Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đang thì mắt thấy cái giỏ đựng đầy đồ mà Văn Gia Gia mang tới.”

 

Cậu bé khựng một chút, mắt sáng bừng lên.

 

“Dì của Xuân nhi ơi, đây hình như là đồ chơi của Xuân nhi, còn đ-á của Tiểu Dịch nữa!"

 

Tiểu Bàn kinh ngạc vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên.

 

Văn Gia Gia bèn :

 

“Các bạn đều ở cửa đấy, , nhờ dì mang đồ cho con."

 

Văn Xuân và Văn Tuyết, đưa đều là s-úng gỗ Ngụy Đới cho chúng.

 

Tiểu Bàn vui mừng xiết, nếu bé ngăn , định chạy ngoài tìm bạn chơi .

 

Văn Gia Gia và Tiểu Bàn lắm, nên cũng lâu, khi xoa xoa cái đầu tròn vo của bé mập:

 

“Ngoan ngoãn dưỡng bệnh nhé, đợi con hồi phục sức khỏe, cùng chơi bóng với Xuân nhi và Tuyết Tuyết."

 

“Vâng, con nhất định sẽ chơi ạ!"

 

Tiểu Bàn giường, vui hớn hở nghịch ngợm các loại đồ chơi.

 

Cậu bé trong lòng đột nhiên nảy sinh ý nghĩ ốm thật , ốm thật hạnh phúc.

 

Nghĩ , cũng luôn.

 

Không ngoài dự đoán, nhéo má, Văn Gia Gia ngoài ba bốn bước vẫn thấy tiếng kêu đau của Tiểu Bàn.

 

Trước khi rời khỏi bệnh viện, cô đặc biệt vòng sang tòa nhà khác, quả nhiên thấy nhiều của nhà máy hóa chất.

 

Trong đó một vị lãnh đạo, cô từng gặp vị lãnh đạo khi cùng chủ nhiệm Tiết đến nhà máy hóa chất.

 

vị lãnh đạo lúc đang một đám vây quanh, sốt ruột đến mức đầu óc như sắp bốc khói , Văn Gia Gia bèn cũng ghé qua đó, đến quầy thu-ốc mua hai lọ thu-ốc tiêu hóa mới rời .

 

Đám trẻ con vẫn còn đang đợi, Văn Gia Gia :

 

“Đều về nhà thôi, Tiểu Bàn lắm, ngày mai là thể xuất viện chơi cùng các con ."

 

“Thật ạ?"

 

Có đứa trẻ hỏi.

 

Văn Gia Gia:

 

“Thật mà, dì chẳng lẽ lừa các con ."

 

Chỉ thấy đứa nhỏ đó ủ rũ cúi đầu, lầm bầm :

 

“Sớm ngày mai , thì cái lông đuôi gà rừng của tớ chẳng đưa cho Tiểu Bàn , tớ thích cái đó lắm, Tiểu Bàn chắc chắn sẽ trả cho tớ nữa cho xem."

 

“..."

 

Tình bạn của trẻ con cô càng hiểu nổi.

 

Văn Gia Gia dẫn một đám trẻ con về khu nhà ở của nhà, dọc đường gặp ai họ cũng gọi cô là đại ca của đám trẻ.

 

Cô cảm thấy danh hiệu chút mất mặt, vội vàng về nhà.

 

Văn Xuân và Văn Tuyết thèm về , mặt đất vẫn còn tuyết tích tụ, mấy đứa nhỏ đang bàn chơi đồ hàng.

 

Một đám trẻ con tận dụng tuyết tích tụ để đắp nồi đắp bếp, nhặt lá cây thức ăn.

 

Còn Văn Gia Gia khi về nhà thì bắt đầu việc.

 

Sau khi cắm cơm xong cô liền trong phòng, lấy sổ ghi chép chuẩn báo cáo.

 

Cô cũng khao khát thăng chức, mặc dù đích đến cuối cùng đều là tạm nghỉ việc giữ lương, nhưng thăng chức thì lương cao mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-181.html.]

Cho nên chủ động việc, khi lãnh đạo giao nhiệm vụ thì đoán nhiệm vụ, đó thành nhiệm vụ.

 

Cũng may Văn Gia Gia đối với tình hình phân xưởng, ít nhất là tình hình phân xưởng 6 nắm rõ như lòng bàn tay, cho nên bản thảo trôi chảy.

 

Lúc , ưu thế của việc cô thường xuyên mặt chủ nhiệm Tiết kiểm tra máy móc phân xưởng lộ rõ.

