Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 319

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:16:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia chú ý quan sát một chút, bên trong khu chợ chiều sâu khá lớn, vì cửa sổ mở nhỏ nên ánh sáng bên trong sáng cho lắm.”

 

Hai dạo một vòng, dừng lâu mà thẳng đến Đông Lai Thuận.

 

Muốn mua gì thì cứ ăn xong mua, coi như dạo tiêu thực luôn.

 

Đông Lai Thuận lúc khác biệt khá lớn so với mấy chục năm , dù Đông Lai Thuận thời kỳ vẫn còn giữ “bốn đặc điểm lớn" của thương hiệu, chứ mấy chục năm những đặc điểm đó mai một nhiều.

 

Văn Gia Gia thông thạo gọi hai phần thịt ở bộ phận “thượng não" và “hoàng qua điều", đồng thời với Trần Tư Hoa:

 

“Gọi hai đĩa là gần đủ , phần thịt ở đây cho khá nhiều đấy."

 

Trần Tư Hoa nghi hoặc:

 

“Sao ?"

 

Văn Gia Gia chỉ tay sang bàn bên cạnh:

 

“Nhìn đĩa bàn họ là ngay mà."

 

Cảm giác no bụng mà thịt mang mạnh, Văn Gia Gia ước tính một chút, ăn hết hai đĩa thịt thì lát nữa chắc hai họ ôm bụng mà mất.

 

vẫn còn rau xanh và mì sợi nữa mà.

 

Thịt và rau nhanh ch.óng bưng lên, kèm là nước chấm.

 

Văn Gia Gia thích nhất là món sốt mè .

 

Sốt mè pha cùng chao và hoa hẹ, thêm chút dầu ớt, giấm thơm và các loại gia vị khác, cuối cùng rắc thêm ít hành hoa và ngò rí, thế là thành một bát nước chấm tuyệt hảo.

 

Trần Tư Hoa bắt đầu từ , Văn Gia Gia bèn múc một thìa nước chấm của cho cô :

 

“Cậu nếm thử xem hợp khẩu vị ."

 

Trần Tư Hoa dùng đũa gắp một ít nếm thử, đó mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa:

 

“Ngon thật đấy!

 

Mè thơm quá chừng."

 

Lời giới thiệu của Văn Gia Gia công nhận, cô lập tức rạng rỡ:

 

“Xem cũng là đam mê sốt mè... thì cứ pha giống hệt tớ là ."

 

Thực dù là nước chấm sốt mè nước chấm dầu hào cô đều ăn , nhưng so với thì cô vẫn thích sốt mè hơn.

 

Pha xong, hai bắt đầu đ-ánh chén.

 

Như đó, chất lượng của Đông Lai Thuận thời vẫn đảm bảo.

 

Thịt cừu quả thực tươi non, hơn nữa mùi hăng nhẹ, khi lớp sốt mè bao bọc, nhiệt độ giảm đáng kể.

 

Cho miệng, đầu tiên là vị thơm mặn của sốt mè, ngay đó là vị tươi ngon đặc trưng của thịt cừu.

 

Vị tươi thịt mềm, nhai vài cái còn cảm nhận vị cay, Văn Gia Gia chỉ cảm thấy tinh thần thỏa mãn .

 

, là sự thỏa mãn về tinh thần.

 

khao khát một bữa lẩu từ lâu , phiên bản lẩu đơn giản tại gia, mà là kiểu lẩu y hệt như trong các tiệm lẩu ở kiếp .

 

Từ khi xuyên đến nay cô luôn mong mỏi, mãi đến tận bây giờ mới đạt tâm nguyện.

 

Ăn thịt xong thì ăn rau.

 

Cô gọi cải thảo và đậu phụ đông, cải thảo ngọt thanh, đậu phụ đông thấm đẫm nước dùng, mang theo hương thơm của đồ từ đậu, khi nhúng qua nước chấm thì càng thêm đậm đà.

 

Văn Gia Gia sướng đến mức híp cả mắt .

 

Cô quyết định cơ hội đến ăn thêm vài nữa, tranh thủ ăn thật nhiều khi chất lượng giảm sút!

 

như cô dự đoán, lúc hai rời đều xoa bụng, đường mà cảm giác cái bụng nặng trĩu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-319.html.]

Lúc là buổi hoàng hôn.

