Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:56:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tức giận hại nha, đó chuyện cũng thật là chọc tim quá, Văn Gia Gia đều thấy thất đức cực kỳ.”

 

cô chỉ là một qua đường, chẳng xen chút nào cả, nếu sẽ rước họa mất.

 

Chị Lục gượng một tiếng:

 

“Để cô xem trò ."

 

Khóe miệng Văn Gia Gia giật giật, gì cho .

 

Chị Lục uống ngụm nước, dịu nửa phút mới đem luồng khí nghẹn trong ng-ực nhổ , :

 

ở vùng ngoại ô nông thôn, nông thôn chúng tìm một công việc ở thành phố dễ dàng gì, cho dù là công nhân tạm thời cũng khó lắm.

 

Giống như cái nhà máy thủy tinh y tế của các cô , cháu gái nhà máy các cô tuyển thì mừng đến mức nửa đêm còn thành tiếng, kết quả vì vấn đề hộ khẩu mà chọn, nó đến khản cả giọng suốt ba ngày."

 

Văn Gia Gia nhíu mày, nhà máy hạn chế hộ khẩu ?

 

Thực sự !

 

Đợt tuyển đầu tiên , cô suýt chút nữa thì quên mất, bộ đội là hộ khẩu nông nghiệp, cho nên những đứa trẻ trong bộ đội chỉ cần thi đỗ là thể thuận thuận lợi lợi .

 

Chỉ là những hộ khẩu nông thôn, ngay cả thi cũng thi.

 

đợt đó thì , đợt tuyển đa phần là công nhân tạm thời, và lượng tuyển cũng là ít.

 

Văn Gia Gia nghĩ , cũng như luôn.

 

Chị Lục khổ :

 

“Lúc chuyện thì tuyển nữa , cũng là cháu gái thời vận , mấy ngày đó đúng lúc về quê, chồng bệnh, cho nên cũng giúp nó chú ý chuyện ."

 

Văn Gia Gia chỉ thể an ủi:

 

“Chị yên tâm , sẽ còn tuyển nữa mà."

 

Chị Lục lắc đầu:

 

“Anh chị ánh hạn hẹp, trong làng đưa sính lễ cao, đang đợi gả cháu gái đấy."

 

Dù chị giúp kéo dài thì kéo mấy ngày đây, ai nhà máy thủy tinh y tế bao giờ mới tuyển .

 

Nghe bây giờ tuyển khắt khe lắm, phố chị cửa .

 

trong nhà chị chị chủ, cho dù cửa nẻo đó, chồng chị cũng sẽ dùng cho cháu gái chị.

 

Văn Gia Gia nghẹn lời, gì cho .

 

Im lặng một lát, ánh nắng ch.ói chang bên ngoài ga, chiếc đồng hồ tay.

 

Khi kim phút chỉ “7" bỗng nhiên hỏi:

 

“Nếu công việc dùng tiền mua thì cháu gái chị mua ?"

 

“Câu hỏi đấy, tất nhiên mua chứ!

 

Lúc việc , ngoài thi chẳng mua .

 

Không cần thi cũng cần mua, đều là những mệnh ."

 

Chị Lục .

 

Chị mím môi, quanh một lượt hạ thấp giọng :

 

cũng giấu cô, nếu là cô chỉ tiêu, thể, thể trả 400."

 

Bốn trăm tệ nhà chị vẫn thể lấy , cùng lắm thì lúc đó bảo cháu gái trả 450, chồng và bố chồng trong nhà chắc là sẽ đồng ý.

 

Văn Gia Gia:

 

“..."

 

Bốn trăm cơ đấy, chuyện thực sự là ít .

 

Chỉ là cô hiểu rõ cháu gái chị Lục, với chị Lục cũng chỉ là bèo nước gặp , dám khinh suất đồng ý, kiểu gì cũng tìm hiểu thêm mới .

 

Chị Lục cũng dám hối thúc, chỉ coi như Văn Gia Gia còn tìm hiểu thị trường một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-253.html.]

 

Chỉ bảo:

 

“Nếu bán, cứ đến đây tìm ."

 

Văn Gia Gia gật đầu.

 

Nhóm Giáo sư Nghiêm cuối cùng cũng đến lúc hơn 10 giờ, đều tay xách nách mang, may mà xe buýt đỗ ngay cửa.

 

“Thầy Nghiêm, thầy Phùng!"