 

Việc vụn vặt phiền hà, trong văn phòng vốn là Lý Hải Quân , chủ nhiệm Tiết chê Lý Hải Quân đủ nên giao cho cô .

 

Lý Hải Quân cũng mấy coi trọng việc , khi chuyển giao cho Văn Gia Gia cũng chẳng thèm quan tâm.

 

Ai mà ngờ , việc thể mang cho cô một bản thảo chứ.

 

Cộng thêm việc Văn Gia Gia quan hệ với công nhân phân xưởng, nhiều chuyện chỉ công nhân tuyến đầu mới cô đều .

 

Trong một tiếng đồng hồ cô xong hơn hai nghìn chữ, đối với cô mà hiệu suất quả thực là cao.

 

Buổi trưa, Ngụy Đới về ăn cơm, Văn Gia Gia chỉ thể lưu luyến đặt b.út xuống dậy nấu cơm.

 

Cô liếc khoai môn ở góc bếp một cái, bèn xào một đĩa khoai môn thái sợi chua cay.

 

Mùa đông là thích ăn chút gì đó vị đậm đà, chỉ cần món thôi Văn Gia Gia thể ăn hết hai bát cơm.

 

Tiếp đó hấp một bát trứng, bữa trưa coi như xong.

 

Văn Gia Gia cũng chẳng buồn quản hai đứa nhỏ, là trẻ con chứ kẻ ngốc , dù chúng chơi đói sẽ tự về ăn cơm thôi.

 

Ăn xong cơm, khi bưng thức ăn trong nồi giữ ấm, Văn Gia Gia phòng tiếp tục việc.

 

Một bản thảo một hai tiếng đồng hồ, thậm chí hai ba tiếng đồng hồ là thể .

 

Văn Gia Gia đây chỉ coi là thô một bản đề cương chi tiết, đó còn cần cắt xén và bồi đắp.

 

Không chỉ , khi xong còn hiệu đính, hiệu đính xong nộp lên nếu chủ nhiệm Tiết hài lòng thì tiếp tục chỉnh sửa.

 

Bản thảo Văn Gia Gia cũng , cơ bản trường hợp chỉnh sửa quá ba .

 

Sa Nguyệt thì , bản thảo của Sa Nguyệt thể sửa sáu bảy .

 

Theo lời cô , lúc cô mới đến thậm chí còn sửa mười mấy , cho chủ nhiệm Tiết phát bực, bảo cô mỗi tháng nộp hai bản báo cáo cơ bản là .

 

Một bản báo cáo công tác, một bản báo cáo tư tưởng, nào cũng kéo dài đến đầu tháng mới nộp.

 

Đêm nay tuyết, nhưng nhiệt độ lập kỷ lục thấp nhất.

 

Bên ngoài là gió lạnh gào thét, thổi cho cánh cửa nhà ai đó đóng c.h.ặ.t kêu cọc cạch.

 

Văn Gia Gia ngoài cửa sổ một chút, gió lạnh thổi cho tóc tai cô rối bời, Ngụy Đới vẫn về.

 

Hai đứa nhỏ ngủ , hôm nay hai đứa thực sự mệt, khi ăn xong liền ngủ sớm.

 

Văn Gia Gia qua, sờ sờ chăn ấm của chúng, đó mang túi sưởi tay trong chăn .

 

Túi sưởi tay một túi nước nóng, nhét trong chăn, Văn Gia Gia dùng đ-á chặn cửa sân , cắm chìa khóa cửa phòng khách ở cửa, đó về phòng ngủ.

 

Nửa đêm, Văn Gia Gia chỉ cảm thấy một luồng lạnh tràn chăn, cô theo bản năng dịch sang bên cạnh một chút.

 

bên cạnh cũng lạnh mà, nên chỉ thể chui ngược trở , mơ màng hỏi:

 

“Về ?"

 

Ngụy Đới ôm cô lòng:

 

“Ừ."

 

Anh cảm thấy đang ôm một lò sưởi ấm áp, Văn Gia Gia chỉ cảm thấy như đang trong hầm băng.

 

Dần dần, c-ơ th-ể cả hai đều ấm lên, chìm giấc nồng.

 

Ngày hôm , là ngày việc đau khổ.

 

Văn Gia Gia tỉnh dậy trong gió lạnh, căn giờ đến xưởng d.ư.ợ.c, ngay cả bữa sáng cũng kịp mua."

Loading...