Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 248
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:56:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ là trong mấy tháng Ngụy Đới đón cô đến bộ đội, cả Ngụy chị dâu Ngụy giúp đỡ cô vài .”
Sau giúp đỡ chăm sóc già, thường xuyên gửi đồ tới, lúc mới tạo chút tình nghĩa mà thôi.
Chao ôi!
Không ngờ một ngày phiền não vì chuyện , đây chắc hẳn chính là nỗi phiền não ngọt ngào .
Văn Gia Gia nghĩ tới chuyện chị dâu mang thai, cô bấm ngón tay tính toán, cảm thấy năm cũng sắp sửa thể chuẩn m.a.n.g t.h.a.i .
Năm năm 75, năm 76 sinh, năm 77 thi đại học, thời gian căn chuẩn vô cùng.
——
Sáng hôm .
Việc đầu tiên Văn Xuân và Văn Huyên khi tỉnh dậy chính là chạy sang phòng bên cạnh xem dì nhỏ, chúng lo lắng chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ của .
Văn Gia Gia khéo thức dậy, giường ngẩn ngơ, tư duy vẫn hồi phục.
Cô ngáp một cái, hỏi hai đứa:
“Làm gì thế?"
Văn Xuân hì hì giường cô:
“Không mơ, dì nhỏ thực sự về ."
Văn Gia Gia hai tay lượt véo má con bé:
“Đồ ngốc, hành lý của dì còn đang để ở phòng khách kìa."
Mắt Văn Xuân sáng lên:
“Dì nhỏ, dì mang quần áo về , chính là kiểu quần áo thắt eo mà cháu ."
Văn Gia Gia:
“...
Không thèm nhớ đồ ăn ngon, chỉ thèm nhớ quần áo thôi hả.
Xem quần áo vẫn quan trọng hơn đồ ăn nhỉ."
Văn Huyên vội vàng :
“Cháu nhớ đồ ăn."
Con bé giơ tay thật cao:
“Vừa nãy cháu ngửi thấy mùi , trong tủ chén mùi thịt."
“Cháu đúng là mũi ch.ó thật đấy!
À , mũi ch.ó cũng chẳng thính bằng cháu."
Văn Gia Gia hất chăn dậy, phòng khách, thong thả tháo các gói đồ .
Hôm qua ở tàu hỏa Chủ nhiệm Cao , hôm nay thể chín giờ mới .
Đầu tiên cô lấy vải vóc quần áo mua cho nhà họ Tạ, nhà chị Bao ở vách tường bên cạnh và nhà họ Hứa , chuẩn lát nữa mang sang cho .
Lại để vải vóc quần áo mua giúp Lan Lan, Sa Nguyệt, Đổng Kỳ sang một bên, dùng túi vải bọc kỹ để lúc mang .
Cuối cùng còn mới là của nhà .
Trong đó, hai bộ cần gửi về quê.
Ở quê cũ, khi thành gia lập thất cứ cách hai năm đều gửi một bộ quần áo cho già.
Tất nhiên, tuyệt đại đa trong công xã sẽ dùng giày dép hoặc đồ lót thế, nhà thực sự khó khăn thì đôi tất thậm chí cho cũng chẳng .
nhà họ là cho, cầm tiền lương mà hiếu kính già sẽ trong thôn chỉ trỏ, lương tâm cũng yên.
Lại cho nhà mấy thước vải Dacron, Văn Gia Gia đem những thứ phòng, để khi gửi đồ về nhà thì gửi cùng một thể.
Giày dép cũng , một túi lớn giày xếp đó, cứ như bày sạp bán giày .
Văn Xuân và Văn Huyên thấy đều đồng thanh “oa" một tiếng, khi thấy hai đôi giày rõ ràng là nhỏ hơn nhiều, vội vàng cúi nhặt lên, vây quanh Văn Gia Gia ha ha nhảy ngừng.
Hai đứa nhỏ tinh ranh lắm, hai đôi giày là mua cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-248.html.]
Này nhé, bắt đầu thử ngay lập tức.
