Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:56:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ăn cơm xong, Văn Gia Gia mang theo đồ khỏi cửa.”

 

Yên xe đạp chất cao ngất, dùng mấy sợi dây thừng mới buộc chắc .

 

Trước khi còn dặn dò Ngụy Đới:

 

“Nhớ hâm nóng vịt sốt và cá hun khói nhé, em sợ sẽ hỏng mất."

 

“Được."

 

Tám giờ rưỡi, đến khu nội thành.

 

Đem phấn trang điểm Bách Thước Linh và quần áo giày dép Lan Lan đưa cho cô , Lan Lan trực tiếp vui sướng nhảy cẫng lên trong tiệm cơm quốc doanh.

 

Tiếp theo đến nhà máy d.ư.ợ.c, đem đồ của Sa Nguyệt và Hách Thanh Dĩnh đưa cho họ.

 

Đây vẫn là đầu tiên cô nhà máy d.ư.ợ.c khi rời khỏi đó, ông lão ở cổng và đội bảo vệ tuần tra lệ thường buổi sáng đều còn nhớ cô.

 

“Văn Gia Gia, mấy ngày thấy cô, cô đang ở bên nhà máy thủy tinh y tế cạnh bên hả, đến gì thế?"

 

Văn Gia Gia híp mắt:

 

“Tìm Sa Nguyệt và Thanh Dĩnh ạ."

 

Ngay đó, gọi cô, Văn Gia Gia đành dừng tiếp tục trả lời.

 

Suốt dọc đường mồm miệng đều sắp trả lời đến khô khốc , đầu tiên phát hiện nhân duyên của cũng khá , thế mà nhiều quen như .

 

Cô quen đường quen ngõ tới xưởng thứ sáu, nhất thời cứ như về nhà ngoại , nhận sự tiếp đãi nhiệt tình.

 

“Gia Gia cô Thượng Hải với !"

 

liền hối hận , “Sớm cũng nhờ cô giúp mang đồ về ."

 

Văn Gia Gia đành an ủi cô :

 

“Lần , nhất định ạ."

 

“Thật ?

 

Nhất định thế đấy nhé."

 

“Thật mà!"

 

Cô chắc chắn sẽ còn đến Thượng Hải nữa.

 

Sa Nguyệt và Hách Thanh Dĩnh sớm cầm đồ Văn Gia Gia mang về cho họ buông tay , thừa thiếu tính , Văn Gia Gia đưa tiền còn cho họ.

 

Chuyến Thượng Hải , tiền phiếu trong túi hầu như tiêu sạch sành sanh.

 

“Thật , đồ ở Thượng Hải đúng là thật."

 

“Nhìn cái Bách Thước Linh xem, trời đất ơi, mà thơm thế , ngửi thấy là thấy thích hơn kem tuyết hoa ."

 

Hai lượt .

 

Văn Gia Gia:

 

đây, ôi, tối qua ngủ muộn quá, bây giờ đầu óc cứ nặng trịch vì buồn ngủ đây."

 

“Đi !

 

Trưa nay đến nhà ăn cơm, bố nghỉ, bảo ông nấu cho mấy đứa chúng một bữa."

 

Hách Thanh Dĩnh .

 

Báo cha nha báo cha, bố cô khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, cô liền rặt tìm việc cho .

 

hưởng thụ là , Văn Gia Gia tất nhiên là hân hoan đồng ý .

 

tay nghề của sư phụ Hách, ở chỗ cô là hạng nhất đấy!

 

Văn Gia Gia nhà máy, tiên đem đồ của Đổng Kỳ đưa cho cô , đó tìm Chủ nhiệm Cao một báo cáo bày tỏ đến, cuối cùng bắt đầu xử lý công việc tích tụ mấy ngày nay.

 

Trải qua mấy ngày mài dũa, bốn trong văn phòng quen thuộc , Văn Gia Gia ngược còn chút xa lạ, tên của một cô đều nhầm lẫn chỉ đành ghi nhớ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-249.html.]

 

Làm việc miệt mài đến mười một giờ rưỡi, cô mới dậy vặn vẹo cổ, rót cho một ly nước.

 

Có thể ăn trưa , Văn Gia Gia căn chuẩn thời gian khỏi cửa.

 

, những khác trong văn phòng mới dám rời .

 

còn lầm bầm:

 

“Tổ trưởng cũng khá , đúng giờ đúng giấc."

