Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:01:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa vặn là mùa rau dại, mai hái rau dại ?"

 

Chị Bao tối hôm đó đến nhà cô, định nhờ cô mai mua giúp một cân đường trắng, Văn Gia Gia liền bảo ngày mai cô .

 

Văn Gia Gia lắc đầu:

 

“Không ."

 

Thời gian mệt ch-ết, cô nghỉ ngơi thật hai ngày mới hồi phục .

 

“Hậu thế hoặc đại hậu thế , ngày mai hình như cũng mưa."

 

Văn Gia Gia .

 

Chị Bao “ồ" một tiếng:

 

“Nghỉ mấy ngày?"

 

Văn Gia Gia nhớ liền :

 

“Bốn ngày."

 

“Mẹ ơi bốn ngày cơ , còn nghỉ dài hơn cả Tết."

 

Chị Bao tặc lưỡi xuýt xoa, “Phải công nhân cũng vất vả thật, máy móc xưởng dệt nổ vang từ sáng đến tối, bên cạnh cũng cả ngày."

 

Văn Gia Gia gật đầu, xưởng dệt đúng là vất vả.

 

Chị Bao lâu thì Ngụy Đới xách một túi xương về, qua là dùng lá sen khô bọc , Văn Gia Gia liền đây nhờ bạn ở lò mổ mua giúp .

 

“Đang yên đang lành mua xương gì."

 

Văn Gia Gia mở , vẫn là sườn và xương sống, “Muốn ăn sườn xào chua ngọt ?"

 

Ngụy Đới nựng má cô, dùng tay khoanh thử cánh tay cô:

 

“Em g-ầy ít nhất cũng mười cân , tranh thủ lúc nghỉ ngơi tẩm bổ cho ."

 

Văn Gia Gia tự khoanh cổ tay thử, phần ngón tay dư đúng là nhiều hơn thật, kinh ngạc :

 

“Thật luôn !"

 

“Đừng mừng, vốn dĩ chẳng b-éo , giờ g-ầy cứ như bộ xương khô ."

 

Ngụy Đới miệng lưỡi chẳng nể nang chút nào, đem xương cất tủ bếp :

 

“Mai hầm mà ăn, đừng cho thứ khác cùng, hầm nước dùng thật đặc , như thế mới bổ."

 

Văn Gia Gia phản bác :

 

“Thực bổ là thịt, nước dùng càng xương."

 

“Nói bậy, nhiệm vụ về em cũng chẳng hì hục hầm canh cho , hầm đủ loại canh đó ."

 

“..."

 

Chuyện đúng là cãi .

 

Thôi , thịt lợn thời thơm lắm, đều là lợn đen ăn ngũ cốc ăn cỏ mà lớn.

 

Thật sự ngoa, chỉ cần cho muối và r-ượu hoàng t.ửu hầm cùng, thịt lợn hầm xong chẳng chút mùi hôi nào cả.

 

Ban đêm.

 

Ngụy Đới giặt quần áo xong phòng, Văn Gia Gia sớm lim dim giường .

 

Chưa hạ, buổi tối vẫn còn lạnh, đặc biệt là phía Bắc Sơn còn là hướng gió, lúc cửa sổ đóng gió cứ lùa mạnh phòng, chẳng khác gì hồi tháng 11 là mấy.

 

Thấy Văn Gia Gia cuộn tròn trong chăn, ngay cả chân cũng thò , Ngụy Đới liền đóng cửa sổ :

 

“Tầm năm ngoái em nhặng xị lên đòi đổi chăn mỏng ."

 

Hết gió lạnh, Văn Gia Gia hé chăn một chút, thò đầu :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-266.html.]

.

 

Rốt cuộc là năm nay thời tiết bất thường năm ngoái thời tiết bất thường đây, hai hôm tan em trong thôn , bảo là sản lượng hạt cải dầu năm nay của thôn khả năng giảm."

 

Haiz!

 

Người nông dân trông trời mà ăn.

 

Có bận rộn tận tâm đến mấy, chỉ cần ông trời nể mặt thì thứ đều đổ sông đổ bể.

 

Ngụy Đới rút cuốn sách từ trong hòm sách gầm giường cô , lật chăn lên giường giở đến chỗ gập xem tiếp:

 

“Mới nở hoa mà sản lượng hạt cải dầu giảm ?"

 

“Lão nông đều bản lĩnh đó cả.

