Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Gia Gia vui mừng khôn xiết:

 

“Ăn chứ ăn!"

 

Tuy rằng lúc là lúc cua ngon nhất, nhưng vẫn hơn đợt đầu xuân.

 

Cua hấp chín, dùng gừng nước tương r-ượu pha nước chấm, chấm trực tiếp là đặc biệt tươi ngon.

 

Văn Gia Gia :

 

“Ồ, nếu còn tôm hùm đất… chính là loại tôm màu đỏ đó, cũng để cho em."

 

Ngụy Đới:

 

“Xào với tỏi đúng ?"

 

“Anh ăn qua ?"

 

Văn Gia Gia khá là ngạc nhiên, chẳng thứ ai ăn .

 

Ngụy Đới xách lờ và mồi nhử liền ngoài:

 

“Ch chứ nữa, cũng là thứ thịt mà, từng ăn chứ.

 

Em cứ đợi đấy, cá thể bắt , nhưng tôm hùm đất và cua chắc chắn là ."

 

“ây, em cũng !"

 

Văn Gia Gia nảy ý định nhất thời, nhất định xem cua và tôm hùm đất thể bao nhiêu.

 

Văn Xuân và Văn Huyên thấy dì và dượng chân bước khỏi cửa, ngay cả đài radio cũng nữa, vội vàng theo.

 

Chúng nắm rõ quy luật , đài radio cũng sẽ phát thôi.

 

Chương 62 Đặt lờ

 

Hồ cách xa, vì ở phía Bắc Sơn bên nên trong khu gia đình đều gọi nó là Bắc Hồ.

 

Văn Gia Gia năm sáu phút là đến ven hồ , một nửa phía gần đường dùng hàng rào gỗ quây .

 

Đương nhiên, hàng rào cũng là hàng rào ở các khu thắng cảnh mấy chục năm , mà là những khúc gỗ bóc vỏ trực tiếp dùng đinh đóng thành hàng rào đơn giản.

 

Văn Gia Gia thấy mấy chắc chắn, đưa tay đẩy thử xem, dường như còn chắc chắn hơn cả cô tưởng tượng nữa.

 

“Không dựa hàng rào nhé."

 

Văn Gia Gia đầu với hai chị em đang đùa nghịch, “Trình độ bơi lội của dì các con bình thường thôi, thật sự rơi xuống là gọi dượng tới cứu các con đấy."

 

“Biết ạ!"

 

Văn Xuân ngừng vén mớ tóc trán, nãy mới gội đầu cho con bé, lúc tóc đang gió thổi tung bay hỗn loạn.

 

Văn Huyên ha ha :

 

“Dì bơi lội còn giỏi bằng con và chị , rơi xuống cũng cần dì cứu."

 

Lời mà, thực khá đúng.

 

Vì trình độ bơi lội của hai đứa trẻ thực sự khá, thể nín thở trong thùng tắm lâu.

 

Văn Gia Gia thẹn quá hóa giận , hừ một tiếng:

 

“Vậy khi các con trèo lên bờ cần quần áo gội đầu !"

 

Mỗi ngày tắm rửa cho hai đứa trẻ là một việc phiền phức, nếu khéo gội đầu, thì đó là việc phiền phức gấp đôi.

 

Ngụy Đới chọn định vị trí, bắt đầu đặt lờ.

 

Văn Gia Gia chăm chú bên cạnh một lát, liền hỏi :

 

“Vị trí chọn gì đặc biệt ?"

 

cô thấy chỗ nào cũng giống , nhưng Ngụy Đới cứ chọn vị trí mất mấy phút.

 

Ngụy Đới liền dạy cô:

 

“Không đặt ở vùng nước nông."

 

Văn Gia Gia gật gật đầu, Ngụy Đới quả thực từ bỏ vùng nước nông, bộ mấy trăm mét đến phía bên hồ nơi cỏ cây tươi để đặt lờ.

 

Nơi gần như chỗ đặt chân, khi đặt chân đều dùng gậy gỗ khua khoắng bụi cỏ bụi rậm, sợ rắn.

 

Bắc Sơn dựa núi, nhiều côn trùng nhiều rắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-206.html.]

 

Chỉ riêng năm nay Văn Gia Gia gặp rắn ba .

 

Một là đầu xuân, lúc bẻ măng trúc đắng núi gặp .

