Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 59 Năm 1974
Kỳ nghỉ sắp đến , Văn Gia Gia thu dọn đồ đạc, mang theo một túi lê đông lạnh mà Hạc Thanh Dĩnh tặng, cùng với hàng Tết mà nhà máy phát để về nhà.
Nhà máy d.ư.ợ.c nhiều hàng Tết, cộng thêm việc tự mua thêm khá nhiều thực phẩm Tết, nên Văn Gia Gia chắc chắn là nổi bật nhất đường về.
Xe đạp thời đúng là bền thật, Văn Gia Gia thấy chiếc xe đạp của cô thể sánh ngang với xe ba gác nhỏ .
Giỏ phía đặt một cái sọt tre lớn, yên buộc một cái bọc lớn.
Cô còn đeo một cái ba lô căng phồng, khiến những cùng khỏi thầm đoán xem cô chở cái gì về nhà.
Cũng may màn đêm buông xuống, tầm mờ ảo, những kẻ dòm ngó thể rõ những gì.
Có hỏi, nhưng tính tình Văn Gia Gia .
Mặc dù phần lớn trong khu tập thể đều bình thường cô luôn híp mắt như một đứa trẻ, nhưng kể từ Văn Gia Gia mỉa mai một trận ở cổng đơn vị, những cùng đều nhất trí cho rằng bình thường tính khí của Văn Gia Gia đều là giả vờ.
Người , thể giả vờ lắm!
Cái ánh mắt đó lúc về phía bạn, cảm giác rợn cả .
Thế là trong nhất thời ai dám con chim đầu đàn, mãi đến khi Văn Gia Gia vượt qua họ một bước mới lộ vẻ ảo não.
Văn Gia Gia về đến nhà, mệt toát cả mồ hôi.
Khả năng vận tải của xe đạp mạnh thì mạnh thật, nhưng sự tiêu hao đối với cô cũng mạnh tương đương.
Văn Gia Gia lúc chân run lẩy bẩy, mềm nhũn như hai sợi mì, ghế sô pha thở hồng hộc, uống một ngụm nước nóng lớn mới hồi sức.
Ngụy Đới thấy động động tĩnh từ trong phòng , Văn Gia Gia bèn chỉ chiếc xe trong sân:
“Anh bê ."
“Ở mà nhiều đồ thế ."
Ngụy Đới mà kinh ngạc, vòng quanh xe đạp hai vòng, cảm thấy khả năng kiếm đồ của vợ còn mạnh hơn nhiều.
Văn Gia Gia giống như một con cá thiếu nước, xua xua tay tâm trí chuyện, lúc bê thì tự nhiên sẽ thôi, hỏi em gì chứ.
Ngụy Đới bắt đầu dỡ xe, bê cái sọt tre lớn xuống .
Anh bê sọt tre đến cửa, mượn ánh đèn trong nhà cúi đầu , hố!
Đồ đạc bên trong nhiều đến mức hoa cả mắt.
Ngụy Đới thực sự kinh ngạc:
“Hèn gì mệt đến thế, em còn mua cả ba con cá sống cơ ."
Cá đựng trong một cái xô nhỏ, kèm theo nước, khó cho cô cả quãng đường chở về mà lật xe.
Ngụy Đới thấy cá vẫn còn khá khỏe, bèn chuyển ba con cá lu nước cạnh bồn giặt.
Trong sọt tre ngoài cá còn một con vịt sẵn, thậm chí lông cũng vặt sạch, Ngụy Đới bèn xách đầu vịt hỏi:
“Lông ?"
Văn Gia Gia móc móc, từ trong túi móc mấy viên kẹo:
“Đổi kẹo ."
Vừa , cô ném viên kẹo về phía Ngụy Đới, Ngụy Đới đón lấy, thuận tay nhét kẹo miệng, vẫn là kẹo mạch nha “đinh đinh".
Kẹo đinh đinh thực chất là kẹo mạch nha, ở quê và ở đây đều gọi chung một tên.
Có điều kiếp lúc cô chơi ở khu du lịch nó còn tên là kẹo trắng dính, thể thấy loại kẹo cũng khá nhiều tên gọi.