 

Làm thêm giờ còn đáng ghét hơn cả học thêm tiết.

 

Văn Gia Gia thẳng đến cổng nhà máy d.ư.ợ.c, lúc Hách Thanh Dĩnh và Sa Nguyệt đợi ở cổng nhà máy d.ư.ợ.c , hai cô nàng cũng là những tuyển thủ căn chuẩn thời gian.

 

Đi căn thời gian, ăn cơm căn thời gian, tan cũng căn thời gian.

 

Nhà họ Hách xa, ngay phố bên cạnh, đạp xe đạp năm sáu phút là đến.

 

đến nhà khách thì thể tay , lúc ngang qua cửa hàng bách hóa Văn Gia Gia mua kẹo sữa, Sa Nguyệt mua bánh quy, lúc mới bước cửa.

 

Sư phụ Hách nấu cơm gần xong , Văn Gia Gia ngạc nhiên hỏi:

 

“Thanh Dĩnh, lúc đang cô còn chạy về nhà một chuyến bảo bố cô nấu cơm đấy chứ."

 

Hách Thanh Dĩnh trách:

 

“Nói bậy, từ hôm qua , nếu thì thức ăn cũng chẳng dễ mua .

 

Hôm qua gặp Ngụy Đới nhà cô, lúc hỏi thì tối qua cô sẽ về."

 

Sa Nguyệt tò mò cực kỳ, kéo Văn Gia Gia hỏi:

 

“Mau xem Thượng Hải rốt cuộc thế nào, cũng là nhà cao tầng ."

 

Câu hỏi, sư phụ Hách đang bận rộn trong bếp hai món cuối cùng đều vểnh tai lên , Hách Thanh Dĩnh cũng tựa bên cửa lắng .

 

Văn Gia Gia kéo một chiếc ghế đẩu xuống, “Thượng Hải , thực sự là phồn hoa hơn chỗ chúng nhiều lắm.

 

Rất nhiều phố, những ngôi nhà bên đường đều cao ba bốn tầng, xe buýt cũng nhiều, xe đạp càng đông nghịt, còn cầu Ngoại Bạch Độ , bắc ngang qua mặt sông, đó là cây cầu từ gần 70 năm , bộ bằng thép đấy..."

 

“Còn Bến Thượng Hải, những ngôi nhà nhất là ở Bến Thượng Hải, đều là những ngôi biệt thự kiểu Tây cao, cả một con phố đều thế, một bên là nhà một bên là sông Hoàng Phố.

 

Đối diện sông Hoàng Phố, tức là Phố Đông, chẳng nhà cao tầng nào cả, cũng giống chỗ chúng thôi, ở Phố Tây đều gọi họ là nhà quê."

 

Nói thật, những ngày Văn Gia Gia công tác thực sự đến Phố Đông mua hai căn nhà tích trữ.

 

Lúc giá nhà ở Phố Đông đúng là rẻ như rau cải, tiền tiết kiệm trong nhà đừng là mua hai căn, mua ba căn cũng , còn là kiểu nhà sân vườn nữa.

 

Tiếc là một thời gian, hai mang đủ tiền, chỉ đành đợi cơ hội thì mua .

 

Văn Gia Gia kể về một trung tâm thương mại và tiệm cơm ở Thượng Hải, trọng điểm bàn luận một chút về các món ăn cô ăn trong mấy ngày .

 

Sư phụ Hách nghiêm túc, cảm thán :

 

“Nếu cơ hội cũng ngoài dạo nhiều hơn, năm 60 từng đến Thượng Hải, lúc đó cả nước đều đói kém, Thượng Hải cũng chẳng lương thực , ba ngày một bữa cơm cũng chẳng ăn, gặm bánh rau mang từ nhà .

 

món bản bang cô ...

 

Khách sạn lớn chúng một đại đầu bếp chuyên món bản bang, hôm nào cô đến, bảo ông món thịt kho tàu."

 

Văn Gia Gia kinh ngạc:

 

“Thế thì quá!

 

Sau khi về em cứ thèm mãi cái vị đó đấy."

 

“Xì, cô tự ở nhà cũng mà.

 

Món cần dùng đến nhiều hương liệu ."

 

“Em nghĩ qua, nhưng r-ượu Hoa Điêu Thiệu Hưng chính tông ạ."

 

ai đấy, hôm nào mua giúp cô một vò."

 

 

Loading...