Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:55:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ , ạ.”

 

Hai chú chim non mới rời ghế nhà trường cảm thấy tổ trưởng là chức quan lớn , chỉ thể lí nhí đáp lời.

 

“...”

 

Ngồi xuống chỗ của , Văn Gia Gia nhịn sờ sờ mặt, cô trông cũng vẻ thiện mà nhỉ.

 

Văn phòng bốn , cuối cùng chút bất ngờ, là Đổng Kỳ.

 

“Trời ạ, là Tiểu Kỳ !

 

Tớ còn đang định tìm xem phân đến đấy.”

 

Văn Gia Gia thật sự ngạc nhiên, hai đúng là duyên phận.

 

Đổng Kỳ cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

đây dạng nhân viên tạm thời, coi như là tầng lớp thấp nhất, quen ở đây nhất định sẽ bắt nạt.

 

Ngay lập tức, nước mắt suýt chút nữa trào .

 

Ngày đầu tiên , nhiều việc .

 

Ví dụ như hiện tại văn phòng trống huếch trống hoác, bên trong chỉ vài chiếc ghế đơn giản.

 

Bàn việc ?

 

Phải tự bưng.

 

Văn Gia Gia sang phòng bên cạnh xem thử, phòng bên cạnh cũng là nhân viên của tổ cô, cũng bàn.

 

“Tổ trưởng Văn, bàn hình như đến kho để khiêng.”

 

Đỗ Chi Đào đột nhiên , “Lúc em thấy khiêng bàn ghế từ trong kho .”

 

Văn Gia Gia suy nghĩ một chút:

 

“Vậy thì đến kho, cùng .”

 

Kho hàng cách đó xa, khi đến nơi thấy nhiều đang khiêng đồ trong kho.

 

Nhân viên quản lý kho còn ghế ở cửa, chống nạnh mắng xối xả:

 

“Cái gì mà bảo chúng việc!

 

Cả kho bàn ghế thế chúng khiêng hết .

 

Đêm qua thức trắng đêm khiêng cho các một phần , nếu sớm hôm nay các năng như thế thì hừ!

 

Bà già một chiếc ghế cũng khiêng cho các !”

 

Văn Gia Gia khẽ vẫy tay:

 

“Đi sát mép tường.”

 

Người là chị B-éo của nhà máy d.ư.ợ.c, đây ở nhà máy d.ư.ợ.c chính là quản lý kho, quản lý cực kỳ .

 

Các kho khác luôn gặp vấn đề vấn đề khớp sổ sách, nhưng chị thể sổ sách và thực tế nhất quán, ngay cả hao hụt cũng .

 

tính tình chị cũng thực sự nóng nảy, ai dám dễ dàng chọc chị , may mắn thì mắng vài câu, may thì mắng cho ngóc đầu lên nổi.

 

Lý Hải Quân từng vinh dự chị mắng, theo lời Lý Hải Quân kể thì xuất hiện ảo giác, trong ba ngày đó chỉ cần rảnh rỗi là trong đầu đầy rẫy tiếng mắng độc đáo của chị B-éo.

 

Bây giờ , Văn Gia Gia cảm thấy thiết vô cùng!

 

Văn Gia Gia dẫn lén lách qua chị B-éo, bên trong kho.

 

Không ngoài dự đoán của cô, ngang qua mặt chị B-éo, chị B-éo đẩy ngoài, chỉ bên trong :

 

“Không thấy trong kho chật như tổ ong , thể đợi mới , đây là bàn ghế chứ thịt lợn , ngoài, ngoài!”

 

Nhóm Văn Gia Gia kho thành công thoát nạn!

 

Văn Gia Gia thở phào, đầu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-227.html.]

 

“Mau khiêng mau khiêng, nhớ chọn bàn việc nhé, chọn dùng, chọn trúng thì đừng vội khiêng, chúng phụ nữ nhiều, giúp đỡ lẫn , cùng khiêng ngoài.”

 

“Dạ tổ trưởng.”

 

Không là ai đáp lời, đó đám thanh niên nam nữ mới nhà máy đều kích động, khắp nơi tìm bàn phù hợp.