 

Văn Gia Gia tươi rạng rỡ tới chào hỏi, lượt gọi tên .

 

“Tiểu Văn đồng chí."

 

Văn Gia Gia:

 

“Là cháu đây ạ, cháu đưa về nhà cất hành lý ạ."

 

“Được !

 

Phải nghỉ ngơi cho cái chân một chút mới ."

 

Cả nhóm lên xe buýt, mang theo nhiều hành lý, xe buýt hầu như chiếm mất nửa xe.

 

Văn Gia Gia với cả nhóm:

 

“Chúng đến ngõ Thanh Thủy, ngõ Thanh Thủy cách nhà máy thủy tinh y tế chỉ vài phút bộ thôi, nào giọng to ở cửa nhà máy hú một tiếng, trong ngõ Thanh Thủy đều thể thấy."

 

Có sinh viên phấn khích:

 

“Gần thế ạ?

 

Vậy buổi sáng cần xe buýt ."

 

!

 

Ngay cả xe đạp cũng cần dùng đến."

 

Mười mấy sinh viên ríu rít bàn luận, kích động ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng phát tiếng cảm thán.

 

Tự nhiên cảm thán nhà cao tầng ở thành phố Lâm Hòa, nhà ở thành phố Lâm Hòa thể so với ở Thượng Hải.

 

thành phố Lâm Hòa thực sự tính là kém , đường phố rộng rãi, đường cũng đông, khi khu nội thành chính tuy đều là những ngôi nhà thấp bé, nhưng thể thấy quy hoạch nhà ở hề tệ.

 

Và thỉnh thoảng còn thể thấy vài tòa viên lâm, tường trắng ngói đen vô cùng xinh .

 

Một kiểu vẻ uyển chuyển khác với Thượng Hải.

 

Băng qua khu nội thành chính, đến khu vực các loại nhà máy như nhà máy thủy tinh y tế, nhà máy d.ư.ợ.c.

 

Ở đây thì gần gũi với Thượng Hải hơn , nhà cao tầng thể thấy ở khắp nơi, mỗi khi ngang qua một nhà máy Văn Gia Gia đều giới thiệu, cho đến khi đến nhà máy thủy tinh y tế.

 

Tòa nhà Tây lớn của nhà máy thủy tinh y tế khi tân trang thực sự hút mắt, cô đều thấy sinh viên phát tiếng “oa" .

 

Cổng nhà máy thủy tinh y tế cũng xây dựng vô cùng bề thế, đặc biệt xây dựng cho tương xứng với tòa nhà Tây, chỉ từ cổng thôi thể lòe .

 

Ngay đó ngang qua trường học, ngôi trường là trường tiểu học của công xưởng, con em công nhân gần đó đều học ở ngôi trường .

 

Bên cạnh còn một cụm trường trung học, chỉ cách một con phố, cực kỳ gần.

 

Họ xuống ở trạm , khi xuống xe bộ dọc theo con đường về phía , qua một ngã tư rẽ một cái, băng qua hai đầu ngõ là đến ngõ Thanh Thủy phân cho nhà máy thủy tinh y tế.

 

Đầu ngõ Thanh Thủy một cây ngân hạnh, tuổi thọ mấy trăm mét , lúc đại luyện thép ngày xưa đều hề c.h.ặ.t nó .

 

Tán cây đặc biệt lớn, hầu như thể che phủ cả đầu ngõ, lúc đúng là lúc lá cây bắt đầu chuyển vàng, Văn Gia Gia chỉ cái cây :

 

“Đợi mùa thu đến, cái cây sẽ vô cùng xinh ."

 

Thầy Phùng ngẩng đầu , vô cùng mong đợi:

 

“Đến lúc đó sẽ tìm vài chiếc lá rụng thẻ kẹp sách."

 

Nhà ở trong ngõ Thanh Thủy đều là kiểu nhà sân, gạch xanh ngói đen, cuối ngõ một con sông trong vắt, cho nên đặt tên là ngõ Thanh Thủy.

 

Văn Gia Gia chỉ cây cầu bắc qua sông ở cuối ngõ :

 

“Đối diện cầu đa phần là của nhà máy d.ư.ợ.c ở, còn một khu viên lâm nhỏ nữa, khu viên lâm đó khóa cửa , buổi chiều nhiều sẽ đến đó dạo."

 

Loading...