Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Măng trúc đắng mặc dù mang vị đắng, nhưng khi chần qua nước, xào với hèm r-ượu và bột khoai lang cho đến khi dính bết thì vị cũng ngon.”

 

Tiếp tục lên, sắp lên đến đỉnh .

 

Văn Gia Gia leo tiếp nữa, dọc theo phía đông, dự định đến vị trí núi nhà mới xuống núi.

 

Đi một nửa, gặp một vách núi, vách núi còn rỉ ít nước nữa, giống hệt vách núi trong vườn rau ở quê.

 

Nước hội tụ thành một dòng nước nhỏ dài, chảy rãnh nước chân núi, theo rãnh nước chảy hồ.

 

Nếu Ngụy Đới ở đây, nhất định ghé sát dùng hai tay chụm thành hình cái bát để hứng nước uống.

 

Văn Gia Gia thì dám, nước chắc chắn là ngon, nhưng những vi sinh vật thể thấy bằng mắt thường.

 

Có điều nước thể dùng để pha , mà, dùng nước suối núi qua từng lớp cát đ-á lọc là nhất, vả bản nó còn mang theo các nguyên tố vi lượng, vị ngọt lịm, pha sẽ thơm hơn nhiều so với nước thông thường.

 

Văn Gia Gia ghi nhớ vị trí, nếu cô nhớ nhầm thì gần đó còn hai cây hoang, năm ngoái cô từng hái qua.

 

Nửa buổi sáng tiêu tốn ở đây , lúc về đến nhà gần trưa.

 

Ngụy Đới đang hâm nóng cơm, thấy Văn Gia Gia về liền hỏi:

 

“Em núi ?"

 

“Sao !"

 

Văn Gia Gia chiếc ghế cạnh cửa, tháo giày , bảo Ngụy Đới lấy đôi dép trong nhà trong phòng cho cô.

 

Dép trong nhà là dép móc bằng len, đương nhiên, chỉ mặt dép và lót trong là dùng len móc, đế dép vẫn là đế cao su cô mua ở cửa hàng bách hóa mang về.

 

Mùa đông ở nhà cô đều đôi dép , hề kém cạnh so với dép bông xù mấy chục năm .

 

Ngụy Đới chỉ dấu chân để phiến đ-á xanh trong sân:

 

“Ngoài núi thì lấy nhiều bùn và cỏ thế ."

 

Văn Gia Gia híp mắt:

 

“Thật sự mà , em lên núi phát hiện khá nhiều đồ đấy, em tính kỹ thời gian , đợi nửa tháng nữa thể hái rau tề thái, một tháng nữa thể đào măng xuân, hai tháng nữa bẻ măng đắng, ba tháng nữa hái hoa hòe...

 

À, còn thấy cả mầm kỷ t.ử nữa, nhưng nhiều, chỉ đủ phần cho hai ba bữa thôi."

 

Ngụy Đới đặt đôi dép xuống cạnh chân cô:

 

“Em nắm bắt cơ hội đấy, đồ núi thì những ở khu tập thể mấy năm trời nắm rõ mồn một ."

 

Cũng đúng!

 

Cô sẽ dạo khắp núi rừng, sẽ ghi tọa độ của các loại rau dại, khác cũng mà.

 

Văn Gia Gia thế là trưng bộ mặt nghiêm túc, lấy b.út , ghi chép lịch.

 

Ngụy Đới bật :

 

“Rau ở nhà còn đủ cho em ?

 

Rau dại mà còn thể ngon hơn rau cải thảo mọng nước ?"

 

Cái đó thì hẳn!

 

Anh là cái đồ thưởng thức, mấy chục năm rau dại bán mấy chục tệ một cân hả?

 

Hơn nữa hương vị của rau dại thực sự khác với rau trồng ở nhà, dường như mang theo thở tự nhiên nhiều hơn.

 

Ngụy Đới bèn :

 

“Đó là vì em cho nhiều mỡ, dùng thịt lạp dùng trứng gà đồ kèm, đương nhiên là ngon ."

 

Thấy hành tăm mọc ở góc tường trong sân, ăn là dùng trứng gà để chiên cùng.

 

Thấy củ kiệu trong núi, ăn , thì xào cùng với thịt lạp.

 

Nếu trong nhà thịt lạp, còn mua thịt ba chỉ nữa.

