Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:56:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong lòng cô thầm thở dài, tiếc là cô từng .”
Thầy Nghiêm cảm khái:
“Thật quá, thấy ở đây còn thích hơn ở nhà lầu."
Văn Gia Gia híp mắt:
“ ạ!
Thầy Nghiêm, nhà thầy bảy miệng ăn, nhưng phân hẳn một tòa tiểu viện cơ đấy."
Tự đóng cửa tận hưởng cuộc sống thì còn gì thoải mái bằng.
Khi bọn họ còn ở Hải Thị về Lâm Hòa, chủ nhiệm Cao gọi điện về xưởng giục mau ch.óng chuẩn chỗ ở .
Con ngõ Thanh Thủy vốn dĩ là địa bàn của xưởng hóa chất, là xưởng trưởng Thẩm chạy đến Cục Công nghiệp thành phố, chạy đến Sở Quản lý nhà đất, cuối cùng còn đ-ánh nh-au với xưởng trưởng xưởng hóa chất một trận mới giành ngõ Thanh Thủy về tay.
Không chỉ , ông còn đặc biệt đến xưởng d.ư.ợ.c mượn thợ bảo trì, tu sửa bộ nhà cửa một lượt.
Văn Gia Gia đến xem vài khi tan ngày hôm qua, lúc đó lòng cô chua chát hơn cả chanh.
Trong lòng thầm nghĩ, cơ hội cô cũng kiếm một căn nhà như thế để ở mới .
Chương 75 Bánh trời rơi xuống
Hai bên ngõ Thanh Thủy đều nhà, tổng cộng 18 tòa viện.
Trong đó lớn nhỏ đều, là nơi ở của tộc nhân của một vị đại quan tam phẩm, ngôi nhà của vị đại quan tam phẩm đó quá nổi bật nên biến mất trong khói lửa chiến tranh, còn nhà của những tộc nhân bảo tồn xuống.
Vật đổi dời, nhà rời bỏ quê hương bao giờ trở , nhà thì nhân khẩu thưa thớt, trong nhà còn một ai.
Những ngôi nhà vô chủ Cục Quản lý nhà đất tiếp nhận, phân bổ cho các khu phố và các nhà máy khác .
Văn Gia Gia lúc ngước mắt lên, chỉ thấy bức tường cạnh cánh cửa mặt đinh một miếng sắt ghi “8", bèn với thầy Nghiêm:
“Thầy Nghiêm, đây chính là ngôi nhà phân cho thầy."
Nói xong cô lấy chìa khóa mở cửa, khóa cửa vang lên một tiếng “cạch" mở , cô đẩy cửa , một cái sân vuông vức hiện mắt giáo sư Nghiêm.
Ông đẩy gọng kính, sải bước .
“Nhà chính là lầu hai tầng, tầng một hai phòng, một lớn một nhỏ, tầng hai ba phòng, một lớn hai nhỏ."
Mắt giáo sư Nghiêm sáng lên, ông mở căn phòng lớn ở tầng một ngắm nghía nửa phút, ngừng gật đầu:
“Tốt, phòng ốc đón ánh sáng , cửa sổ mở phía sân , đẩy cửa sổ là thể thấy hoa ngọc lan.
Chờ , cây trong sân là cây ngọc lan ?"
“À, xin thầy Nghiêm, em cũng rõ lắm."
Gần đây mùa hoa ngọc lan, Văn Gia Gia thực sự nhận .
Giáo sư Nghiêm quan sát kỹ lưỡng, khẳng định:
“Là cây ngọc lan, thích nhất là hoa ngọc lan."
Trong lòng ông quyết định, căn phòng để dành cho cha ở.
Lý do ông chọn đến đây, thực chất cũng nguyên nhân là cha già tuổi tác cao.
Trường học chỉ phân cho ông một căn hộ hơn 80 mét vuông, đối với khác thì 80 mét vuông là lớn, nhưng cha ông đây sống ở nông thôn, đối với họ thì căn hộ đó thực sự ngột ngạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-254.html.]
Khổ nỗi trong nhà còn mấy đứa trẻ nghịch ngợm, cha ông ngoài 70 tuổi , càng lúc càng về quê.
