Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia nuốt nước miếng, về độ hấp dẫn thì vẫn là món Tứ Xuyên hấp dẫn nhất, hèn chi mấy chục năm khắp các con phố đều là quán ăn Tứ Xuyên.”

 

Thịt xào xong đặt trong thùng hấp cơm cho ấm, thời tiết thức ăn nhanh nguội, đặc biệt là món thịt , nguội kết một lớp mỡ thì căn bản thể ăn .

 

Tiếp theo bắt đầu xào rau xanh, mùa đông mà, rau xanh trong sân cũng chỉ cải bắp và cải bó xôi thôi.

 

Cô lúc đang xào cải bó xôi, loại rau gặp lạnh đó mới ngon.

 

Nhổ cả rễ lên, cắt bỏ rễ phụ, giữ phần rễ màu đỏ.

 

Loại rau còn gọi là rau vẹt, mỹ danh là “vẹt xanh mỏ đỏ", tuy nhiên mấy chục năm trong siêu thị đa là cải bó xôi rễ trắng , thực rễ đỏ ngon hơn rễ trắng nhiều.

 

Xào xong cải bó xôi vẫn đặt thùng hấp cơm, rửa sạch nồi đun nước, để lát nữa nấu canh.

 

“Sao vẫn về nhỉ?"

 

Văn Gia Gia ngoài cổng sân, chút sốt ruột.

 

Đã sắp mười hai giờ , Ngụy Đới về thì cũng đành, nhưng Văn Xuân và Văn Tuyết cũng thấy về.

 

Cô dứt khoát cửa, về phía bãi đất trống xa xa, thấy hai đứa nhỏ .

 

Lại sang nhà bên cạnh, Thẩm Tầm đang gói sủi cảo, thấy ý định của Văn Gia Gia liền vội dậy:

 

“Chà, cô cũng để ý sắp 12 giờ , Tiểu Dịch và Tiểu Thịnh cũng đều về."

 

“Mấy đứa trẻ thật là..."

 

Văn Gia Gia cau mày, chạy cửa.

 

Cô đặt tay lên miệng gọi:

 

“Văn Xuân— Văn Tuyết—"

 

Không ai thưa, thế là gọi một nữa, vẫn ai thưa.

 

Lo lắng thì thực cũng lo lắm, trong quân đội thể xuất hiện kẻ buôn .

 

Còn sông ngòi thì là sông nông, chỗ nào sâu một chút đều hàng rào vây .

 

Chỉ sợ mấy đứa trẻ chơi hăng quá, chơi đến mức mồ hôi đầm đìa, đến lúc đó gió thổi một cái, chắc chắn là cảm lạnh.

 

Dấu chân tuyết hỗn loạn, nhưng kỹ thì cơ bản đều là về phía khu nhà ở của nhà.

 

Văn Gia Gia dứt khoát cũng về phía khu nhà ở đó, tám chín phút, từ xa thấy một nhóm trẻ con đang đắp tuyết ném tuyết ở bãi đất trống khu nhà.

 

“Văn Xuân, Văn Tuyết—" Cô gọi.

 

Hai chị em gọi , nhưng cô bạn của hai chị em là Phỉ Phỉ chạy tới.

 

Phỉ Phỉ thở hồng hộc chạy , :

 

“Dì của Tuyết Tuyết ơi, Xuân nhi và Tuyết Tuyết lên lầu ăn khoai lang nướng .

 

Cháu bảo các bạn đừng lên , mà các bạn cứ đòi lên, khoai lang nhà Tiểu Bàn nghẹn lắm, chẳng ngon chút nào cả.

 

Bà của Tiểu Bàn cũng sắp về , bà mà thấy chắc chắn là sẽ mắng đấy."

 

Cô bé trong lòng hậm hực, mách lẻo với Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia thở phào:

 

“Nhà Tiểu Bàn ?

 

Thế Tiểu Dịch và em trai , cũng ở đó ?"

 

“Vâng ạ, đều ở đó."

 

“Phỉ Phỉ thể giúp dì gọi Xuân nhi, Tuyết Tuyết và Tiểu Dịch , cứ là dì gọi các bạn về ăn cơm, cô Thẩm cũng đang đợi Tiểu Dịch và em trai về ăn cơm đấy."

 

Nói đoạn, cô từ trong túi lấy hai cái kẹo sữa nhét cho Phỉ Phỉ.

 

Mắt Phỉ Phỉ sáng lên, híp mắt:

 

“Được ạ!"