“Dì nhỏ, giày to quá ạ."
Văn Xuân , ghế sofa đ-á đ-á chân, “Cảm giác bàn chân trống hoác ."
Văn Huyên:
“Của cháu cũng , lúc bộ giày còn tuột cơ."
Nói xong còn vài bước diễn cho Văn Gia Gia xem.
“To mới đúng."
Văn Gia Gia , “Đây là để cho các cháu năm năm nữa đấy."
Văn Xuân và Văn Huyên “hả" một tiếng đầy vẻ thể tin nổi, cả hai đều thắc mắc cực kỳ, tại đến sang năm mới .
Văn Gia Gia cũng chẳng buồn chúng, “Các cháu phòng xem kệ giày , xem xem rốt cuộc các cháu bao nhiêu đôi giày ."
Giày thể thao là , còn hai đôi cơ, một đôi miễn cưỡng thể , một đôi rộng một chút.
Cộng thêm giày vải, giày bông, dép lê các thứ, đủ đến sang năm .
Hai cô bé ỉu xìu ôm giày về phòng, quyết định đem giày cất thật kỹ, dùng túi hoa xông hương, xông đến sang năm là một đôi giày mới toanh còn mang theo hương thơm để .
Văn Gia Gia nhận diện từng đôi size giày qua một lượt, khi dọn dẹp xong xuôi liền ôm đồ của mấy nhà hàng xóm đưa cho từng nhà.
Cô giáo Thẩm sờ đôi giày để lộ nụ :
“Chị luôn nổi giày vải giày bông, giày cứ trơn trượt lắm, cuối cùng cũng sợ trơn nữa ."
Chị Bao thì hứng thú với quần áo may sẵn hơn.
Quần áo may sẵn đắt, chị hiếm khi mua một bộ quần áo may sẵn, vẫn là vì đến nhà máy dệt dạy học cho .
, Văn Gia Gia lúc mới chuyện .
Chị Bao đắc ý :
“Không đây chị với em, thực sự là chắc chắn.
Nhà máy dệt chị hoa móc lưới giỏi, là nhanh nhất nhất trong tất cả , cho nên bảo chị đến giáo viên dạy vài ngày."
Nói xong, còn che miệng khanh khách.
Chị ngờ cũng ngày .
Cứ nghĩ đến gọi là “cô giáo Bao", chị nhịn mà .
Vì chuyện , chị thậm chí nghiến răng nhờ Văn Gia Gia giúp mang về một bộ quần áo may sẵn.
Phải rằng, quần áo may sẵn của quả thực , kiểu dáng mới mẻ hơn đồ họ tự , mặc dường như cũng ngay ngắn hơn, cũng tinh thần hơn nữa.
Văn Gia Gia liên tục :
“Chúc mừng chúc mừng nhé, chị Bao chị đây là sự nghiệp bắt đầu cất cánh ."
“Ái chà chà, mượn lời cát tường của em."
Nói xong, Văn Gia Gia đem những thứ cuối cùng tặng cho nhà họ Hứa.
Thứ nhà họ Hứa nhờ cô mua là vải Dacron, con gái nhà họ Hứa sắp lấy chồng , còn đặc biệt nhờ cô mua màu đỏ.
Đưa xong, Ngụy Đới mua cơm về.
Sáng nay ăn màn thầu, nhưng là màn thầu đường đỏ, ăn kèm với sữa cũng .
Văn Gia Gia nhai nhai nuốt màn thầu trong miệng xuống, uống một hớp sữa :
“Nhà còn mấy tờ phiếu sữa bột, đều gửi về cho cả chị dâu ."
“Không giữ ?"
“Giữ gì, sữa chúng uống hàng ngày cần phiếu sữa bột."
Văn Gia Gia xong lông mày nhíu :
“Thôi, vẫn là chúng mua xong ở đây gửi về cho .
Phiếu nếu để ở huyện mua thì chỉ mua mấy gói bột mạch nha thôi, mua sữa bột ở huyện dễ mua ."