Mấy chục năm , kẹo đinh đinh hiếm dần, lẽ chỉ thể thấy nó ở một góc ngõ nhỏ nào đó của thị trấn nhỏ lúc Tết đến, hoặc ở các khu phố cổ náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-195.html.]
lúc , bất cứ con phố nào cũng , lông gà lông vịt lông ngỗng đều thể mang đổi kẹo.
Thậm chí cả quần áo cũ cũng .
Có điều hiện nay, nhà ai mà nỡ đem quần áo cũ đổi kẹo chứ, quần áo cũ nhà ai chẳng mặc đến mức vá thể vá nổi nữa mới thôi.
Kẹo trong miệng dính răng vô cùng, Ngụy Đới ăn đến mức nhăn mày nhăn mặt, Văn Gia Gia phì .
Cô nửa ghế sô pha khì khì, tinh thần hồi phục đôi chút, thế là lúc thì chỉ huy Ngụy Đới mang con vịt cất “tủ lạnh", lúc thì dặn Ngụy Đới mau lấy cơm bát bảo trong sọt tre .
“Cái cặp l.ồ.ng của em ép trúng ?
Ây, cái cặp l.ồ.ng theo em cũng là chịu khổ , thời gian nửa năm mà trông cứ như dùng năm năm ..."
Va va đ-ập đ-ập, chỗ lõm chỗ móp.
Ngụy Đới cầm chiếc cặp l.ồ.ng nặng trịch lên, ước chừng tay, ít nhất cũng nặng ba cân.
Anh mở nắp , ghé sát ngửi, mùi cơm thơm ngọt thoang thoảng bay tới, còn thể thấy các loại nguyên liệu như hồng táo, hạt sen và long nhãn.
“Em lấy cơm bát bảo thế?"
Thứ thì dễ, nhưng gom đủ nguyên liệu thì đơn giản chút nào.
“Do thầy Hà ở tiệm ăn quốc doanh cổng nhà máy d.ư.ợ.c đấy, quán ông dạo bán, em bèn đặt một phần.
Này, một phần mà nhiều thế cơ, nếu hạn chế mua thì em nhất định mua hai phần để dành ăn dần."
Dù thời tiết cũng sợ hỏng.
Ngụy Đới cất cơm bát bảo tủ chạn, chuẩn để đêm giao thừa ăn.
Trong sọt tre thế là hết đồ, bắt đầu tháo bọc lớn.
Cái bọc những sợi dây thừng quấn quanh, Văn Gia Gia cho dùng kéo, bảo là sợi dây còn việc dùng đến, chỉ thể nhíu mày cởi .
Ngụy Đới xổm đất nửa phút, cuối cùng cũng tìm thấy nút thắt, liên tục cởi ba nút thắt mới thể bê cái bọc phòng khách.
“Bên trong gì thế?"
Anh hỏi.
Văn Gia Gia dậy, đắp cái chăn nhỏ lên :
“Phúc lợi của nhà máy phát thôi mà.
À, lê đông lạnh trong tay thì , lê đông lạnh là Thanh Dĩnh cho em đấy, cũng lấy lê đông lạnh nữa.
Thực hôm qua đưa cho em , kết quả để trong tủ lúc về quên mang theo.
May mà thời tiết lạnh đấy, nếu quả lê hỏng mất."
Nói thì kiếp táo thường xuyên ăn, lê thì hiếm thấy, ngay cả trong cửa hàng bách hóa cũng thấy lê.
Ngụy Đới nghĩ ngợi, cũng mang lê đông lạnh cất trong “tủ lạnh".
Những đồ còn trong bọc đều là hàng Tết của nhà máy d.ư.ợ.c, bốn quả táo to bằng nắm tay phụ nữ, cất trong phòng.
Có hai hộp đào đóng hộp, ăn xong lọ thủy tinh còn thể dùng để đựng muối đựng đường.
Còn hai đôi găng tay, hai chiếc khăn mặt, hai đôi tất.
Găng tay đến đúng lúc, găng tay ở nhà khéo hỏng.
Tiếp đó là hai lạng , hai lạng dầu đậu nành.
Trà ngửi thì vẫn là năm nay, nhưng vị chắc chắn ngon bằng ở quê.
Còn dầu đậu nành, vàng óng ánh, một nhà máy lớn như mà mỗi thể phát hai lạng dầu đậu nành thể là .