 

Thế mà vẫn cảm thấy thịt ba chỉ đủ vị, lãng phí mồi kiệu cô đặc biệt hái về cơ đấy.

 

Văn Gia Gia còn gì để , tranh luận với nữa, đàn ông đúng là lôi thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-199.html.]

Cô xỏ dép trong nhà , bếp xem.

 

Trong nồi nửa con cá, nửa bát khâu nhục măng muối, cùng với canh rau dền mùa đông ăn thừa từ sáng.

 

Trên thớt là rau chân vịt, rau chân vịt rửa sạch , chỉ đợi thức ăn thừa trong nồi hấp xong là cho chảo xào.

 

“Hai chị em ?"

 

Văn Gia Gia chuẩn gọi về ăn cơm.

 

Ngụy Đới:

 

“Đang chơi bóng rổ bên khu nhà tập thể , em cũng đừng gọi, đến giờ tự khắc sẽ về ăn cơm thôi."

 

Sắp mười một giờ rưỡi , đợi những đứa trẻ khác đều gọi về nhà ăn cơm thì chúng tự nhiên sẽ về.

 

Cơm bưng lên bàn, Văn Gia Gia nửa con cá đang bốc nóng hổi thấy tiếc:

 

“Cá nên nóng, thời tiết ăn cá đông là ngon nhất."

 

Cũng giống như mùa đông bên lò sưởi ăn kem , mùi vị thì bàn tới, nhưng sướng thì đúng là sướng thật.

 

Ngụy Đới:

 

“Em thích ?

 

Vậy thì hai con cá trong lu nước đều đem nấu canh cá hết , như thì thạch cá mới nhiều chứ."

 

Ngụy Đới sinh trưởng ở ven sông cũng thích ăn cá đông.

 

Văn Gia Gia nuốt nước miếng:

 

“Một cái vị nguyên bản, một cái chua cay!

 

Còn đều cho đậu phụ nữa."

 

“Được."

 

Anh bật , Văn Gia Gia thực sự thích cho đậu phụ canh cá để nấu.

 

Lúc hai ăn gần xong, Văn Xuân và Văn Tuyết thở hồng hộc chạy về.

 

“Rửa tay ăn cơm ."

 

Văn Gia Gia hỏi hai đứa, “Chơi bóng với ai thế?"

 

Văn Xuân đặt quả bóng rổ lên giá ở góc phòng khách, chạy bếp :

 

“Với Tiểu Bàn và các bạn ạ, Tiểu Bàn cuối cùng cũng ngoài chơi với chúng con , nên chúng con mới chơi lâu một chút."

 

Văn Gia Gia kinh ngạc, “Vậy thì quá, chứng tỏ c-ơ th-ể bình phục ."

 

Thực sớm khỏi , nhưng bà nội Tiểu Bàn vẫn còn sợ hãi, cứ giữ khư khư Tiểu Bàn ở trong nhà.

 

Thời gian nhiều đứa trẻ sốt ho, càng dám cho Tiểu Bàn ngoài.

 

hôm nay là mùng một Tết, một năm mới tinh, cứ giữ rịt Tiểu Bàn cũng quá thích hợp.

 

Ngụy Đới xới cơm cho hai đứa nhỏ, xới xong hỏi cô:

 

“Chuyện nhà nó với nhà chị Hồng giải quyết thế nào?"

 

Giải quyết thế nào á?

 

Còn giải quyết thế nào nữa, đấy thôi.

 

Chị Hồng bán thu-ốc đỏ cho nhà Tiểu Bàn, bố Tiểu Bàn hiểu chuyện, khi bác sĩ thì cũng truy cứu nữa.

 

việc ăn của chị Hồng coi như xong đời, bên hậu cần tìm đến tận cửa nghiêm lệnh từ nay về mang những thứ về để trao đổi với những khác trong khu tập thể nữa.

 

chị Hồng là một phụ nữ kiên cường chịu khuất phục...

 

ừm chị Bao chị là lòng tham đáy.

 

Chị Hồng dạo trồng nấm , mấy hôm còn đến hỏi Văn Gia Gia xem núi nhà cô cây dẻ , cây dẻ dễ mọc nấm hương mọc mộc nhĩ mà.

 

Nấm hương mộc nhĩ nuôi chị cũng dự định bán lấy tiền, thế thì ngu quá, dễ tóm thóp.

 

Mà là mang đổi trứng gà các thứ, vật đổi vật thì chẳng ai gì.

 

Loading...