 

Một bên bầu trời là mặt trời đỏ rực sắp lặn, bên còn là những đám mây ngũ sắc rực rỡ, tả xiết.

 

Hai tới chợ, dạo thêm một vòng.

 

Trần Tư Hoa mua khá nhiều thứ, Văn Gia Gia thì chẳng mua, dạo đến cuối cùng vẫn nhịn mà mua ít dây buộc tóc, hoa cài tóc và vải vóc.

 

Còn cả huy hiệu nữa, nhưng ở đây , xem tiệm bách hóa cung ứng mới bán.

 

Rời khỏi chợ, về nhà khách.

 

Văn Gia Gia lên lầu ngay mà tiệm bách hóa mua mấy cái huy hiệu hứa với hai chị em .

 

Đợi đến khi về phòng, cô tắm một cái lấy tài liệu sắp xếp.

 

Tài liệu khá nhiều, cô lướt qua một lượt, thấy kiểu gì cũng mất hai ba tiếng mới xong.

 

May mà trong phòng bàn, hạn chế điện, Văn Gia Gia cứ thế vùi đầu công việc.

 

Cũng qua bao lâu, bầu trời bên ngoài tối hẳn, chỉ còn những ánh đèn lốm đốm.

 

đồng hồ, lúc là 7 giờ rưỡi tối.

 

Văn Gia Gia cầm b.út lên, tiếng lật giấy sàn sạt, tiếng chữ sột soạt vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

 

Lại trôi qua nửa giờ, ngoài hành lang mới truyền đến tiếng bước chân , đại khái là nhóm Giám đốc Thẩm về.

 

Văn Gia Gia đ-ánh giá cao hiệu suất của , mãi đến gần mười giờ cô mới sắp xếp xong đống tài liệu.

 

Đêm khuya, Văn Gia Gia mệt lả cả về thể xác lẫn tinh thần gục xuống giường, đầy nửa phút chìm giấc ngủ sâu.

 

Ngày hôm .

 

Sáu giờ sáng, cô ánh sáng chiếu cho thức giấc.

 

Văn Gia Gia cố ý kéo rèm cửa, chính là vì sợ sáng nay dậy nổi.

 

Sau khi vệ sinh cá nhân, cô hành lang, thấy các cửa phòng vẫn mở bèn tự xuống quán ven đường lầu ăn cơm.

 

Khẩu vị miền Bắc khác so với miền Nam, dù một hai kiếp đều sống ở miền Nam như Văn Gia Gia thì ăn quen .

 

Văn Gia Gia chỉ gọi một bát cháo kê, mua thêm hai cái bánh kếp, chỉ ăn cháo thì nhanh đói lắm.

 

Ăn cơm xong, thấy cửa phòng Chủ nhiệm Cao mở , Văn Gia Gia lập tức đưa tập tài liệu sắp xếp tối qua cho bà.

 

Chủ nhiệm Cao hỏi:

 

“Cháu và cô bé bên phòng kinh doanh chiều qua ăn gì đấy?"

 

Văn Gia Gia:

 

“Đông Lai Thuận ạ!

 

À chính là lẩu nhúng, lẩu thịt cừu, nếu cô thời gian thì nên thử, vị ngon lắm ạ."

 

“Hô!

 

Lẩu nhúng , các cháu đúng là sành ăn thật, tìm tận Đông Lai Thuận cơ đấy.

 

Năm xưa cô cũng từng với bạn, hồi mới hợp doanh vài năm cơ, vị đúng là ngon thật, nhưng đắt thì cũng đắt thật đấy, ví tiền xẹp chứ gì."

 

Văn Gia Gia gật đầu, chút xót xa, tem thịt mang theo gần như dùng hết sạch .

 

Rất nhanh đó, khi các lãnh đạo ăn xong bữa sáng, cả nhóm đến khu triển lãm.

 

Lần trong khu triển lãm đông hơn hẳn, Văn Gia Gia Chủ nhiệm Cao, bà giới thiệu từng một cho cô.

 

“Đó là Giám đốc nhà máy Thủy tinh y tế tỉnh Đông, họ Vương."

 

Chủ nhiệm Cao nhỏ, như thể bà cũng đang hồi tưởng và nhận diện, “Là một nữ cường nhân đấy, uống r-ượu cực giỏi, hôm qua suýt chút nữa chuốc say Giám đốc Thẩm ."

 

 

Loading...