 

Còn về ghế thì cần.

 

Bởi vì trong văn phòng ghế , khi kiểm tra từng cái, đều khá .

 

Văn Gia Gia nhanh tay lẹ mắt chọn một chiếc bàn việc mới tinh, đó giang rộng hai tay giữ lấy chiếc bàn .

 

“Này , đồng chí ơi đây là chọn .”

 

tới, cô vội vàng .

 

“Xin , chú ý...”

 

Liên tục ngăn cản ba , Văn Gia Gia cuối cùng cũng tìm lúc trống trải, cùng hai cô em nhỏ cùng văn phòng khiêng chiếc bàn việc ngoài.

 

Trong lúc đó còn xảy chen lấn, Văn Gia Gia gào khản cả giọng hét “xếp hàng”, hét đến mức giọng khô khốc khàn đặc cuối cùng cũng hình thành hàng ngũ đơn giản.

 

Người của nhà máy thủy tinh y tế đều khá nhiệt tình, mấy đồng chí thấy họ khiêng khó khăn, còn đặc biệt đặt đồ trong tay xuống đến giúp đỡ.

 

Chị B-éo thấy liền liến thoắng khen ngợi:

 

“Hê, thế mới đúng chứ, xếp hàng cùng , các cứ như gà xổng chuồng chen chúc , chỉ mệt thêm mà chậm thôi.”

 

Nói còn rút chiếc quạt nan tự quạt cho :

 

“Ôi ơi mệt ch-ết bà già , nhanh lên nhanh lên nhé, ai mà còn chen lấn nữa thì ngoài cho , đợi đến cuối cùng mới khiêng.”

 

Văn Gia Gia đặt bàn việc ở bãi đất trống cửa, đặt một mẩu giấy lên , dùng đ-á đè , biểu thị bàn việc chủ.

 

Ngay đó trong giúp những khác khiêng, khiêng đủ mười mấy chuyến mệt ch-ết mới xong.

 

Các cô gái trong văn phòng đều chịu nổi nữa, chỉ hai đồng nghiệp nam là vẫn còn trụ .

 

Chỉ là rõ ràng trạng thái cũng lắm, hai tay chống lên mặt bàn cũng run rẩy thôi.

 

“Nào, dốc sức khiêng lên , mệt một lát thôi, đó sẽ thoải mái.”

 

Văn Gia Gia nghỉ ngơi giây lát cổ vũ .

 

Ngày đầu tiên , ai để ấn tượng với lãnh đạo, mệt đến mấy cũng nghiến răng dậy kiên trì.

 

Cứ thế khiêng đến tận trưa, tám mệt đến mức la liệt hành lang, cứ như cá phơi nắng nửa ngày .

 

Văn Gia Gia đối nhân xử thế, lúc tổ hai kịp phản ứng giúp khiêng xong bàn cho chủ nhiệm Cao.

 

khiêng thì khiêng cho trót, nhất trí cho rằng văn phòng 304 và 305 cũng khiêng luôn.

 

đến lúc đó cũng là mấy họ khiêng, chi bằng chủ động khiêng , chủ nhiệm Cao khi còn khen cho một câu.

 

Trong tổ hai cũng những khôn lỏi, thấy liền vội vàng tiếp nhận một nửa khối lượng công việc.

 

Cho nên một hồi bận rộn, bàn ghế của cả tầng ba đúng vị trí.

 

Cao Nghi “ồ” một tiếng, ở hành lang hỏi:

 

“Bàn trong văn phòng là ai khiêng thế, để lời cảm ơn mới .”

 

Văn Gia Gia thò đầu :

 

“Chủ nhiệm, là của tổ một chúng em cùng khiêng ạ!”

 

Có công thì lĩnh thưởng chứ, Lâm Vân Phi với cô, Cao Nghi là thích nhất những sảng khoái trực tiếp.

 

“Cảm ơn các em nhé, Tiểu Vũ lấy cho họ một quả dưa hấu, dưa chín muộn ngọt lắm đấy, chia mà ăn.”

 

Cao Nghi .

 

Khiêng bàn lên tầng ba là chuyện dễ dàng gì.

 

 

Loading...