệnh, quy nguyên nhân, chẳng qua cũng chỉ là bốn chữ “thiếu dinh dưỡng” mà thôi.
Văn Gia Gia gắp hai miếng thịt cá dày cho Văn Xuân và Văn Huyên, :
“Bà dì dì vẫn còn trẻ như , vốn dĩ đang là lúc c-ơ th-ể khỏe mạnh.
Theo cháu , tuổi của dì vẫn tính là già ạ.
Sau họ về, cháu nội của vẫn còn nhờ dì trông giúp đấy.”
Chung Tuệ Thắng ha ha :
“Cháu nội nó... cái đó còn xa quá, dì chỉ hy vọng nó thể sớm ngày trở về, để dì ở bên nó thêm vài năm, là vạn dám nghĩ xa đến thế .”
Văn Gia Gia:
“Anh họ cũng sắp về nhỉ.
Anh mấy năm ạ?”
“Tròn 12 năm đấy, một vòng tuần .”
Trong mắt Chung Tuệ Thắng lấp lánh chút lệ quang.
Văn Gia Gia:
“Vậy là sắp về , chị dâu là vùng , cần lo họ sẽ định cư ở bên đó.
Hơn nữa họ cũng nhớ dì, mấy ngày còn gửi về một túi lớn bánh Naan và nho khô các thứ kìa, bảo dì giữ gìn sức khỏe đấy.”