 

Ông lão bí thư chi bộ thôn chúng đấy, ông luôn thể sản lượng mùa màng từ sớm."

 

Văn Gia Gia ghé sát , thấy đang cuốn sách , hừ một tiếng, “Anh chẳng còn đây là cỏ độc ."

 

Ngụy Đới gãi gãi mặt, mắt vẫn rời khỏi mặt sách:

 

“Anh xem xem cỏ độc trông như thế nào, nếu thì khuyên em đừng xem ."

 

Văn Gia Gia:

 

“Cái miệng đúng là cứng thật đấy."

 

Anh xem gì?

 

“Bá tước Monte Cristo", thực chất chính là bộ truyện trả thù sảng khoái nổi tiếng “Bá tước Monte Cristo".

 

Mấy chục năm trong các truyện sảng khoái kiểu Long Ngạo Thiên cũng thể thấy những motip trong đó, nhân vật chính hãm hại, gặp quý nhân, vả mặt kẻ thù, đó kho báu trả thù thành công, bước lên đỉnh cao nhân sinh còn tiêu sái khắp thiên hạ.

 

Không một ai thể từ chối loại motip tiểu thuyết , ngay cả Ngụy Đới, luôn miệng ngoài các tác phẩm của Marx, Engels, Lenin, Stalin thì tiểu thuyết nước ngoài đều là cỏ độc, cũng thể từ chối.

 

Chín giờ đúng, điện ngắt đèn tắt.

 

Ngụy Đới thở dài tiếng động, vô cùng tiếc nuối, còn mấy trang nữa là xem xong .

 

Anh nhịn , hỏi Văn Gia Gia:

 

“Sách em mua ở thế, còn cuốn nào khác ."

 

Giọng Văn Gia Gia ẩn hiện vẻ buồn ngủ:

 

“Mua?

 

Thời chỗ mua, ở trạm thu mua phế liệu tìm vài cuốn truyện tranh hoặc các cuốn như Thủy Hử, Tam Quốc, Hồng Lâu Mộng là may lắm ."

 

Trước thỉnh thoảng còn tìm một hai cuốn sách nước ngoài hư hỏng quá nghiêm trọng, đợt cuối năm ngoái, trạm thu mua phế liệu tự kiểm tra từ xuống một lượt, hễ cuốn sách nào nhân vật chính là nước ngoài đều tiêu hủy.

 

Cuối năm ngoái xảy một chuyện, tố cáo nhân viên trạm thu mua phế liệu giấu đồ riêng.

 

Vị nhân viên chút chống lưng, hạng rong thu mua phế liệu, càng hạng luôn túc trực trong trạm thu mua phế liệu bẩn thỉu, mà là một lãnh đạo nhỏ.

 

Nên chuyện lúc đầu dìm xuống, vì thành phần của tố cáo , ngay cả cái cớ để dìm xuống cũng cần tốn công tìm kiếm.

 

Chẳng ai coi chuyện là to tát, nhưng đến ngày hai mươi tháng Chạp năm đó vợ của vị lãnh đạo bỗng nhiên tố cáo nữa, trong nhà ông những giấu đồ cổ vàng thỏi thu giữ , mà còn giấu nhiều sách tiếng Anh.

 

Thậm chí bên ngoài còn nuôi đàn bà, chỗ đàn bà còn để nhiều trang sức đ-á quý, ngay cả nhẫn vàng vòng tay hoa tai vàng cũng đựng đầy một hộp, chứ đừng đến phỉ thúy bảo thạch gì gì đó.

 

Lần thì đ-âm thủng trời .

 

Sách tiếng Anh dân thường hiếm lạ gì, nhưng đồ cổ vàng thỏi đ-á quý thì cái nào cũng thể khiến đỏ mắt.

 

Thế là đơn vị quản lý trạm thu mua phế liệu buộc đưa một lời giải thích, dẫn khám nhà, quả nhiên khám một đống đồ.

 

Vị lãnh đạo cứng miệng đến mấy, khi đối diện với đống đồ cũng khó lòng chối cãi.

 

Có lẽ là “đ-âm lao thì theo lao", bắt đầu từ ông , nhổ củ cải kéo theo cả bầu đoàn thê t.ử bao nhiêu .

 

Từ lãnh đạo nhỏ bằng hạt vừng, cho đến phó ban trong một ủy ban nào đó, một tính một đều lôi hết.

 

 

Loading...