Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 177
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Gia Gia hồi tưởng một hồi, gật gật đầu:
“Hình như là , tên là Tổ Đức.
Hồi tháng Tám chạy đoạn sông sâu bắt cá, của hậu cần bắt bắt phạt đấy."
Cô nhớ kỹ, vì hôm đó là ngày thành lập quân đội.
Khi đó Ngụy Đới ngày nào cũng sớm về muộn, bận rộn ngớt.
Những khác cũng , Thẩm lão sư nhà bên cạnh còn ròng rã ba ngày thấy mặt Tạ Dương.
Tạ Dương cũng về, mà là lúc về thì đêm khuya, lúc mờ sáng.
Cùng ở trong một căn nhà mà thể ba ngày gặp mặt, thể thấy bận đến mức nào.
Khổ nỗi mấy ngày đó nóng nảy kinh , Văn Xuân và Văn Tuyết đều chịu nổi nóng, mỗi ngày ăn xong cơm tối đều chạy khu sông nông chơi một chút.
Hai chị em chừng mực, Văn Gia Gia cũng ngăn cản.
hôm đó cô thấy hô đứa nhỏ trèo qua hàng rào bơi sang đoạn sông sâu , sợ đến mức cô vứt hết quần áo tay vội vàng chạy bờ sông.
Đứa trẻ đó chính là Tiểu Bàn, Văn Gia Gia tận mắt thấy bé mập của hậu cần túm cổ áo lôi xuống, khi lên bờ còn tiện tay phát cho hai phát m-ông, cuối cùng phạt , nửa tiếng đồng hồ chân đầy những nốt muỗi đốt, trông cứ như hạt ngô .
Chân muỗi đốt nốt, tai cũng muỗi đốt nốt, khiến cho hai cái tai cực kỳ giống hình dáng tai của Đại Nhĩ Đồ Đồ trong phim hoạt hình mấy chục năm , Văn Gia Gia ấn tượng sâu sắc về chuyện .
Ngụy Đới:
“Thế thì đúng .
Bà cụ thực cũng coi là hiểu lý lẽ, chỉ là tính tình nóng nảy, nhân duyên ở khu nhà ở nhà lắm."
Văn Gia Gia cũng thấy , hai vợ chồng đang bà cụ nhà một chút thì ngoài cửa gõ cửa.
Người đến là chị Bao.
“Hai vợ chồng em ngày tháng trôi qua thật , trong nhà ấm áp thế , còn đang nấu nước đường đỏ nữa."
Chị Bao ăn lạc , còn từ trong túi bốc một nắm đưa cho cô:
“Hôm qua chị mới rang đấy, ăn thử xem thơm ."
“Rắc" một tiếng, Văn Gia Gia bóp vỏ lạc , ném hai hạt lạc miệng, quả thực giòn thơm.
Cô khen ngợi:
“Chị ơi lạc nhà chị rang khéo thật, mỗi em rang quá lửa."
Nói xong câu , Ngụy Đới liền liếc cô một cái.
Thầm nghĩ:
“Rang cái nỗi gì, em mới chỉ lạc luộc thôi.”
Lạc trong nhà từ đến nay đều là luộc khi phơi khô, căn bản từng rang bao giờ.
Chị Bao liền :
“Không , hôm nào em thì gọi chị, chị đến dạy em."
Không đợi Văn Gia Gia lời cảm ơn, chị tiếp:
“Vừa nãy của Trần Đạt tìm em ?"
Văn Gia Gia gật đầu:
“Tiểu Bàn nôn, sang hỏi chuyện mà."
Chị Bao bĩu môi:
“Người thật chẳng hiểu chuyện gì cả, con nhà nôn thì liên quan gì đến mấy đứa nhỏ chơi cùng."
“ mà..."
Chị , “Chị qua, Tiểu Bàn nôn khiếp lắm, đưa đến trạm xá ."
Quân đội bệnh viện cũng trạm xá, bình thường mấy bệnh vặt vãnh trạm xá, dù tài nguyên bệnh viện cũng căng thẳng, trừ phi nửa đêm trạm xá .
Văn Gia Gia kinh ngạc:
“Có là vì ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-177.html.]