Về cái gì chứ, giáo sư Nghiêm là con một, rời quê mấy chục năm ông thể yên tâm để cha về .
khổ nỗi căn hộ 80 mét vuông là căn lớn nhất trong khu tập thể trường học , giáo sư Nghiêm từng nghĩ đến việc thuê nhà, đúng lúc đó thì gặp chuyện xưởng Thủy tinh Y tế tuyển .
Sau khi đến đây để gánh vác trọng trách, ông đồng ý ngay lập tức, bởi vì là gánh vác trọng trách thì chắc chắn sẽ cấp nhà , ai ngờ đến nhường .
Văn Gia Gia mỉm :
“Vậy thì , già ở tầng một sẽ leo cầu thang nữa.
Hơn nữa nhà vệ sinh ở ngay cạnh phòng.
Ồ, tầng hai cũng nhà vệ sinh đấy ạ."
Giáo sư Nghiêm lập tức lên xem một vòng, tầng hai chỉ nhà vệ sinh, mà còn ban công lớn cửa kính.
Ban công thoáng đãng, đó xuống là cái sân trồng cây ngọc lan và hoa hồng tỉ .
Phóng tầm mắt xa, thể thấy những ngôi nhà mái ngói xanh sắp xếp chỉnh tề, thấy dòng sông ở phía xa, thấy những con thuyền chèo sông, thậm chí còn thấy cả những ngọn núi xanh hùng vĩ phía chân trời.
Giáo sư Nghiêm thở phào một , lòng bồi hồi, chỉ cảm thấy mà tạo chút thành tích nào cho xưởng Thủy tinh Y tế thì thật với ngôi nhà phân cho !
Nhà bếp cũng ở tầng một, trong sân thậm chí còn một khoảnh đất nện lát đ-á xanh.
Hôm qua Văn Gia Gia đặc biệt cho đến dọn dẹp, cái sân thế mà để một khoảnh đất để trồng rau thì thật là đáng tiếc.
Quả nhiên, giáo sư Nghiêm vô cùng yêu thích, :
“Thế thì cha sẽ còn nghĩ đến chuyện về quê nữa ."
Văn Gia Gia giao chìa khóa cho giáo sư Nghiêm, đưa giáo sư Phùng đang mải mê ngắm sang nhà bên cạnh, nhà giáo sư Phùng ở ngay viện 9 cạnh nhà giáo sư Nghiêm.
“Nhà lầu hai tầng ?"
Giáo sư Phùng hỏi.
Văn Gia Gia :
“Có ạ, ngõ Thanh Thủy chúng hiện tại chỉ hai tòa tiểu viện hai tầng, vì nghĩ thầy và thầy Nghiêm nhà đông nên phân cho hai thầy."
Chỉ là bố cục khác biệt, phòng ốc biến thành hình chữ L, nghĩa là ngoài nhà chính còn dư thêm một gian phòng sườn, mà bếp và phòng ăn đều trong gian phòng sườn đó, diện tích phòng ốc lớn hơn một chút, nhưng trong sinh hoạt hàng ngày thuận tiện bằng nhà họ Nghiêm bên cạnh, cho nên cũng nhà nào hơn.
Văn Gia Gia mở cửa cho hai vị giáo sư còn , ban đầu cô định đưa hết chìa khóa cho họ để họ tự mở, ngờ họ đều sang xem nhà của khác.
Những tòa viện đó bình thường một chút, nhưng mỗi tòa đều tường cao, còn nhà vệ sinh, cũng đủ để khiến hài lòng.
Mấy sinh viên thì ở chung, bốn một viện, trong lòng đều vui vẻ.
Sau khi họ định chỗ ở, Văn Gia Gia đưa mấy đến xưởng báo danh.
Chủ nhiệm Cao đợi sẵn ở cửa lớn của tòa lầu đỏ nhỏ , khi gặp họ thì vội vàng tiến lên chào hỏi, ngay đó xưởng trưởng Thẩm cũng đến, tươi rạng rỡ, nụ mặt tươi tắn đến mức Văn Gia Gia từng thấy xưởng trưởng Thẩm như bao giờ.
Văn Gia Gia bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, bao nhiêu ngày qua cuối cùng cũng thành nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua nhanh, thoắt cái hai tháng trôi qua.
Có sự gia nhập của giáo sư Nghiêm và mấy khác, bộ phận sản xuất giống như lên dây cót, tốc độ tiến triển cực kỳ nhanh.
Văn phòng của Văn Gia Gia cũng việc để , còn là giúp đỡ chỉnh lý tư liệu nữa.