 

Cũng may con rắn đó mấy linh hoạt, dường như là mới tỉnh giấc kỳ ngủ đông, Văn Gia Gia nhanh ch.óng chạy thoát, đến nay dám đặt chân đến khu vực đó nữa.

 

Vốn dĩ còn định bẻ ít măng trúc đắng về măng muối, đó cũng chỉ đành bất lực từ bỏ.

 

Lần thứ hai thứ ba đều là ở chân núi Bắc Sơn, cũng may ở ngay cạnh nhà , nếu Văn Gia Gia chắc chắn sẽ phát điên mất.

 

Ngụy Đới :

 

“Phải đặt ở nơi thủy sinh tươi , vì nơi như nhiều cá nhiều tôm.

 

Cá trong hồ cơ bản đều là cá ăn cỏ, hoặc là cá tạp ăn tạp, mật độ cá ở đây chắc chắn lớn hơn so với bên hàng rào ."

 

Văn Gia Gia liền :

 

“Nếu thể bắt cá trắm cỏ thì , cá chép cá diếc cũng ."

 

Ngụy Đới :

 

“Cũng chỉ mấy loại cá thôi, đợi ngày mai nếu trong lờ hàng, thì sẽ kiếm cái cần câu, chúng câu một con cá trắm cỏ về kho tộ mà ăn."

 

Trong lúc chuyện, lờ đặt xong.

 

Không vùng nước nông, nhưng cũng tính là quá sâu, nơi thủy sinh, nơi nước chảy xiết…

 

Văn Gia Gia học ít mẹo nhỏ đặt lờ từ Ngụy Đới.

 

Đặt xong, trời dần tối hẳn.

 

nơi chân trời vẫn còn một vệt hoàng hôn vàng rực chỉ đường cho về muộn.

 

Bầu trời mùa đông thì lạnh lùng vô tình hơn nhiều, tầm bộ bên ngoài là soi đèn pin đấy.

 

Hôm .

 

Sáng sớm Ngụy Đới ngủ dậy thu lờ, lúc Văn Gia Gia vẫn tỉnh.

 

Đợi đến khi cô tỉnh dậy, lờ thu về .

 

Văn Gia Gia dụi dụi mắt, cô lúc mới ngủ dậy vẫn thích nghi với ánh sáng mạnh ngoài trời, thấy tiếng động đó vẫn còn mơ màng, bên cửa sổ phòng ngoài.

 

“Thu bao nhiêu về ?"

 

Cô hỏi.

 

Ngụy Đới ngẩng đầu:

 

“Em tỉnh !"

 

Anh xách một thùng nước đặt trong sân, đổ hàng trong lờ trong.

 

“Có hàng to đấy!"

 

Anh , “Cá trắm cỏ ăn thì , nhưng cá chép."

 

“Ước chừng…"

 

Ngụy Đới cúi đưa tay ước lượng, “Ước chừng nặng hơn ba cân."

 

Nói tiếng “vút" một cái, cá chép trượt khỏi tay rơi xuống đất.

 

Thực đây coi là con cá chép nhẹ , cá chép mỗi năm đều thể lớn thêm từ một đến hai cân thịt, từng bắt con cá chép nặng 18 cân sông, già trong làng bọn họ thậm chí từng đ-ánh bắt con cá chép chúa nặng 42 cân.

 

đó vẫn là xã hội cũ, trong huyện quan ăn xương m-áu , xung quanh làng cũng đại địa chủ gõ tủy .

 

Bắt con cá chép chúa cả làng giữ , nhà địa chủ mang , chỉ để hai tờ tiền Kim Viên đáng giá.

 

Tiền Kim Viên là cái thứ gì, chê dùng để nhóm lửa còn bằng tiền thật.

 

trong mắt Ngụy Đới nhiều năm kinh nghiệm ăn cá, cá chép ngon nhất ngược là con cá chép nặng một cân rưỡi.

 

Trọng lượng cá chép mềm nhất, bỏ sợi chỉ trắng hai bên bụng cá thì sẽ ngay cả mùi tanh của cá cũng .

 

Văn Gia Gia vui mừng khôn xiết:

 

“Vẫn còn sống kìa!

 

Mau bỏ nó chum nước , buổi trưa chúng món cá chép kho tộ ăn."

 

 

Loading...