 

Đáp thật to, chạy biến , sợ Văn Gia Gia đổi ý.

 

Bên ngoài lạnh thế , Văn Gia Gia cũng ở lâu, tăng tốc chạy về nhà.

 

Ngụy Đới một tuần khiêng mấy khúc gỗ từ núi về, là gỗ mục bào t.ử nấm.

 

Gỗ mục đặt trong kho, dần dần nấm hương mọc , hôm nay , nấm hương thể hái để ăn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-175.html.]

 

Văn Gia Gia hái năm sáu cái nấm hương, phát hiện nhiều nấm hương to bằng ngón tay út nhú đầu , thể thấy lâu nữa cô sẽ thu hoạch nhiều nấm hương hơn.

 

Dùng nấm hương nấu bát canh nấm thịt nạc, đợi canh gần nấu xong thì Văn Gia Gia thấy tiếng của hai đứa nhỏ từ xa truyền .

 

“Dì ơi dì ơi, xong !"

 

Văn Xuân chạy , tóc con trán nước tuyết mồ hôi ướt, lúc dính bết .

 

Văn Gia Gia bưng canh phòng khách:

 

“Cái gì mà xong, năng cho hẳn hoi xem nào."

 

Văn Xuân thở dốc:

 

“Tiểu Bàn nôn ạ."

 

Văn Gia Gia đặt bát canh xuống:

 

“Tiểu Bàn mà nôn?"

 

Văn Xuân lắc đầu, mặt mày ngơ ngác:

 

“Con , bạn đột nhiên nôn thốc nôn tháo, ngay cả khoai lang cũng ăn nổi."

 

“Thế nhà Tiểu Bàn ai ?"

 

“Có chứ ạ, con và Tuyết Tuyết, Tiểu Dịch Tiểu Thịnh, còn Phi Phi và các bạn khác đều ở nhà Tiểu Bàn."

 

Văn Gia Gia:

 

“...

 

Dì là hỏi nhà Tiểu Bàn lớn , khi các con bà của Tiểu Bàn về ?"

 

Văn Xuân:

 

“Chưa ạ.

 

Phi Phi và các bạn khác vẫn còn ở đó, chúng con về ."

 

Con bé bụng đói, đang vội về nhà ăn cơm đây.

 

Văn Gia Gia cũng quá để ý, trẻ con thường xuyên nôn trớ, Văn Xuân và Văn Tuyết đôi khi ăn quá no chơi quá hăng cũng nôn.

 

“Mau rửa tay ăn cơm ."

 

Văn Gia Gia , “Sau các con chơi đến muộn thế mới về nữa, nếu thì chỉ nước ăn cơm thừa thôi."

 

“Ấy !"

 

Hai đứa nhỏ chạy bếp rửa tay, rửa xong lên bàn .

 

Thịt cháy cạnh vẫn còn nóng hổi, mùi vị của tương đậu bản thật sự quá thơm, thơm đến mức bụng chúng kêu rồn rột.

 

Văn Gia Gia đặc biệt lấy một chiếc đĩa sạch, xúc một phần ba đĩa thịt cháy cạnh đĩa, xúc một phần ba rau cải bó xôi cũng đặt đĩa đó, đặt đĩa trong nồi giữ ấm, như sợ Ngụy Đới về thức ăn nguội.

 

Sau khi chơi một vòng, hai đứa nhỏ ăn uống cực kỳ ngon lành.

 

Hơn nửa bát cơm chốc lát ăn sạch, cứ như thể ngoài đồng còn việc đang đợi chúng .

 

Ăn xong cơm, mới rửa bát xong thì Ngụy Đới mang theo lạnh đầy trở về, Văn Gia Gia sán gần một chút thôi thể cảm nhận cái lạnh .

 

“Dọn xong ?"

 

Cô hỏi.

 

Thấy Ngụy Đới đưa đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh, cô vội vàng né sang một bên, gạt tay :

 

“Ơ kìa, đừng chạm em."

 

Lạnh thấu xương.

 

Ngụy Đới :

 

“Em giúp ủ ấm chút ?"

 

“Đi ."

 

Văn Gia Gia đẩy bếp rửa tay, “Trong nồi nước, thức ăn cũng ở trong nồi đấy."

 

Cô cầm giẻ lau bàn, Ngụy Đới khi rửa tay xong thì bưng đĩa thức ăn và một bát cơm .

 

 

Loading...