Em hỏi Văn Xuân và Văn Tuyết , do ăn khoai tây mọc mầm ."
“Ai mà chứ.
Đứa trẻ hôm nay cũng thật lắm tai nhiều bệnh, ngã nôn, là còn đau đầu nữa."
Văn Gia Gia đột nhiên nảy một phỏng đoán:
“Có bé bôi thu-ốc đỏ ạ?"
“Cái ai mà ."
Chị Bao để ý.
Văn Gia Gia khẳng định:
“Chắc chắn là bôi ."
Văn Xuân lúc nãy còn , Cao Phi về nhà lấy thu-ốc cho bé.
Ngã thương mà, bôi chắc chắn là thu-ốc đỏ , chỉ là liên quan gì đến thu-ốc đỏ .
Dù ngộ độc thủy ngân cũng là sự kiện xác suất cực nhỏ.
Văn Gia Gia cũng vội chạy với , cô thể nghĩ đến thu-ốc đỏ, thì bác sĩ nghĩ đến chứ.
Quả nhiên, bác sĩ ở trạm xá khi thấy vết thương ở đầu gối của Tiểu Bàn, đưa kết luận nghi ngờ ngộ độc thủy ngân, còn thực sự thì còn kiểm tra thêm.
Bác sĩ trạm xá :
“Đi bệnh viện , bệnh viện kiểm tra một cái là xác định ngay."
Mẹ Trần mặt mày trắng bệch:
“Sao ngộ độc chứ, đang yên đang lành ngộ độc , bác sĩ rõ mà.
Cái gì mà thủy với ngân, đó là thứ gì ."
Bác sĩ kiên nhẫn giải thích:
“Chính là thu-ốc đỏ, trong thu-ốc đỏ thủy ngân, ít dùng mà ngộ độc.
đồng chí Trần Tổ Đức đại khái là vận khí , dùng xong thì ngộ độc .
giúp bé rửa sạch vết thương một chút , để an , gia đình vẫn nên nhanh ch.óng đến bệnh viện một chuyến."
“ , bế cõng , dùng cáng khiêng , khiêng cho vững nhé."
Bác sĩ bổ sung thêm một câu.
Câu xong, Trần càng thêm sợ hãi.
Theo bà thấy cần dùng đến cáng, thì đó chính là .
Bà nắm lấy tay cháu trai liên tục gật đầu, nước mắt cứ thế chảy ròng ròng:
“Được , ngay đây."
Bác sĩ thở dài, dứt khoát tìm trong đám xem náo nhiệt lấy mấy đồng chí nữ vạm vỡ, nhờ họ giúp khiêng hộ.
Rất nhanh, Tiểu Bàn chuyển đến bệnh viện.
Mà chuyện bé ngộ độc thủy ngân cũng theo sự giải tán của đám xem náo nhiệt mà lan truyền khắp nơi.
Gia đình quân nhân vạn ngờ tới, thứ còn thể gây ngộ độc, thế là nhà chị Hồng gặp họa đầu tiên.
“Chị Hồng ơi, chị cũng từng với chúng thứ sẽ gây ngộ độc mà, thứ gây ngộ độc chúng dám dùng ?"
Có cầm lọ thu-ốc đỏ mua từ chỗ chị Hồng tìm đến cửa, ở cửa nhà chị Hồng gào thét lớn tiếng.
“ đấy, đứa nhỏ Tiểu Bàn nôn đến mức nào , bác sĩ chính miệng là cái gì ngộ độc thủy ngân.
Vết thương còn sưng vù lên, giờ khiêng đến bệnh viện , cứu nổi nữa."
Câu thì thật chút thiếu đạo đức , bên cạnh khỏi đảo mắt một cái.
là nhằm chị Hồng, mà là câu , nên nguyền rủa con nhà như thế.
Thực bác sĩ ở trạm xá tâm trạng vẫn khá định, theo đến bệnh viện, cũng bảo gọi bố đứa trẻ, thì chứng tỏ vấn đề lớn.
Mẹ Trần quan tâm quá hóa loạn thì đành, nhưng xem chỉ cần chút não là thể nghĩ đến tầng lớp , kết quả thực sự một kẻ ngốc đến mức như .